Duy tâm và duy vật đều là quan điểm, niềm tin.
Hễ có cơ sở hợp lý thì tốt, hễ không có cơ sở thì xấu vì dễ thành cực đoan cuồng tín.
Duy tâm tin Thượng Đế, nhưng hiểu rằng Thượng Đế cũng phải công bằng, phải trừng phạt điều ác và ban phước cho điều thiện. Thì thôi duy tâm vậy rồi cố gắng tránh ác làm thiện cũng tốt.
Mà sao lại nghĩ Thượng Đế là công bằng? Vì người tốt phải yêu quý sự công bằng, thích được sống trong sự công bằng.
Thượng Đế cao quý chẳng lẽ lại không công bằng, lại bênh vực bao che người xấu và bức hại người tốt?
Còn duy tâm mà cực đoan, thờ phụng thần thánh để mong rằng thần thánh sẽ ủng hộ mình kể cả trong điều tội lỗi thì kết cục luôn thê thảm.
Duy vật cũng vậy. Tin khoa học, tin năng lượng được bảo toàn, rồi tin hạnh phúc hay khổ đau chắc cũng bảo toàn. Chắc là mình làm khổ người, mình sẽ khổ. Mình phụ tình. Mình sẽ cô đơn vò võ. Mình giữ lời hứa. Sau này sẽ có nhiều uy tín để làm ăn to. Thì duy vật như vậy cũng tốt chứ.
Còn tin duy vật cực đoan, thấy tượng Phật tượng chúa thì lên mặt, "tao thấy xi măng không có gì quý giá đâu mà lễ lạy". Thì không những ngu mà còn dại dột. Một hai câu nói xúc phạm đến những vị Thánh có thật và Thánh thiện trong lịch sử nhân loại, hai ba mươi năm sau thế nào cũng trổ thành quả báo mất hết nhân cách, phạm những tội như cưỡng hiếp, ấu dâm, loạn luân... Để bị người đời biếm nhẽ lên án rất tội nghiệp.
Tượng làm từ chất liệu thế tục vật lý, nhưng là biểu tượng của cả một nhân cách, trí tuệ, cuộc đời siêu việt phi thường của bậc Thánh. Cũng giống như lá cờ chỉ là vải nhưng là biểu tượng của cả một quốc gia dân tộc. Xúc phạm quốc kỳ là bị luật pháp chụp liền.
Đời này khoa học kỹ thuật tiến bộ dữ quá. Người càng sùng bái công nghệ càng dễ rơi vào loại triết học duy vật cực đoan này, rất nguy hiểm.