Tự sự MMO - UG - Tình Yêu - Tù Tội

VL đọc xong thấy giống tao vl. đúng mốc hồi 2011 tao cũng dính vào mấy cái UG này, nào là cardchua, vnc, vhc... may là tao chơi đc 1,2 năm rồi tự dưng đi làm, rồi quên hẳn mấy cái cc, ccn với paypal ko thì cũng ngồi tù mẹ rồi. mày sn bn đấy ?
 
trước t cũng lấy cc đâm vé máy bay và tên miền VN nhưng không dám xài, vì còn nghĩ là nếu dính tới VN thì là căn cứt liền. Thời đó chơi đúng sướng, nhưng học vẫn phải học thôi.
mày nói đúng, hại đến kinh tế của VN là đi đời luôn
 
P5 - Kỷ luật, chuyển phòng - những người bạn mới.

Tầm trang lứa những bạn 8x và 9x đời đầu, hẳn sẽ có không ít người đã từng nghe bài "nhạc chế trong tù" - và mình cũng đã từng nghe nó rất nhiều lần. Và khi ngồi sau những chiếc song sắt, mình mới thấm được câu thơ ấy.
"Cánh cửa sắt ngăn dòng tuổi trẻ
Nghịch cảnh đời ai hiểu cho tôi...."

29 tháng tạm giam, tức là 29 tháng bạn sẽ chỉ đi quanh 4 bức tường theo đúng nghĩa. Những tháng cuối, sau khi xử xong được gặp mặt gia đình. Tuy thoáng một chút để nhìn lên bầu trời, nhưng lạ thay những hôm đó đều là âm u. Bởi vậy, đúng 29 tháng. Mình chính thức không được nhìn thấy mặt trời.

Trong bài viết, mình dùng từ "mình" để kể chuyện, nhưng vẫn có đôi chỗ dùng từ tôi, có thể mình quên, cũng có thể từ ấy nó hợp ngữ cảnh hơn 😋

*******

Mình ở đây được 6 ngày thì buồng bị kỷ luật. Hôm ấy, ông chú H đang say sưa hát cho chị người yêu ông chú nghe bài "dấu buồn ăn năn" - một trong những bài tủ của ông chú thì tự dưng có tiếng "bộp" một phát khiến cả 3 chúng tôi giật mình. Đó là tiếng đóng của cái lỗ thông bé xíu phía sau phòng, nơi mà ông chú đang thò mồm ra hát. Có lẽ hôm nay cán bộ đi nhẹ quá, nên chả ai phát hiện ra. Sau đó là tiếng đạp vào cửa song sắt 1 cái ầm. Một giọng nói lè nhè vang lên : "thằng H đâu, mày thích hát ấy gì, cắt nước 3 ngày nhé"
Mình nhìn vào cái bể nước còn hơn 1/3 ngao ngán. Từ phút này, phải học cách tiết kiệm thôi.
Đầu tiên cần chuẩn bị là một cái chậu thật lớn, để úp lên nhà vệ sinh. Đi tiểu tiện thì tất nhiên là chả cần dội nữa, mà up chậu lên luôn. Nước đánh răng, rửa mặt, rửa bát sẽ đổ vào một cái xô, để dùng khi cần. Và đúng kiểu tù lâu nhiều kinh nghiệm. Ông a T đã găm được hẳn mấy vỏ bình nước và đã đổ đầy nó tự bao giờ mà chả ai để ý. Ông anh ra hiệu cho tôi mở nắp và đổ vào bể, tuy không nhiều nhưng cũng thấy yên tâm thêm một xíu. Vì bát đĩa dùng để ăn không nhiều, nên rửa bát chỉ cần 2 bát nước to, rửa xong cái nào cho vào tráng luôn thế là sạch.
Khi cắt nước việc đầu tiên nghĩ đến là cả 3 cùng uống Becberin 😅. Tốt nhất là nhịn ỉa cho lành. Vậy mà đến đêm hôm thứ 2 bọn mình vẫn cứ dội những giọt nước cuối cùng vào nhà vệ sinh vì mấy viên thuốc cuối cùng cũng không kìm được việc phải xả cống của mấy anh em mình. May sao, sáng hôm sau, sau một hồi đàm phán nhỏ với đội tự giác, cái van nước buồng mình được vặn hé ra một xíu. Cũng đủ để nước chảy vào một chút, đủ để sinh hoạt...
Hằng đêm, sau mỗi buổi tối khi hát hò. Cả 3 anh em chú cháu lại nằm lên giường kể chuyện cho nhau nghe. A T kể về những lần vượt biên buôn tiền giả, những năm tháng vận lộn khu biên giới Việt Nam - Trung Quốc, khi anh cầm theo khẩu súng leo vào một cái ki ốt quần áo để đòi tiền nợ. Và rồi một ngày, a bị bắt với một thùng mì tôm đầy ma túy... Anh vẫn trầm ngâm bảo với tôi rằng: "tiếc cho chú, chỉ còn năm nữa ra trường, giờ chả biết sau này đi về đâu!?"
Mình vẫn nghĩ, có thể đây là quả báo của mình, có lẽ tất cả những sai lầm của cuộc đời mình từ trước đến nay đã đến lúc phải trả giá... Có thể nó là một cái giá rất đắt, nhưng đàn ông - dám làm, dám chịu...
Về phần ông chú H. Phải nói rằng tuy đã ngoài 40 nhưng ông chú nhìn khá là teen, từ cách ăn mặc đến phong cách, vẫn quần bò rách gối với những cái túi hầm hố. Tuy đã có 1 vợ và 2 con nhưng hiện tại vẫn đang yêu 1 bé sinh năm 92 và mới đẻ cho ông chú 1 cậu con giai nữa. Ông chú đang là giám đốc 1 công ty TNHH ở BN, năm 2009 trong một vụ va chạm, đội ông chú đã bắn nhau với một tên, kết quả tên kia nằm viện thoát chết. Một thằng đệ ông chú lĩnh 20 năm còn ông chú chỉ bị 24 tháng án treo. Vậy mà qua 23 tháng rồi, ông chú lại bị vào đây. Ở trại bên tỉnh, ông chú quậy quá nên bị chuyển lên đây để dằn mặt...
Ở đây thật buồn, ông chú hay nói vậy.
Nhìn ông chú mạnh mẽ vậy, thế mà 1 đêm mình thấy ông chú khóc. Có thể ông chú nghĩ về gia đình, về cái quá khứ vùng vẫy của mình, từ một lái xe đến thành một ông trùm có tiếng, rồi thành một doanh nhân. Vậy mà cuối cùng phải nằm đây, bị những người trẻ hơn mình tới 2 chục tuổi chỉ thằng vào mặt nói rằng : " tao chẳng cần biết mày là ai, nhưng vào đây thì phải nghe lời" - nó cũng gần giống cái câu mà ngay lúc được dẫn vào mình cũng được nhắc như vậy.

Quay lại những ngày tháng tiếp theo trong trại, ở đây gần 1 tuần mình tiếp tục nhận ra, với nhiều người ở đây, thuốc lá hay thuốc lào là một cái gì đó vô cùng quý hiếm. Hôm ấy, tự giác đi qua dúi cho ông chú một nhúm thuốc lào nhỏ. Ngay lập tức, a T vác ngay đồ nghề ra lắp ráp cho ông chú H thưởng thức. Điếu cày làm từ vỏ chai nước mắm nam ngư, phần lõ được làm từ tuýp kem đánh răng. Ông chú H nhẹ nhàng xé ra một nhúm, vê vê bỏ vào lõ rồi anh T châm lửa cho ông chú rít. Từng làn khói tỏa ra ông chú ngồi dựa vào tường lim dim đôi mắt. Có lẽ lâu lắm rồi mới được bi thuốc, ông chú ngồi phải đến 5 phút mới tỉnh. Cho chỗ thuốc còn lại vào mẩu giấy, ông chú nhét vào giữa ruột của cái gối ông chú đang nằm. Và hẳn bạn sẽ vô cùng bất ngờ khi biết rằng một bóng (túi) thuốc lào ở đây có giá không hề rẻ - mình sẽ đề cập tới ở những phần tiếp theo.

Một hôm ông chú H xin được một quyển báo ghi đầy bài hát, đó là 1 quyển tạp chí màu, trang nào cũng được một bàn tay khéo léo bóc làm 2 phần, vì vậy phần ở giữa khi bóc ra có thể dùng để viết. Tuy rằng ở đây, cây bút cũng là một trong những đồ vật bị cấm một cách triệt để - phòng mình cũng có một cái bút - à mà ko, cái ruột bút thì đúng hơn. Như thế là cũng gọi là đầy đủ hơn nhiều chỗ rồi. Ông anh T cầm được quyển bài hát này thì bỗng dưng nổi máu muốn được học hát. Còn mình thì chả dám mở mồm ra hát dù chỉ là một câu, bởi vì mình tự nhận thấy cái chất giọng của mình khá là tởm lợm, chỉ thích hợp cho những người táo bón.

Thời gian cứ trôi theo một cách chậm nhất có thể, ông chú vẫn hát cho người yêu nghe, anh T vẫn ngồi luyện giọng chờ ngày debut, và kể cho tôi nghe về những người mang án tử hình đang bị nhốt ở mặt sau..
Ở trại này hiện tại đang giam giữ hơn 10 người mang án tử, phạm nhân nam ở hầu hết mặt đằng sau chỗ mình, còn phạm nhân nữ thì nhốt ở khu D, phòng tôi nhìn chếch sang bên trái là tới.
Bên phạm nhân nam, có 1 anh dân tộc, một bác gần 70t, một ông anh bị giam tới gần 10 năm mà vẫn chưa phải thi hành án, và 1 cựu công an hình sự nhưng có tham gia vào đường dây ma t.ú.y. Và người gây ấn tượng với mình nhất là cái bác gần 70 tuổi ấy. Nghe mô tả bác chỉ là một người nhỏ con thôi, nhưng giọng của bác sang sảng và thật nội lực. Bác được ghép đôi với một bà cô ngoài 60 tuổi, hằng ngày sáng sớm, chỉ hơn 6 giờ một chút thôi là có thể nghe rõ bác gọi bà cô kia, hôm nào vui tính bác còn thêm câu anh muốn ấy em lắm 🙄. Tính bác hay nói mấy từ thô, nhưng vui lắm. Mấy đứa con gái tầm trang lứa tôi nghe bác kể chuyện bậy bạ đều ré lên cười.
Ở đây, mỗi phạm nhân tử hình sẽ được nhốt riêng một buồng. Và sẽ bị cùm chân. Mỗi tuần cứ vào các ngày thứ 3-5-7 họ sẽ được tháo cùm tầm 2 tiếng, để tắm rửa dọn dẹp vệ sinh. Còn bình thường, họ sẽ đi vệ sinh vào một chiếc xô và nhờ tự giác dọn hộ.
Bạn phải tưởng tượng rằng, họ cũng phải chịu đựng một cuộc sống không mấy vui vẻ gì. Họ cô đơn và dành những thời gian đó để suy nghĩ về những tội lỗi của mình. Niềm vui duy nhất chỉ là những câu chúc, những lời động viên an ủi nhau. Họ cũng hồi hộp chờ đợi những dịp như mùng 2-9, bởi biết đâu lá đơn ân xá của họ sẽ được chủ tịch nước đọc và ký duyệt. Để rồi, họ lại thêm một năm hụt hẫng.
Mình lâu lâu vẫn ngồi tưởng tượng cái cảnh cứ phải ngồi một chân thì cùm, ở một mình trong một căn phòng 5 năm, 10 năm. Chắc là sẽ sớm chết vì cô đơn trước khi được mang đi thi hành án... Có những người có lẽ, với họ cái chết còn nhẹ nhõm hơn...

Sinh nhật đầu tiên trong trại

Mình sinh nhật đúng noel - một ngày sinh nhật có khi khá là buồn, vì đơn giản, mọi người mải đi chơi noel mà quên mất mình. Năm nay, mình đã chuẩn bị rất nhiều thứ để có một bữa tiệc riêng tư của mình với em người yêu. Ấy vậy mà cuối cùng mình lại ngồi đây, trong 4 bức tường lạnh ngắt.
3 anh em, chú cháu ngồi quanh chiếc chiếu, bóc lột hộp bánh mặn Afc ra, cả 3 ăn chung đúng gói bánh nhỏ. Bởi đơn giản, mình hôm nay chẳng có tâm trạng để mà ăn dù rằng có lẽ do đói, nên chiếc bánh cảm giác ăn rất ngon. Cả 2 người cùng chúc mừng sn mình, chúc mình án nhẹ, sớm giảm án để tự do. Đó là những lời chúc truyền thống ở trong này.

Mọi việc vẫn cứ êm đềm trôi qua với cái nếp sinh hoạt đều đều. Và cũng bị cắt nước đều đều thêm đến 2 lần nữa...
Hôm ấy, ông chú đang hát thì bị cán bộ quản giáo nhắc. Ông chú đi vào nằm, nhưng một lúc sau lại ngứa ngáy mồm, hóng thấy cửa khóa rồi nên đi ra lỗ gọi người yêu dậy tâm sự. Tiện thể ngồi nói xấu chính cán bộ vừa nãy, ông chú đang say sưa bảo rằng " nó mới cưới vợ thôi kệ cho nó thể hiện một chút " rồi cười khà khà. Nào ngờ lão quản giáo ấy đã đi ra ngoài đâu mà chỉ giả vờ cài cửa rồi vào nghe ngóng. Ông a T nghe thấy tiếng bước chân nhè nhẹ, không biết huýt sáo nên đành hét lên " ô tô đấy"... ! Và ngay sau đó, lão quản giáo đi đến cửa buồng, gọi anh T ra và chỉ vào mặt kèm theo câu: " mai tao sẽ gặp riêng mày".
Sáng hôm sau, đến giờ mở cửa. Như thường lệ anh T vẫn sẽ ra mở, và mở cửa tất nhiên sẽ là câu "3 anh em chào thầy ạ" nhưng hôm nay vừa ra mở cửa thì anh ăn ngay một cái gót chân vào ngực. Tôi cùng chú H bật dậy mới ngăn được cái đạp tiếp theo, a T bò dậy, một tay ôm ngực mồm mãi mới nói được. Mấy cán bộ nghĩa vụ cũng xúm lại xin cho nên chuyện cũng xong....
Có lẽ ông quản giáo ấy ra báo cáo trung đội, thế nên đầu giờ chiều hôm ấy, vừa mở cửa ra thì a T nhận lệnh thu dọn đồ đạc. Chuyển buồng.
Ở trại này, có bán những chiếc túi khá lớn để đựng đồ đạc, một chiếc chăn bông dầy như thế đút vào cũng vẫn thừa mứa, chúng mình gọi nó là cái "bẽo". Mình gấp chăn, quần áo rồi nhét vội vào bẽo cho anh. Anh có vẻ hơi run khi dọn đồ, a móc chiếc bật lửa đưa cho tôi, móc cả một con dao cạo râu Gillette 2 lưỡi mà anh găm ở một khe song sắt lên rồi bàn giao lại cho tôi. Bảo khi nào cần lấy mà dùng. Rồi mấy anh em ôm nhau, biết rằng sau này sẽ khó có thể có cơ hội gặp lại, anh có nói thầm vào tai mình rằng hãy cố gắng chăm sóc ông chú..... Anh đc chuyển sang khu G - khu mới xây của trại, nơi được mô tả là khu kinh khủng nhất của trại, bởi vì bên đó xây khá kín, kín đến mức mùa đông bạn có thể mặc quần đùi - áo cộc nếu khỏe. Khu đó luôn dành cho những phạm nhân cứng đầu, quanh co, chối tội...
Ông chú cũng có vẻ khá buồn, ngồi một mình, ông chú móc ra được nửa điếu thuốc mà chị người yêu hôm qua đi hỏi cung về xin của điều tra viên... Hút gần đến tóp rồi thì bỗng có tiếng bước chân, cửa phòng tôi lại mở. Lại có lính mới - và vẫn những lời dặn dò quen thuộc, không hát, không đánh, - và đây là bạn tao nên đừng bắt nạt 🤕.
Ông a tên D, quê ở T.H, là công an giao thông, ông anh mới từ bàn giấy luân chuyển ra đứng đường được vài tháng, trong một lần làm nhiệm vụ bắt được một xe chở gỗ - nhưng không ngờ bị gài, khi cả đội nhận tiền thì bị quay film lại, có nhân chứng, vật chứng nên ông anh bước chân vào đây. Khổ thân ông a, lên đây lúc đầu không bị tạm giữ, vẫn được ở nhà khách, hỏi cung bình thường, vẫn gọi điện về cho vợ bảo anh không sao ấy vậy mà đùng một cái có cái lệnh khởi tố - chớp mắt thôi, đã ngồi tại đây.
Đêm hôm ấy, ông anh D chui vào chăn ngủ với mình. May sao, lúc bị bắt vào trại được 1 hôm thì nhà mình mang đồ lên, gửi vào được 2 chiếc chăn mỏng. Vì là đồ dễ kiểm tra, lại đúng dịp trời trở lạnh nên chỉ mất gần 1 tuần là mình đã nhận được... Nếu không thì ko biết mình sẽ sống ra sao khi rét như thế này bởi vì lúc đó chưa quá rét nên trại chưa nhập chăn bông.. 2 giờ đêm mình vẫn ngủ chập chờn vì cả 2 người 2 bên đều ngáy rất to.
Sáng hôm sau, khi vừa lấy cơm trưa vào thì cán bộ đi đến mở cửa thông báo, chú H chuyển về trại tỉnh, hết thời gian gửi, điều tra đã đến đón.... Chú vội vàng dọn đồ, xin phép được đi vòng lại đằng sau để chào mọi người, rồi mình với chú ôm nhau, chú nói rằng, khi nào ra thì hãy tìm chú... Thế rồi chú đi.
Trưa hôm ấy, mình chính thức thay chú ngồi vào cái chỗ lỗ thoáng để gọi mời cơm từng phòng. May sao mình vẫn nhớ tên mọi người... Chả hiểu sao bữa cơm ấy buồn đến thế.
Chiều hôm ấy, buồng tôi lại có một người nữa chuyển vào, tên M. ngoài 60t rồi, mở mồm ra xưng bố gọi mình là con ngọt xớt., mình thì tự nhủ thôi thì cố gắng vậy. Xa ông anh, ông chú thì mình phải tự vận động thôi. Ấy vậy mà đời chả như mơ. Sáng hôm sau mình cũng chuyển buồng. Thu dọn đồ đạc, để lại cho 2 ông ở phòng cái bật lửa, con dao cạo cùng cái ruột bút, riêng ông anh D mình để thêm cho một cái vỏ chăn mỏng, vì ông anh cũng chưa có gì.
Mình được ông trung đội trưởng dẫn đi, ra khỏi cái cổng gỗ lần đầu tiên sau đó được rẽ sang một cánh cổng lớn bằng sắt. Khu G - khu khét nhất trại - nơi mà chúng tôi truyền mồm nhau là khu ép cung - ấy vậy mà tôi, hôm nay lại bước chân vào đây.
Căn phòng khu G này khác hẳn căn phòng bên kia, nó là khu được xây mới cứng cách đó có 1 năm thôi, phía ngoài cũng vẫn có lồng khỉ, bên trong căn bản không khác gì mấy nhưng thay vì những song sắt ở phía ngoài đầu tiên thì ở phía ngoài chỉ là cánh cổng sắt, với một cái lỗ chỉ để đút vừa một hộp cơm vào thôi - to bằng 2 bàn tay. Lồng khỉ và buồng giam sẽ được cách bằng những song sắt, thế nên nhìn vào sẽ có cảm giác nó rộng hơn, và tất nhiên là mới nên sẽ sạch sẽ hơn. Buồng thì có 1 chùm đèn led phía cuối, ngoài hành lang cũng sáng trưng, nhưng chỉ nhìn ra ngoài qua cái lỗ đưa cơm, thế nên ngoài trời có tối hay sáng, bọn mình ở trong này chẳng thể biết được. Ở phòng cũ phải nhìn từ lỗ đằng sau mới quan sát được phòng thì ở bên này, chỉ cần nhìn từ ngoài cửa vào thôi cũng bao quát hết cả. Và mình nhận thấy một điều quả thật là bên này thật sự bí bách. Hành lang được bịt kín không một lỗ hở, phía trên có những ô thoáng nhưng cũng bịt sạch bằng mica. 2 đầu dãy sẽ là 2 chiếc quạt thông gió cực kỳ to và có tiếng kêu thật là khủng khiếp mỗi khi bật - sau này, mùa hè có khá nhiều người ngất, nên có một số ô thoáng mica được đập ra. Để cho cuộc sống dễ thở hơn.

Bên này có 2 người, anh X và ông chú L. Cả 2 đều buôn ma túy và ông chú L thì đang đợi ngày về tỉnh để xét xử. Ngay lúc mình vừa vào đã được mọi người chào đón khá vui vẻ, lại gặp được một người anh em cách đó vài phòng cùng chung tội nhưng khác là sinh hoạt ở diễn đàn khác thôi, đã bị bắt cách đó nửa năm rồi. Mình vừa vào thì hắn đã gọi mình ra ríu rít hỏi về tình hình ở ngoài ra sao, có ai nổi tiếng bị bắt không? ...
 
Xin chào mọi người, xin phép cho tôi được ăn mày dĩ vãng.
Mấy ngày qua, đọc trên diễn đàn mình có nhiều cậu em bàn tán sôi nổi, chia sẻ kinh nghiệm về UG

Tao đăng lại bài tự sự này ( đã từng đăng trên FB hội nhóm), không bảo để khoe chiến tích, mà tao bùi ngùi nhớ lại quá khứ.
Cũng là lời tự sự của bản thân, nếu chúng mày đọc hết sẽ hiểu, tao được gì, mất gì, còn lại gì, và giờ phải làm gì cho cuộc đời này của tao

Chắc chúng mày đùng cm nhiều loãng toppic nhé!
Chúng mày cũng có thể tìm đọc ở vài diễn đàn khác, vì bọn nó copy paste, nhưng mà đéo bao giờ chúng nó được cm nói chuyện với chính chủ ở xamvn đâu.


Phần 1 - Mở đầu

Hẳn là nhiều người tự hỏi, tại sao một sinh viên như mình lại bước chân vào cánh cửa trại giam nhỉ.? 😁. Mình là 1 sinh viên bước chân từ tỉnh lẻ lên Hà Nội cách đây mười mấy năm, cái thời điểm mà internet bùng nổ như một cách mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Và mình từ bé có một niềm thích thú mãnh liệt với chiếc máy tính và mạng internet. Những năm cấp 3 - tức là tầm 2004 - 2005 mình tiếp cận với internet, và thật sự bất ngờ khi thấy những đứa bạn mình làm được những trang web cá nhân với nội dung chia sẻ nghe nhạc và giới thiệu bản thân. Mình thật sự bị cuốn hút rồi bắt đầu lên Google để tìm hiểu ( thời đó mình cũng hay đọc echip, tạp chí vi tính... Nên cũng sớm biết đến Google ) từ những trang web html với mẫu có sẵn chạy trên những tên miền ( domain) miễn phí. Nhận được những lời khen ngợi từ bạn bè mình cảm thấy thật hãnh diện và vui sướng ... Cứ thế, mình lao đầu vào thế giới ảo, nơi mình được mọi người khen ngợi, tung hô... Nơi mình được thể hiện cái tôi của mình - nó khác xa với con người thật của mình - ít ra ngoài, ít tiếp xúc giao tiếp với người lạ, thậm chí là ít nói, lầm lỳ ( theo nhận xét của nhiều người).
Cho đến 1 ngày mình muốn làm 1 trang web thật sự tâm huyết, mình quyết định tìm hiểu làm gì để có một cái tên miền .com theo ý mình, rồi mình Google tìm mọi cách cho đến 1 hôm mình đọc được một bài viết hướng dẫn mua tên miền bằng thẻ tín dụng c.h.ù.a. Mình say mê đọc và nó trở thành một từ khóa Google cả tuần đấy của mình. Cuối cùng vào một ngày đẹp trời mình lập được nick trong một diễn đàn UG - (underground ) là C...chua.*** trong một lần open reg nick hiếm hoi sau cả năm hoạt động. Mình bắt đầu choáng ngợp với những thứ ở trong diễn đàn này, người ta chỉ cho nhau từng thứ, từng thứ nhỏ nhất để sử dụng bất hợp pháp những chiếc thẻ tín dụng mua được, xin được một cách khá dễ dàng... Bạn cứ tưởng tượng trên Voz có phát card đt thì trên đó có phát thẻ tín dụng .. Hàng ngày có vô số bài viết, lượng thẻ phát ra cả nghìn một ngày - dù chất lượng không tốt lắm nhưng với những thành phần tập toẹ như mình thì nó là cả một biển tài nguyên.
Mình mất 1 năm để nghiên cứu, học hỏi từ các thành viên khác
Khi đó, cái mục tiêu mua cái host, cái tên miền để làm web tự dưng nó thành cái mục tiêu buồn cười, giống như kiểu trẻ con hay ước lớn lên làm chú cảnh sát, làm bác sĩ hay làm phi công ấy... Lớn lên nhiều người thấy nó hơi buồn cười. Mình cũng vậy, khi làm được rồi thấy nó khá nhảm nhí ( ngày xưa, mình từng ước mơ làm công an mạng 🙄)
Ở trong diễn đàn này, mình thấy các pro hay khoe về những chiếc điện thoại mới, những chiếc laptop thời thượng, những bộ quần áo giày dép hàng hiệu... Nó khiến mình cũng thèm khát và rồi mình bắt đầu thử.
Kỷ niệm đầu tiên của mình là 1 đôi giầy supra lại còn miễn thuế từ US trị giá gần 100$. Bạn phải hiểu toàn đi giày 150 - 200k khi đi đôi giầy này nó sẽ cảm giác khác ntn. Và khi xỏ đôi giầy này vào chân. Mình không nghĩ nó sẽ thay đổi toàn bộ cuộc đời mình sau này.
Mình lao vào như điên, nhưng mà vẫn không ăn thua, chỉ mua được mấy cái áo, mấy cái đồng hồ rẻ tiền.
Lại mất hơn nửa năm trời, chỉ ở nhà, mình không lên lớp đại học nữa mà chỉ ngồi nhà ôm máy tính, vừa nghiên cứu, vừa chém gió với bạn bè online, nó là niềm vui của mình chứ không hề chán nản buồn ngủ như những tiết học khô khan trên trường, nó giống như một nỗi ám ảnh kinh khủng đến chán chường khi mà mình đi học 2- 3 năm rồi mà chả biết được tên 1 nửa số bạn học cùng lớp.
Mình ăn, ngủ thậm chí mơ cũng nghĩ về máy tính, làm sao để có thể mua được những thứ mình thích. Rồi cho đến một hôm qua một chút may mắn thêm ít ý tưởng cũ, mình đặt được một chiếc laptop về dùng... Đó là 1 chiếc dell xps, 4gb ram, 80g ổ cứng nhưng đẹp. Gần 600$ và nó là bước đà trượt dài bên con dốc của đời mình.
Khi đó, bạn tưởng tượng xem, 1 chiếc laptop 700$ về việt nam sẽ mất khoảng 2tr tiền thuế, bán đi tầm 10 - 11 triệu, tức là lãi tầm 8~9 tr thôi là đầy người mua, và 1 tuần làm 1 lần thôi là cả tháng trừ chi phí đi cũng được tầm hơn 30tr. Bạn nghĩ gì khi sinh viên cách đây chục năm kiếm đc 30tr / 1 tháng mà chỉ ngồi nhà chơi. Và đấy mình đã sa ngã như thế. Cứ lún sâu dần dần cho đến cái ngày định mệnh đó.
4-1-2011
Mình dậy vì sáng hôm đó có chút việc, bỗng dưng có người gõ cửa, mình mở cửa ra thì có 1 ông anh hỏi rằng nhà này có bán không? Mình bảo không thì ông ấy bảo cho nhìn qua phòng mấy giây được không? Xong thò đầu vào nhìn 3 - 4 giây rồi bỏ đi.
9 giờ sáng, công an phường qua kiểm tra tạm trú tạm vắng, tất nhiên là chưa làm, thế là mọi người bị bắt phải khai lý lịch và chuẩn bị giấy tờ đi làm, sau khi lấy thông tin xong thì bọn mình được bảo là đi chụp thêm ảnh (và mình thật sự khá ngây thơ khi làm tạm trú mà còn bị yêu cầu email mà không thắc mắc gì), chiều hôm đó mình mang ảnh qua nhà ông bên phường nộp thì ông bảo liên hệ với 1 số điện thoại bên huyện Từ Liêm để nộp - mình vẫn ngây thơ tối hôm ấy lên công an huyện cùng mấy đứa bạn mà không ngờ rằng số phận đã an bài....
Nếu m là nhân vật chính thì m cungz cuối 7 đầu 8x nhỉ. T làm bảo mật 1 tg đây. Đọc cái này của m r.

Vì đọc cái này của m nên t có tí vốn từ UG :)))
 
E mất 2 đêm để đọc hết 2 mấy chap của anh. Ban ngày e ko đọc vì để đêm đọc mới thấm được sâu và rõ. 1 điều rất vui khi lên xam này quen được anh. Ae mình còn có liên lạc hi vọng 1 ngày có cơ duyên gặp nhau
Mượn lời của 1 coment bên voz
Tuổi trẻ của anh được trải nghiệm, và viết lên được 1 câu chuyện như thế này rút ra bài học, vươn lên cũng là 1 trải nghiệm đáng sống. Không lãng phí những năm tháng tuổi trẻ
E chúc anh nhiều sức khỏe, niềm vui
Mong rằng có ngày được gặp gỡ anh ngoài đời thực
 
E mất 2 đêm để đọc hết 2 mấy chap của anh. Ban ngày e ko đọc vì để đêm đọc mới thấm được sâu và rõ. 1 điều rất vui khi lên xam này quen được anh. Ae mình còn có liên lạc hi vọng 1 ngày có cơ duyên gặp nhau
Mượn lời của 1 coment bên voz
Tuổi trẻ của anh được trải nghiệm, và viết lên được 1 câu chuyện như thế này rút ra bài học, vươn lên cũng là 1 trải nghiệm đáng sống. Không lãng phí những năm tháng tuổi trẻ
E chúc anh nhiều sức khỏe, niềm vui
Mong rằng có ngày được gặp gỡ anh ngoài đời thực
anh cám ơn những chia sẻ, động viên chân thành của Huy nhé, hy vọng có dịp anh em mình gặp nhau ngoài đời, cùng mới nhau cốc bia, điếu thuốc và ngửa mặt lên trời cười ha ha.
p/s: Vợ xinh thế em
 

P6 - những người bạn - sự bẩn tính, lật mặt​


Hôm nay nghỉ làm nên update sớm cho anh em

Tiếp theo phần trước - chuyển sang khu G

Nói chung ngoài không khí ngột ngạt ra, thì bên này cũng ko có gì là khác bên kia mấy. Chỉ những người sức khỏe kém thì mới thấy bí bách thôi, còn mình thì thấy nó khá bình thường. Đơn giản vì mình đã chuẩn bị sẵn sàng để đón nhận những thứ còn thậm tệ hơn như thế rất nhiều.

Sang bên này, mình lại tiếp tục được thấy được một cái sự khéo léo của tù. Đó là sang chiết ga của bật lửa. Những chiếc bật lửa bị lột trần những thứ không cần thiết từ lá gió, vòng tăng ga. Hôm ấy, anh X mượn được 1 chiếc bật lửa gần như mới cứng mà 1 người phòng kế bên mới nhẩy được khi đi "hỏi cung" về. Do bật lửa ở phòng hết sạch ga nên anh muốn xin một ít. Sau đó mình thấy anh cùng mở ga lớn lên cả ở 2 chiếc bật lửa, sau đó dùng 1 chiếc tăm bông ngoáy tai, cắt lấy 1 đoạn tầm 4cm, sau đó lắp vào 2 đầu vòi của 2 chiếc bật lửa. Dùng lửa hơ nhẹ nhàng cho kín cả 2. Sau đó a cùng lúc bấm 2 lẫy ga. Thật kỳ diệu, tuy không lên được nhiều nhưng đúng là ga đã được bơm một phần sang cái bật lửa hết sạch ga của phòng chúng tôi... Anh X còn rỉ tai tôi rằng, tháng trước anh cho một phòng ở phía dưới mượn cò ( tiếng lóng trong tù gọi bật lửa là cò - hoặc đỏ ) thì bị chúng nó đổi, nó nhấc cả cụm nhựa phía trên rồi tráo, ga ít hơn, đá lửa cũng tráo thành viên chỉ còn 1/3. Rồi anh dẫn mình đi mấy góc phòng, moi một số kẽ tường ra cho mình xem vài viên đá lửa mới cứng. Đây là chỗ anh găm được khi đi hỏi cung. Với những người chuyên nghiệp, chỉ cần châm điếu thuốc xong là có thể nhẩy được viên đá lửa rồi.

Sang bên này, tôi hay chơi cờ tướng với anh. Ngày xưa trại có bán cờ cho phạm nhân giải trí, nhưng rồi khi đánh cờ với nhau nhiều quá, ồn ào rồi cãi nhau, đánh nhau cuối cùng cũng cấm. Nhưng không sao cả. Chỉ cần một vỏ bìa hộp bánh, thế là mọi người lại kẻ bàn cờ, vẽ quân, rồi thậm chí đánh số trên bàn cờ để cùng nhau đánh giữa các buồng với nhau.... Ngày xưa, bố cũng dậy tôi chơi cờ, tuy đánh hơi ngu những cũng nắm rõ luật, nên một buổi tối, làm 2 - 3 ván là đến đêm. Vì bên này, phòng khá kín mà quạt gió khá ồn, nên mọi người ít hát hơn, vì nếu cách vài buồng là chả nghe thấy gì rồi, và cũng 1 phần sợ bị cán bộ bắt, vì dù sao, ở bên này có thể sẽ ăn kỷ luật nặng hơn ở những khu khác.
Nhưng có một điều khá buồn cười, do cái thiết kế đặc biệt của hệ thống thoát nước một vài dãy nhà, đó là lỗ thoát nước của tầng 1 và tầng 2 sẽ chung 1 ống chạy dọc từ t2 xuống t1 và ra sau nhà, nên mọi người dùng chính những chiếc ống này để nói chuyện với nhau... Khi cần gọi, đơn giản bọn mình sẽ dậm chân xuống sàn, rồi cả 2 cùng chạy ra ghé tai xuống cái lỗ thoát để gọi nhau. Trải nghiệm nó sẽ khá giống như gọi điện thoại bằng vỏ hộp sữa ông thọ ngày xưa..
Mình cứ nghĩ, chắc sẽ ở đây lâu lâu, nhưng hóa ra là mình nhầm. Mọi thứ bắt đầu 1 phần do cái mồm của mình.
Về nguyên tắc trại tạm giam, các phạm nhân cùng vụ sẽ không được giam cùng buồng hay để gần nhau, vì có thể họ sẽ trao đổi bàn bạc với nhau, để rồi làm sai lệch vụ án ( quá trình đó gọi là thông cung ). Bên cạnh phòng mình có một anh tên H. Cùng vụ với ông D. công an ở phòng cũ của mình. Hôm ấy, sau khi hỏi ra mới biết nên ông anh hỏi han tình hình, sau đó hỏi nhỏ mình rằng ông D có kể là khai gì với điều tra ko??? Mình thì lại vô cùng thật thà kể ngay. Ông ấy khai chính là ông anh H. này là người đầu têu và nhận tiền, và vì ông H này có bố là cơ to trong tỉnh nên ko coi ai ra gì chứ ông D thì có biết gì đâu. Hôm ấy, ông a H. tức lắm. Và hôm sau, sau khi ra gặp điều tra lấy cung về, mình thấy ông anh H chửi um tỏi lên.
Hành động đó của mình vô tình trở thành hành vi thông cung, dù chả biết nó ảnh hưởng tốt hay xấu đến vụ án. Nhưng hôm sau mình được mời đi uống nước và làm một bản tường trình. Một cuộc gặp mặt một vị "tay to" trong trại, trời lâm thâm mưa, gần tết rồi. Căn phòng rộng nhưng giản dị, chỉ có bộ bàn ghế uống nước, một chiếc bàn dài chắc để họp và một chiếc bàn làm việc, một chiếc đài cát xét to đang vang lên những câu hát nghe mà nhói lòng "tết tết tết tết đến rồi....".
Sau một hồi trao đổi, sau một bản tường trình dài, mình được hỏi về nguyện vọng sau khi ra trại 🙄 xem về cải tạo ở đâu. Nghe mùi là biết thảo mai rồi nên cứ ậm ừ chém gió cho nó qua chuyện..
Sau buổi gặp mặt ấy, mình lại được dẫn về, nhưng mà ko được về lại buồng. Cái bẽo đồ của mình đã đc sắp sẵn ra trước cổng rồi, mình nhận được lệnh cầm theo nó rồi đi, lại quay về con đường cũ, lại leo lên tầng. Mình thấy hơi vui, lại về khu cũ rồi. Lại được gặp lại mấy chị em bên ấy chắc là sẽ đỡ buồn rồi. Mình lao thật nhanh vào cổng thì bị túm lấy lôi lại, rồi chỉ ngược lại, bảo là sang bên kia.
Vậy là sang khu khác, không phải khu cũ.
Buồng đầu tiên ngay lối rẽ ở cổng nhưng nó là buồng cuối cùng theo số thứ tự, số 24... Đúng số ngày sinh đây. Mong là nó sẽ may mắn. Tự nhủ là như vậy rồi bước vào phòng.

Trong phòng đã có sẵn 3 người, vừa vào thì mọi người đã lao đầu vào hỏi han và một lão già nhất thì ra hỏi mình có sổ lưu ký không? Mình bảo có thì lão chỉ gật gù rồi chả nói gì. Một ông thì người nhỏ con, lại hơi gù gù, nhìn mặt thì nói thật là hèn hèn, giống mấy đội cò mồi ngoài bến xe tên là D - phó chủ tịch xã dính vào một vụ cùng nhau làm giả giấy tờ đất của xã để làm đền bù. Lão già khọm kia tên C. chuyên chạy xe ôm bị bắt vì hay chở em ruột đi mua ma túy về bán. Và cuối cùng, một ông anh khá trẻ tên Đ, sinh năm 86 cũng cùng tội giống như mình nhưng ở một chuyên án khác đã bị bắt trước đó nửa năm....
Thật may là do được thông báo trước nên mọi người vẫn phần mình 2 bát cơm, ăn kèm ruốc - một món ăn mà nhiều gia đình vẫn hay gửi vào.
Thật sự mình thấy có khá nhiều gia đình cứ gửi bánh kẹo khá nhiều vào trong trại cho người thân, nhưng thực sự những cái đó toàn là những đồ không cần thiết. Những đồ mà mình khi ở trong đó thấy cần thiết bao gồm mì tôm, ruốc, mắm tép, cafe... Tốt nhất cứ gửi đồ ăn, nó là cái quan trọng nhất.
Chiều hôm ấy là đến ngày được đi chợ. Lúc ấy mới hiểu sao mà lão C già lại hỏi mình có sổ lưu ký hay không. Vì trong buồng tuy có 4 người, nhưng do a Đ nhà ở tận trong Tây Ninh, nhà lại nghèo nên không có ai thăm nuôi cả. Còn lão D - phó ct thì đang bị trong thời gian cấm vận - tức là do vẫn cò quay trong quá trình lấy cung nên tiền lưu ký tạm thời vẫn giữ ở ngoài. Vì vậy, sổ lưu ký chỉ còn có của tôi và lão C xe ôm - lão ấy còn được anh em gọi là lão C nghiện, vì đơn giản, chỉ cần nhìn thấy điếu thuốc thôi lão cũng biến thành con người khác mất rồi 😒 rớt rãi tứa lưa. Lão đi trên bất kỳ con đường nào về buồng cũng căng mắt ra xem có còn sót mẩu đầu lọc nào rơi vãi không để nhặt về, châm lửa lên và rít một hơi thôi cũng làm lão thoải mái lắm rồi.

Trời khá lạnh, bắt đầu từ noel nhiệt độ giảm thấp xuống còn 13 - 14 độ, ngoài trời lại mưa phùn liên miên. Mình chọn chỗ nằm dưới chỗ đường đi, nó vừa đủ để mình nằm quấn chiếc chăn bông, thò mỗi tí đầu ra mà thôi. Ngoài khe cửa lấy mấy miếng giẻ bịp lại, ăn cơm xong, rửa bát là mấy người cùng nằm kể chuyện cho nhau nghe.

Tuy hơn 2 năm tạm giam nhưng số lượt mình đi cung chắc chỉ đếm trên đầu ngón tay, dãy phòng cung khá dài và nhiều phòng. Có những phòng thì ghế cho phạm nhân ngồi cách khá xa bàn làm việc của điều tra, có những phòng thì ghế ngồi bình thường. Mỗi phòng đều có một máy ghi âm, và một số phòng có thêm cả camera. Buổi làm việc sẽ là các điều tra viên sẽ hỏi, các bị can sẽ trả lời, và điều tra sẽ ghi lại toàn bộ lời khai vào biên bản hỏi cung, đôi lúc, có những việc mà việc giải thích nó hơi khó, mọi người lại phải cùng nhau tìm những câu chữ để ghi vào biên bản sao cho dễ hiểu..
Năm ấy tết sớm..
Ông chú điều tra động viên mình cố gắng ăn tết vui vẻ. Sau tết có việc rồi sẽ vào tìm. Thế rồi mất hút.
Trước tết 1 tuần, ông a Đ đi hỏi cung về nước mắt ngắn nước mắt dài, hóa ra, điều tra của ông ấy thấy thương quá, nên bấm điện thoại cho ổng gọi trộm về hỏi thăm mẹ tầm hơn 1 phút. Thế rồi, ổng cứ thế khóc... Tết mà, thấy bảo giao thừa ở đây, các chị em phạm nhân nữ toàn ôm nhau mà khóc vì nhớ nhà.
Vì tết nên các gia đình lên thăm nuôi được gửi tháng này nhiều tiền hơn, từ 900k lên 1tr rưỡi. Mình quyết định đăng ký thêm một con gà để ăn, có lẽ mọi người lâu lắm rồi không được ăn thịt thoải mái, thêm một tảng giò. Còn lại, tết trại cho cũng nhiều đồ ăn nên cũng ổn.

Bình thường, theo tiêu chuẩn của phạm nhân mỗi ngày đều sẽ có thêm 1 phần nhỏ thịt với cá. Nhưng mà ở các nơi họ sẽ không phát như vậy mà họ sẽ dồn lại, từ 1 đến 2 tuần sẽ phát một lượt( Ở trại mình gọi đó là "mều"). Như vậy số lượng sẽ được nhiều hơn trong 1 lần phát. Nhưng lý thuyết là như vậy chứ thực tế không phải như vậy. Đầu tiên là phát thịt, 😁 thịt lợn trại nuôi, nuôi bằng cơm thừa canh thừa của tù, nuôi bằng rau, bằng những thức thức ăn dân dã nên thịt rất ngon, nhưng mà đặt biệt là rất nhiều mỡ. Và tất nhiên khi thịt lợn được thịt ra sẽ qua rất nhiều khâu. Và mỗi khâu được qua tay họ sẽ chọn phần ngon trước, phần ko ngon tất nhiên sẽ là người đến sau. Mỗi khu sẽ có một chiếc thau nhôm kèm theo một tấm bìa các tông có tên và quân số, tự giác sẽ đi chia đều cho các phòng theo tỷ lệ đầu người. Những miếng thịt ba chỉ, với những chỉ thịt nạc mỏng manh như những sợi chỉ vắt qua con sông.. Ăn 1 miếng, bạn cảm thấy rất ngon, vì lâu rồi bạn không được ăn một tí thịt nào cả. Cắn đến miếng thứ 2, tự dưng thấy ngan ngán, cắn miếng thứ 3 nhiều lúc đã thấy buồn nôn rồi. Và sau bữa mều đó 😂 thì bạn phải ngán đến cả tuần luôn.

29 tết, bắt đầu được phát bánh chưng, mỗi người được hẳn 2 cái và kèm theo một hộp mứt. Riêng buồng tôi không có bật lửa nên còn xin thêm được một cái 😉. Tại vì tết người ta kiêng xin nhau lửa.

30 tết, chúng mình cùng nhau dọn dẹp lại phòng. Hôm nay, thay vì món rau muống dài tận mét 2 thì là món canh khoai tây lâu lâu lại có miếng xương cục khổng lồ. Chưa bao giờ mình thấy món canh khoai tây nào ngon như vậy.
Thế đấy, tết với chúng mình chẳng có gì đặc biệt. Ngoài việc mọi người cứ thoải mái hát, thoải mái gọi nhau, thoải mái một số vi phạm nhỏ mà không bị phạt. Những ai đang trong thời kì kỷ luật được xem xét, nhẹ thì tha, nặng thì sau tết thi hành tiếp.
12 giờ đêm, vẫn nghe xa xa tiếng pháo hoa vọng lại, mọi người chúc nhau một năm mới mạnh khỏe, may mắn, sớm đi xử và mong sẽ được một mức án thấp nhất. Cán bộ quản giáo đi vào khu, chúc tết từng buồng, từng buồng một và mừng tuổi thêm vài điếu thuốc rồi đi ra. Có lẽ đó là những giây phút gần gũi giữa phạm nhân và quản giáo nhất.
Những ngày tết, thực sự là những ngày nhàm chán nhất, có những hôm muộn rồi chẳng thèm mở cửa, chỉ mở ra phát cơm rồi đóng. Có lẽ còn buồn hơn cả ngày thường.
Đầu năm, họp giao ban, chúc tết...v..v nên tầm mùng 10 mới bắt đầu đi cung. Ấy vậy mà ở trại, đến 15 âm mới mở lại căn tin để đi chợ. Thế là lại quay lại ăn cơm với đường, với xì dầu.
Mình với anh Đ có vẻ rất hợp nhau, 2 anh em có thể cùng nhau nói chuyện thâu đêm suốt sáng. Câu chuyện từ tình yêu, chính trị xã hội đến UG. Từ tổng thống mỹ đến chuyện đường tăng đi thiển kinh, cả 2 có thể tâm sự không ngớt mồm. Mình hào hứng nghe anh kể chuyện về người yêu anh, một cô bé mang tên một loại hoa. Cả 2 yêu nhau từ rất lâu rồi. Ngày đó anh học lớp 11 - bé ấy thi vào lớp 10. Anh ấn tượng với bé ngay từ cái nhìn đầu tiên, để rồi mang lòng vấn vương nhiều năm sau ấy. Cả 2 yêu nhau một tình yêu mà nghe xong mình cũng phải cảm phục, anh thi đỗ một trường Sài Gòn, xa nhau anh dường như không thể chịu nổi, cuối cùng anh lại bỏ về quê để ở bên cạnh người yêu. Anh nói dối mẹ rằng mình muốn ôn để thi lại vào trường Bách Khoa. Và cuối cùng ông trời cũng không phụ lòng, để cả 2 cùng đạt được thành công. Ngày cả 2 lên Sài Gòn nhập học có lẽ là một trong những ngày vui nhất của cả 2 đứa.
Mối tình của họ kéo dài sang năm thứ 8 - một mối tình trải qua biết bao thăng trầm những tưởng sẽ có một cái kết viên mãn, nào ngờ đâu, có những người con gái khi ra ngoài xã hội, họ mới nhận ra rằng ngoài cái tình yêu đẹp và những triết lý sống viển vông. Họ cần có một chỗ dựa vững chắc, và người đó có lẽ chẳng phải là anh.
Giống như tên cô ấy, một loài hoa chỉ mọc ngoài miền bắc khi thời tiết giá lạnh, thì trái tim cô ấy đối với anh cũng giá lạnh. Cô ấy - người thân của cô ấy cũng quay lưng lại với anh. Ngày xưa, anh được chào đón như thế nào thì ngày nay anh lại bị xua đuổi như thế.
Trái tim anh vụn vỡ, và anh lại càng lún sâu vào những vết lầy.....

Mình hiểu cái cảm giác đó, thấu hiểu được nó. Ngày mình quay lại với người yêu mình, buổi gặp mặt ấy, mình đã từng nghĩ có thể vứt bỏ đi mọi thứ, thời gian, tiền bạc và cả những nỗi phiền muộn, chỉ cần ở bên cô ấy là đủ rồi... Thế rồi, khi mình rời xa cô ấy, mình nhận thấy rằng sẽ chẳng còn gì có thể làm mình buồn được nữa, vì có lẽ những nỗi buồn sâu đậm nhất mình cũng đã trải qua rồi.

Anh quen một người chuyên vận chuyển hàng từ Us về Vn. Qua vài lần tập tành, anh bắt đầu kiếm được tiền, có lẽ cái ngày bố anh cờ bạc bán đi 3 căn nhà cùng cái quán karaoke ấy, anh vẫn không quá quan trọng vấn đề tiền bạc. Nhưng giờ đây, khi bình tâm lại anh mới nhận ra rằng, mẹ anh bây giờ phải tần tảo dậy sớm thức khuya, để nuôi 2 anh em anh ăn học. Vậy mà, anh lại quá vô tâm.
Thế nhưng. Tiền ko phải do mình làm ra thì không biết quý trọng, anh vung tiền như để xóa đi những nỗi đau, để cặp kè với những em hot girl cấp 3 thích đàn đúm, đi bar nhưng không có tiền. Ở một nơi vùng quê nghèo ấy, xe đẹp, quần áo đẹp, anh tự nhiên trở thành tâm điểm trong mắt của nhiều thiếu nữ. Và anh đã yêu, nhưng một lúc 4-5 người. Giống như trả thù đời vậy....
Thật buồn cười, mối tình đầu của anh 8 năm, ở bên nhau cũng khá dài, vào nhà nghỉ cũng vài lần nhưng thực ra anh và cô bé ấy thực sự chưa bao giờ quan hệ theo đúng nghĩa của nó 🙄. Thế nên, với anh có thể nó vẫn còn một chút gì đó nuối tiếc, để rồi, anh dồn hết sự nuối tiếc của mình vào những cô người yêu sau này.

😂 vì phần này có vẻ hơi dài, nên tạm thời sẽ tiếp tục sang p7 nhé mọi người. Trong trại, chuyện tình yêu cũng thú vị mà.. Mà vì đây lại là F17 - nên mình xin phép lan man chủ đề tình yêu thêm 1 phần nữa nhé... Cám ơn các bạn đã ủng hộ mình
 
Đọc xong thấy ko quá gato với đội kiếm tiền nhanh nữa :( tiền bất hợp pháp và k biết điểm dừng thì như tiêu đi phước đức của mình vậy đúng k thím :( em có quen mấy đội chạy ads fb với tiktok kiếm cả nhà cả xe trong vòng 1 năm, thấy mình chật vật nhiều lúc cũng gato :)))))
 
P7 tiếp tục p6 - những người bạn - sự bẩn tính, lật mặt

Như đã hứa hôm qua. Hôm nay mình update luôn p7

Phần này lan man chút về tình yêu đi nhỉ? Kể chuyện tù nhiều rồi, tạm nghỉ lấy sức rồi viết tiếp vậy. Hôm nay chủ đề chính sẽ là tình yêu nhá...
***** mình viết lan man quá các bạn ạ, sắp xong p8 rồi mà thấy rằng chưa hết 8 tháng đầu tạm giam 🤨

*****

....

Vì anh Đ chơi khá thân với mình, 2 anh em lại thường xuyên sớm tối tâm sự với nhau, cũng tiếc không phải puê đuê nếu không thì đã tốn dầu ăn lắm rồi, và thứ mà mình thích nghe nhất là những mối tình của anh.
Như mình đã kể, mối tình đầu của anh là với một cô bé ở quê, kém anh một tuổi. Nó đúng chất một mối tình học sinh ngây thơ và trong sáng. Đúng vậy, cái thời anh với mình, cấp 3 yêu nhau hôn nhau công khai thôi nó cũng đã là một cái gì đó ghê gớm lắm rồi. Mình cấp 3 thì đơn phương 1 bé gần nhà, sau bao lần cố gắng không thành, chẳng qua là vì mình chả giàu nhưng bù lại cũng chả đẹp trai, nên thất bại một cách ê chề, nên sau đó lên đại học vẫn còn zin nó là chuyện hoàn toàn bình thường...
Anh Đ và cô bé ấy cũng thế. Anh kể, vẫn còn nhớ những hôm cả 2 đứa hẹn nhau ngoài công viên, ngồi nắm tay nhau thôi cũng đã hạnh phúc rồi, tình yêu thời học sinh, có lẽ chỉ đơn giản là một cốc nước mát vội trao trong giờ ra chơi, cũng có khi chỉ là những mẩu thư viết vội vỏn vẹn chỉ có vài chữ em nhớ anh. Thế rồi, tận đến khi anh chuẩn bị lên Sài Gòn đi học, hôm ấy, anh mua một bông hoa hồng thật đẹp, hẹn nhau trốn tiết học thêm của cô bé ấy ra ngoài công viên. Anh tặng bé ấy bông hoa rồi đề nghị cô ấy nhắm mắt và vội đặt nên môi nụ hôn thật nhẹ nhàng. Haiz, kể đến đây tự dưng thèm quá mấy ông ạ, nhớ lại nụ hôn với mối tình đầu, chả hiểu sao mình cảm thấy nước bọt của cô ấy nó ngọt thế, đôi môi cô ấy sao nó ngon thế. 😍. Thôi tiếp tục nhé. Thế rồi, anh lên Sài Gòn học. Phố xá phồn hoa đông người nhưng chẳng lấp được bóng hình người con gái anh hằng nhớ mong. Có lẽ trong những giây phút yếu lòng ( chả biết yếu thật ko - nhưng thôi cứ giả vờ là đúng đi ) anh Đ đã bất chợt nảy sinh tình cảm với một cô bé cùng lớp. Cả 2 nhanh chóng thân thiết với nhau, rất thân.
Anh kể, đó là một buổi trưa khi vừa xong tiết học, cả 2 rủ nhau về nhà trọ của anh. Vừa đóng cánh cửa lại thì cả 2 lao vào nhau như những kẻ chết đói vớ được đồ ăn. Bao nhiêu yêu thương dồn nén đến lúc nó phải bùng nổ. Thế là quần 1 nơi, áo 1 nơi. Cả 2 cùng ôm lấy nhau trong sự bỡ ngỡ đầu đời.
Nhưng chả hiểu sao nó vẫn khô!!? Ông anh đang loay hoay chả biết làm thế nào, cô bé kia thì xấu hổ nhắm tịt cả mắt, thì bỗng có tiếng đập cửa rầm rầm và tiếng gọi của bà chủ trọ. Cô bé sợ xanh mắt ôm quần áo chạy vội vào nhà tắm, còn ông anh mặc vội chiếc quần đùi rồi he hé cửa tò mò ló đầu ra. Hóa ra là về phòng mở cửa, vui quá treo cả ổ khóa ngoài cửa nên bà chủ nhà qua nhắc. Hú hồn.
Ông anh đi vào nhà tắm, cả 2 cùng cười, chả hiểu sao do lúc ấy tâm trạng thoải mái, lại thêm vặn chút nước ở vòi hoa sen cho nó lãng mạn... Thế nên anh đã vào được cô ấy. Đấy là lần đầu tiên của anh. Hình bóng cô người yêu bé nhỏ nơi thôn quê, có lẽ hôm nay anh tạm quên đi một chút....
Và sau đó họ làm ..... rất nhiều 🙄.
Thế nhưng thời gian trôi qua, anh nhận ra rằng cái anh dành cho cô bé này chỉ là thứ thèm muốn xác thịt, còn tình cảm thật sự anh vẫn hướng về cô người yêu bé nhỏ nơi thôn quê... Thế rồi, liên lạc giữa 2 người cứ thưa dần, thưa dần, cho đến một hôm tự dưng anh lại muốn gặp cô bạn "cùng lớp" và tối hôm đó anh phóng xe qua, và anh hơi bất ngờ khi thấy cô ấy ăn mặt đẹp, đang đứng với một chàng trai, có vẻ họ đang chuẩn bị cho một buổi hẹn hò. Anh thấy rõ sự bối rối hiện lên trong mắt cô ấy, nhưng anh vẫn bình tĩnh mỉm cười nói :" Đ định qua mượn cuốn sách, nhưng thôi cậu đang bận thì để mai qua".
Tối hôm ấy, cô gái gọi điện giải thích, thì anh hét vào điện thoại: "cô cút đi, đồ phản bội". Và anh quyết định về quê, ôn thi lại một năm nữa để có thể được gần người mình yêu hơn.
Đó là một quãng thời gian đẹp, nhưng sau này khi 2 người chia tay, nó có thể chỉ còn là những niềm đau khi nghĩ lại. 8 năm không phải là ngắn để nói rằng đó là thứ tình yêu dại khờ nhưng chẳng là gì đối với cả cuộc đời của những con người chúng ta. Yêu nhau lâu dài, đôi khi nó làm cho nỗi đau nặng trĩu nhiều năm sau đó.
Có một lần, anh đánh bạo thò tay sờ lên ngực người yêu mình trong một lần hôn nhau. Thấy cô bé không phản kháng gì, anh quyết lấn tới. Thò tay luồn vào áo ra sau lưng, khi cô bé ấy chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì bàn tay anh đã nằm chình ình trước ngực rồi. Một cái tát, rồi cô bé khóc, và 1 tuần dỗ dành mọi thứ mới đâu vào đấy. Và như sách đã từng nói, cái gì đã làm được lần đầu, thì những lần sau nó cũng sẽ dễ thôi - và thế là mối quan hệ của 2 người tiến lên khá tốt.
Họ trải qua những năm tháng đại học như bao nhiêu sinh viên khác, bên nhau những lúc vui, lúc buồn, ôm nhau ngủ, trao nhau những lời nguyện ước. Thế rồi, mọi thứ cứ êm đềm đến khi cô bé ấy gặp được một anh sếp chả có gì nổi bật ngoài đẹp trai và có tiền. Đúng vậy, đã đến lúc cô ấy nghĩ về tương lai của mình, bỗng chốc anh chỉ làm cho cô ấy và bạn bè thêm ngứa mắt. Em họ cô ấy còn nói thẳng là đừng bao giờ tìm cô ấy nữa...những hi vọng níu kéo cuối cùng đáp lại bằng cái chậu cây anh tặng cô năm xưa được ném thẳng vào sọt rác trước mặt anh. Ôm theo sự thất bại, anh mới thấu hiểu được bản chất của đồng tiền.
Nhiều người hỏi mình chơi UG có dễ không? Không dễ cũng không khó, không dễ vì đơn giản, mỗi người sẽ có một mánh riêng để kiếm tiền, chả ai muốn chia sẻ miếng cơm cho người khác, chẳng qua một lỗ hổng, 1 người khai thác kiếm tiền nó sẽ chả ai biết, nhưng khi cả trăm, cả ngàn người cùng làm, thì chỉ 1 - 2 ngày, bạn sẽ chả xơ múi được gì nữa. Vì thế, nó chả dễ dàng gì. Nhưng, nó cũng chẳng khó. Khi có người tận tình chỉ dạy cho bạn, thì mình tin sau 1 tuần thôi, bạn cũng dễ dàng kiếm được cả đống tiền. Đồng tiền kiếm dễ nên càng thu hút con người ta lún sâu vào nó, và anh cũng vậy.
Có tiền rồi, anh thay đổi đến chóng mặt, bán con Wave ghẻ đi mua con tay ga xịn xò, quần áo mới, giày mới, để quả tóc dài lai lai giữa Hkt với tài tử hàn quốc, xanh có, đỏ cũng có. Rồi bắt đầu đi tán mấy em cấp 3 ở những vùng quê nghèo miền tây.
Ở huyện ấy, có một em hotgirl xinh nổi tiếng, gia đình khá giả với vài căn biệt thự. Em ấy có lẽ sẽ trở thành một idol nếu như sinh ra vào thời nay. Tiếc sao bố em ấy lại là một tay cờ bạc ăn vào máu, những chiếc nhà cứ nối tiếp nhau đi, bố mẹ ly dị, em sống với bố trong một căn nhà gần như trống trơn. Em ấy xinh, xinh đến nỗi năm em học lớp 9, có một chiếc ô tô con đỗ trước cửa, một chú đeo kính đen tự giới thiệu mình là đạo diễn nổi tiếng muốn mời em lên Sài Gòn đóng phim. Em thu dọn đồ đạc vội vã theo người đàn ông xa lạ. 1 tuần sau người ta thấy em thất thểu về làng. Từ ngày ấy, em bỏ học đi làm. Nhưng cái tính ăn chơi nó ngấm vào người, em vẫn thường xuyên lên bar múa quạt mong một ngày đổi đời.
Khi có tiền, anh Đ cũng hay lên bar, anh và lũ bạn có quan niệm là trên bar ở quê toàn gái đú, gặp mồi ngon gọi cho vài chai rượu rồi tìm bãi đáp. Hôm ấy, anh thật sự ấn tượng với vẻ đẹp của hotgirl "phố huyện" nên đã ra ngỏ ý mời cả đội đi chơi.
Thế là cả lũ cùng nhau đi chơi, đi bơi, đi ăn, rồi lên bar quẩy tưng bừng. Đến khi say rồi, anh mới đèo hotgirl về phòng. Hôm ấy say nên cả 2 cùng vật ra giường và ngủ say.
Trưa hôm sau, khi mở mắt ra thì thấy bé ấy đã đang nằm đè nửa người lên anh, chiếc quần bò đã cởi ra tự bao giờ rồi, cái áo sơ mi thì phanh ra mấy cúc hé lộ bộ ngực phập phồng. Trong cái trường hợp đó, hẳn là nam thanh niên nào cũng có cùng chung một suy nghĩ. Và chuyện gì đến thì nó cũng đã xảy ra.
Cô bé ấy có giải thích rằng ngày xưa trèo cây, chẳng may trượt chân nên giờ nhìn nó như thế này. 🙄. Ai cũng biết nó là lời nói dối vụng về nhưng chả ai muốn bóc mẽ làm gì.
Hôm ấy, con bé chả hiểu cãi nhau gì với bố, nó quyết định bỏ đi. Và nó gọi cho anh.
Chả hiểu anh như thế nào nhưng anh đưa nó đi thuê nhà, mua cho nó 1 cái tủ lạnh, một cái điện thoại, và 1 - 2 hôm anh lại ghé qua chỗ nó một đêm. Anh cặp với nó cũng được 1 tháng, cho đến 1 hôm, anh đèo nó qua gặp mẹ, từ ngày bố mẹ nó ly dị, mẹ nó cũng đi cặp với giai lấy tiền. Chả hiểu sao, 2 mẹ con tâm sự gì với nhau, nó ra gặp anh và vòi bằng được chiếc điện thoại mới. Anh không đồng ý. Nó đập chiếc điện thoại trước mặt anh. Anh phóng xe đi thẳng, đó là lần cuối anh gặp nó, nhìn qua gương chiếu hậu, anh thấy nó cúi xuống nhặt chiếc điện thoại lên, lắp pin...
Đứa thứ 2 mà anh ấn tượng là 1 bé sinh năm 92 ở đồng nai, bé ấy có khuôn mặt cực xinh. Làm bưng bê cho một quán nhậu mà đợt đó anh hay vào. Cô bé ấy có tật lười ăn, hôm ấy đang bưng đồ thì ngất do hạ đường huyết. Anh thấy thương nên có hỏi hạn, bé ấy kể được chị ở quê rủ lên đây làm, thế rồi lên đây được chủ quán cho tiền mua quần áo, mua điện thoại, rồi đùng một cái bắt viết giấy nợ 5 triệu và thế là em đang phải làm để lấy lương trả nợ.
Thế đấy, anh Đ mang ngay 5 tr vào gặp chủ quán, rồi mang xe ra chở em ấy về tận Đồng Nai.
Đó là 1 căn nhà, cũng không hề nhỏ nhưng trong chả có mấy đồ đạc gì. Nhà có khá đông chị em cùng mẹ ở với nhau - bố cô bé ấy đã mất, chỉ mới có mỗi bà chị cả có gia đình và chồng cũng ở rể luôn bên đấy. Hẳn là bạn phải biết, gia đình cô bé ấy cảm kích anh như thế nào, và họ ngầm đồng ý việc anh và bé ấy quen nhau. Vậy là, anh hay phóng xe về tận nhà cô bé ấy hằng tuần, và ở lại đó. Nhà cô bé ấy rất vui vì mỗi lần về anh lại mua cho cả đống quà, rồi lại cho chồng bà chị cả vay chút tiền để ăn tiêu...
Anh miêu tả về cô bé ấy, có khuôn mặt xinh, ngực hơi lép, và có tính khá trẻ con vì lắm lúc còn đi ăn dỗ kẹo của trẻ con hàng xóm.. Có lẽ anh vẫn nhớ như in hôm ấy. Phóng xe từ Sài Gòn về, ăn uống xong tất cả mọi người cùng nằm ở phòng khách xem ti vi. Đến khuya, mẹ cô ấy và vợ chồng anh chị cả đều đã về phòng, còn lại 4 người, 2 chị gái, bé ấy và anh cùng ngủ dưới sàn phòng khách. Khi mọi người bắt đầu ngủ say, cả 2 lao vào nhau. Trao nhau những nụ hôn, những sự đụng chạm, bàn tay anh một lần nữa lại run run khi khám phá những vùng đất mới...
Đêm hôm ấy, anh bị bóng đè. Anh lơ mơ thấy một người đàn ông ngồi vắt vẻ trên ban thờ bố cô bé nhìn anh. Anh sợ, nhưng sợ ma thì ít mà sợ mất gái thì nhiều. Thế là anh lại ngồi vẽ ra một kế hoạch... Cô bé này có một cái tật, đấy là hiếu thắng. Vì thế nên nếu bạn bảo rằng tin chắc cô bé ấy không làm được cái gì, thì cô bé ấy chắc chắn sẽ cố gắng làm việc đó bằng mọi cách. Và thế là, cô bé ấy đã vào nhà nghỉ và ngủ với anh, chỉ bằng một vài câu thách khích tướng..
Nhưng mối quan hệ này cũng chẳng kéo dài được bao lâu, có thể vì khoảng cách xa, cũng có thể vì anh chẳng toàn tâm toàn ý, một ngày nọ anh phát hiện ra cô đang nhắn tin tình cảm với một người con trai lạ trên chính chiếc điện thoại anh mua cho cô, anh lặng lẽ biến mất như chưa hề tồn tại.
....
........
Vâng, bạn biết đấy, còn có nhiều mối tình, thứ 4, thứ 5, thứ 6... Đến thứ n. Kể ra đây chắc 3 phần nữa cũng chẳng hết. Mình kể chủ yếu để các bạn thấy, đó là thực tế trong cuộc sống. Chả có gì màu hồng, cũng chẳng có con đường nào là bằng phẳng.

Tiếp tục quay lại buồng giam, hết tết, cuộc sống lại trở lại bình thường. Chúng tôi lại tiếp tục cái cuộc sống tiết kiệm, tiết kiệm nhất có thể, vì 1tr8 mà cả 4 người phải ăn trong 1 tháng thì nó thật sự là khó khăn.
Hôm ấy, anh nghe tin mẹ anh bay ra thăm, có gửi anh vài bộ quần áo và chút tiền. Nhà anh nghèo lắm, đợt đó có một người bạn anh, cũng trong UG đã mua cho mẹ anh cặp vé. Có lẽ bà cũng khá buồn vì không biết rằng sẽ chẳng được gặp anh khi còn đang trong giai đoạn điều tra. Chiều hôm ấy, anh nhận được vài bộ quần áo cũ mà anh để ở quê gửi vào. Mình phát hiện ra trong túi quần có một mẩu giấy nhỏ.
Nôi dung chỉ có vài chữ: " anh ở trong đó cố gắng sống tốt, em và mẹ luôn lo lắng cho anh. Yêu anh"
Đầu tiên, mình cảm thấy biết ơn vị cán bộ nào đã để lại mẩu giấy đó. Quả thật là đồ đạc qua cửa được kiểm tra rất nghiêm, vậy mà qua 2 lần kiểm soát, mẩu giấy ấy vẫn ở đây. Chứng tỏ họ cố tình bỏ nó lại cho anh. Khi đọc xong mẩu giấy ấy, anh leo lên giường mà nằm, không nói gì cả. Mình biết, anh hối hận nhiều lắm, nhớ mọi người lắm....

Đến tối, anh mới rỉ tai mình, chả biết chữ của ai em ạ 😒. Rồi anh leo lên giường ngủ tiếp. Sáng hôm sau, mình thấy tự dưng anh vỗ đùi rồi nói, đúng rồi, nhớ ra rồi. Thì ra đây là một cô bé, mà anh chỉ quen qua đường, chẳng hi vọng gì cả, vậy mà cuối cùng sau cả năm trong trại, cô ấy lại theo mẹ anh ra đây thăm anh. Cuộc sống quả là những bất ngờ.
Tết xong, lão C nghiện đi xử, 14 năm. Lão cứ nghĩ mình chỉ 2 - 3 năm thôi, vì với lão, lão chỉ bảo rằng tao đi chở khách xe ôm kiếm tiền, chứ có đi buôn ma túy đâu mà 10 năm. Ấy vậy mà tòa không nghe lão. Cho lão ăn cái án 14 năm có lẻ. Nhưng lão có vẻ không buồn cho lắm, vì hôm nay trên đường về buồng, lão nhặt được hẳn 3 điếu thuốc.
Lão già rồi, nghiện thuốc, nhưng chả khác gì nghiện ma túy. Lão sợ tắm, mùa đông rét, lão chỉ tắm 1 lần 1 tháng. Lão nằm 1 góc, huýt sáo, còn 1 tay thì gãi ghét xong vê thành cục bỏ tọt vào wc. Nói, chửi mãi rồi cũng chán, phí lời. Và cũng thật buồn cười vì lão có thêm cái tật bủn xỉn keo kiệt. Gia đình gửi đồ vào, lão ấy giấu đi. Từ chai mắm đến hộp sữa bột, gói bánh. Hôm dọn đồ, thấy gói bánh, mình thấy gói bánh bóc ra ăn gần 1 nửa, lão chả dám nói. Còn hộp sữa bột, lần đầu tiên lão hí hửng mang nước bể ra pha ( buồng tôi chả đăng ký nước - uống nước bể cho đỡ tốn tiền ) và hôm đó lão ngồi nhà vệ sinh 4 lần.
Ấy vậy lão vẫn để cái hộp sữa đầu giường. Mình vẫn nhớ như in cái buổi trưa hôm ấy, tưởng mọi người đã ngủ rồi, lão nhổm dậy, sau khi ngó một vòng cho yên tâm, lão thò tay với lấy cái nuôi rồi đổ sữa bột ra xúc ăn vã. Chẳng biết do vội, do sợ bị phát hiện hay do cái gì. Chỉ nhớ khi lão nằm xuống thì lão ho, và sữa phụt ra dính đầy lên mặt.
Mình với anh Đ bấm nhẹ vào chân nhau, rồi giả vờ xoay người vào tường ôm bụng nén cười....
Anh Đ kể với mình rằng, ngày đầu tiên vào buồng, anh có mang theo được vài trăm K, lúc ấy lão ấy ở với 1 người nữa không có sổ, và tất nhiên 2 người của ai người nấy ăn. Lão biết anh có chút tiền, người kia bảo anh mua chăn, mua màn và các thứ đồ dùng cá nhân đi. Thì lão C nghiện ra gàn, bảo là thiếu thì trại phát, còn lại cứ mua thịt mà ăn, tội gì!! Thế rồi đến khi tiền trong sổ hết, ai lại ăn chỗ của người đó. Có lần, lão kia tức quá, đang cầm tô canh từ cửa vào, giả vờ trượt chân úp thẳng cả bát lên đầu lão C nghiện. Đêm ấy, lão không có chăn để đắp nên phải chịu rét. Sau này mình vào, thấy mình có vẻ hung hăng vụ sổ sách, lão ko dám hé răng vụ ăn riêng. Có lẽ nếu lão bảo ăn riêng thì mình cũng sẽ tặng cho lão vài cái đấm.👊.
May sao sau khi xử, đúng 15 ngày lão không làm đơn chống án nên được đưa sang phòng chờ đi trại. Bọn mình dọn rửa phòng rồi sắp xếp lại chỗ ngủ.

Hôm sau buồng mình lại có lính mới.
 
P8 - lật mặt

Như đã hứa, mình lại up tiếp hôm nay. Các bạn thông cảm vì mình type bằng đt nên ko nhanh được.

Lính mới.

Buồng mình có thêm lính mới. Đó là một cậu sinh năm 92 quê T.H nhưng đang học trên TN tên là H*. Cậu chơi với 1 team, trong đó có 1 thành viên là con 1 ông trùm có tiếng trên tp cậu học. Một ông trùm thực sự, đi lên từ một tên cướp vào tù ra tội, sau này rửa tay gác kiếm, mở được một loạt công ty khách sạn có tiếng tăm và được các báo đài mô tả như một tấm gương để bao nhiêu người lầm lỡ noi theo. Vào 1 ngày do tranh nhau vấn đề bảo kê một bãi cát, đội của H* đi đánh nhau với đội bên kia, kết quả do chủ quan lên đội cậu thua, chạy lên sà lan rồi trốn xuống sông bơi. Chẳng may 1 thành viên trong đội cậu không biết bơi và bị chết đuối. Do quan hệ tốt và thực ra cũng không có gì nghiêm trọng lắm. Nên mọi chuyện cũng có vẻ đã êm thấm và chìm xuồng. Cho đến một ngày trên đó xảy ra một việc chấn động, công an trên bộ được điều động xuống tỉnh kiểm tra, tất cả dân anh chị trong tỉnh đều được điểm danh, chỉ mặt, những vụ hồ sơ cũ dang dở được mở lại điều tra. Và H* và đội bạn được bế vào đây một cách rất nhanh chóng... Dù đánh hơi được việc chẳng lành. H* cùng một cậu bạn quyết định chạy trốn. Sử dụng sim rác, xuống HN với suy nghĩ nơi nguy hiểm nhất là nơi an toàn nhất, cậu trốn trong các nhà nghỉ và không ló mặt ra ngoài. Tưởng rằng đã thoát, hôm ấy, cậu lên mạng và setup được một quả kèo với một em nữ sinh năm nhất mới quen, hôm ấy cậu mời em ấy đi uống nước. Buổi gặp mặt khá vui vẻ và có lẽ em ấy kết cậu lắm rồi, cậu chắc mẩm chỉ 1 tuần thôi là 99% có thể đưa em ấy vào nhà nghỉ. Đang hí hửng đi trên phố, thì bỗng dưng có 2 người túm lấy 2 bên tay, hỏi :"anh có phải là H* không" cậu lắc đầu bảo nhầm người rồi, vậy mà họ vẫn bẻ ngoặt tay cậu về sau rồi móc lên đó một chiếc còng bóng loáng 😒. Cô bé ấy cũng được đưa về và sau 24 giờ khóc sưng cả mắt, bé ấy được thả và chắc sau này sẽ chẳng dám quen một ai trên mạng một cách dễ dàng như thế nữa.
😂 có một câu nói mà H* vẫn nhớ, đó là khi các anh cảnh sát nói rằng:" mày thấy ko? Mày đi đâu tụi tao chả biết, hôm nay đến gần chỗ tao nên tiện tao bắt thôi." và từ ngày H* vào, mình với H* chia nhau rửa bát..
Một hôm chán không biết làm gì, mình quyết định đục cái lỗ mica đằng sau buồng ra. Lấy một đoạn dây, mình cột 3 chiếc bàn chải vào. Kê vào miệng lỗ và bụp. Miếng mica tung ra và rơi xuống đất. Mình tự nhủ vậy là tốt, từ nay gọi ra đằng sau đỡ phải gào mồm.
Ấy vậy mà đời không như mơ. Con bà nó. Buồng mình bị kỷ luật. 1 thằng ở mặt sau nó xin giấy làm đơn tố cáo mình. Vâng, thằng đó làm công an chống ma túy của thành phố, và rồi đi lo chạy án, nhưng vụ án đó quá lớn nên cu cậu cũng bị bế vào đây luôn. Dù bị kỷ luật đóng buồng nhưng không cắt nước, nhưng cả buồng rất hả hê, vì cái hành động đó quả thật khiến mọi người ngứa mắt. Và ông anh ở cùng bên phòng đó dọa đấm nó, may có mọi người can. Cán bộ thấy ồn ào nên qua đó quyết định khám buồng. Và phát hiện ra dao cạo - gương. Toàn đồ nguy hiểm, và thế là cu cậu bị bế đi cùm...
Khám buồng - tiếng lóng ở trong trại gọi là đập buồng. Theo nguyên tắc thì hằng tháng ít nhất có 1 lần sẽ đi đập buồng toàn trại. Còn lại có thể nó là bất thình lình bất kỳ lúc nào. Vì thế, có đồ vi phạm là chúng mình phải luôn tìm cách dấu đồ thật kỹ, thật kỹ để không bị mất. Đơn giản như buồng mình có 1 con dao, đó là 1 cái cán của cái dĩa được đập bẹp mỏng dính và mài sắc. Được dùng để cắt thịt thành miếng nhỏ để dành cho hôm sau, và bọn mình dấu nó trong một khe hở khá nhỏ giữa 2 phần của cánh cửa.
Thông thường ở đây, đập buồng sẽ có khoảng 30 người vào khu để khám, mỗi buồng sẽ có 3 - 4 người vào khám. Tất cả mọi người sẽ phải ra trình diện ngoài lồng khỉ. Tất cả đồ đạc sẽ được kiểm tra đến từng milimet một. Và tùy những đồ vi phạm, có thể bạn sẽ bị kỷ luật...

Đợt kỷ luật của buồng mình là 1 tuần. Nó chỉ hơi bí bách nhưng cũng ko sao cả. Hôm ấy, mình được cho cả đống cafe. Ông anh cách đó 1 buồng bảo sẽ đun nước cho mình, vì bên mình chả có bật lửa. Và thế là, cả ngày hôm đó mình kéo 20 mét dây. Để chuẩn bị cho công cuộc " chạy xe"
Chạy xe, vâng nó là 1 cách chuyển đồ khá tinh túy của tù. Buổi sáng, bạn có thể nhờ các phòng bên chuyển giùm đồ đạc qua các phòng cho nhau, nhưng buổi đêm, khi đã bị nhốt vào trong buồng rồi. Và trò này đã được phát minh ra. Đầu tiên, bạn cần có dây thật dài, phải dài đảm bảo để thừa đến được nơi cần đến. Và tất nhiên, buồng bên kia cũng vậy. Sau đó, là 1 quả bóng, thường chúng mình sẽ chế quả bóng từ 1 chiếc tất, phải làm sao cho nó thật tròn, và nặng 1 xíu, có độ lớn tốt nhất là hơn củ hành tây. Đoạn dây sẽ được nối với quả bóng đó.
Tiếp theo, là kỹ năng ném bóng. Cái này phải học. Đầu tiên bạn cho tay khỏi cửa, ném quả bóng về phía song sắt phía chéo của buồng. Sao cho chui qua được cái song sắt càng xa chỗ bạn đứng càng tốt. Đêm đêm, khi nghe tiếng "pưng pưng" của song sắt, là biết rằng mọi người đang chạy xe. Khi quả bóng đã ra ngoài hành lang rồi, ta sẽ lựa thật khéo léo đoạn dây, giật mạnh 1 cái rồi thả tay ra. Quả bòng bị giật mạnh sẽ bật ngược lại và lăn về 1 phía, sau đó ta lại giật tiếp, quả bóng sẽ lại bị giật về hướng đối diện và lăn ra 1 đoạn dài hơn. Phát thứ 3 là phát quan trọng, ta phải giật đủ mạnh, để quả bóng có thể lăn đến được nơi cần đến. Và ở đây, 1 người tù lão luyện đưa quả bóng đi dọc ngoài hành lang trên 20m là chuyện bình thường.
Phía bên kia khi nhận thấy quả bóng nằm trước khu vực buồng mình rồi, họ sẽ tiến hành câu dây. Truyền thống họ chỉ nhau sẽ là lấy 1 chiếc bàn chải đánh răng, buộc vào ngay cổ bàn chải và ném ra ngoài, rồi kéo từ từ lại sao cho 2 đoạn dây móc vào nhau. Khi bạn móc được dây của đối phương, bên họ sẽ nhả dây để bạn có thể kéo được dây của họ vào phòng. Sau khi kéo được dây vào. Ta đã có thể buộc đồ cần gửi, rồi buộc đầu dây của mình vào dây của họ, để làm một cái gần giống như ròng rọc chuyển đồ - và mình sau một hồi đã nghiên cứu làm hẳn một cái lưỡi câu dây. Mình lấy cái nắp nhựa của cái bình nước 20 lít, cưa nó thành một cái giống như lưỡi lục để câu cá, sau đó buộc quả bóng nặng vào đầu. Với cái lưỡi câu này, mình có thể câu dây ngoài cửa vào chỉ trong vòng 10s, so với việc câu dây kiểu cũ bằng bàn chải thì nhanh hơn gấp mấy lần.

Tối nào mình cũng được chuyển nước nóng để uống cafe, rồi chém gió chuyện tình yêu, tình báo, tình bạn, tình đồng chí đến đêm😁
Thoáng cái, 7 ngày kỷ luật cũng hết, hôm nay lại được ra ngoài để hít thở cái không khí thoáng đãng.
Thế nhưng đời chả như mơ, đêm hôm ấy, đang chạy xe thì bị bắt.
Bình thường thì chả sao đâu, lẽ ra chạy xong rồi thì ông anh phòng giữa bảo cho anh nhờ xe một tí, gửi cho ông bên kia tí thuốc lào. Mình đã can vì bảo rằng nghe tiếng chìa khóa. Có thể là cán bộ, thế mà ông kia không nghe. Còn xẵng giọng:" tầm này sợ ếu gì cán bộ, đây này, thuốc lào đây này, là máu khô đấy" vừa nói xong thì một ông đại úy mập ú đứng trước cửa buồng túm lấy đầu dây và bảo mình " buông tay".
Bình thường thì cũng chẳng sợ lắm, nhưng lão D phó ct thì cuống cả lên. Vì lão biết ông anh ở buồng bên kia sắp đi xử nên biên cho ông anh 1 bức thư nhờ gửi một số tin tức ra ngoài cho người nhà. Bức thư vẫn còn buộc ở đầu dây chưa kịp chuyển sang thì bị túm mất rồi. Quả tai nạn này khá đen - dù lâu lâu cũng có, có những quả tai nạn khá buồn cười, khi đang giật để điều khiển quả bóng thì quả bóng bỗng tuột dây và lăn lông lốc, có 1 trường hợp giật mạnh quá đập giữa ngực một ông cán bộ đang đi kiểm tra 😂.
Lại tiếp tục đóng buồng thêm 1 tuần nữa và còn bị tịch thu cả bút, vì phải có bút mới viết được thư. Cảm giác kỷ luật lần này không được vui lắm.

Như các bạn đã biết, mình ký lệnh tạm giam 4 tháng, và thường thì tất cả mọi người ở đây đề là lệnh 4 tháng. Hôm ấy, anh Đ tính ra là ngày cuối cùng của lệnh, không biết liệu có được tại ngoại không - ngày đó chúng mình vẫn ngây thơ nghĩ rằng, nếu như, không quá nghiêm trọng thì khi điều tra xong biết đâu mình sẽ tại ngoại. Ấy vậy mà đời không như mơ. Đầu giờ trưa, anh Đ được đưa hẳn 1 tờ lệnh tạm giam thêm 4 tháng nữa. Lần thứ 2 mình thấy anh leo lên giường vắt tay suy nghĩ.

Một đêm nọ, mình bị bóng đè, có lẽ là vậy. Mình mở mắt, thấy mình dường như nằm trong một cái bể nước, hoặc cũng có thể là một ngôi mộ lớn. Có ánh trăng chếch chếch vào. Cố gắng lắm, nhưng không thể vùng dậy được, quay sang trái thì bỗng giật mình, một cái xác đang nằm đấy. Mồm lẩm bẩm một cái gì đó mà khi mình căng tai lên nghe chỉ loáng thoáng mày biết tao là ai ko? Tao là...( tiếng rì rầm rì rầm) rồi bốp 1 cái. Mình mở mắt bật dậy tai vẫn ong ong. Giống như 1 cái tát hay một cái đấm vào mặt, vẫn còn rát. Căn phòng vẫn im ắng. Mọi người vẫn thở đều. Mình đứng dậy, ngó đầu qua cửa. Nghe nói rằng có nhiều người thấy những hồn ma đói ăn hay ngửa tay xin cơm ngoài hành lang. Nhưng nhìn mãi chẳng thấy.
Hôm sau mình đi cung, ký thêm 1 lệnh 4 tháng.
Hôm đấy, lại nằm nhớ người yêu. Cái hẹn anh đi 3 tháng rồi về, ấy vậy mà hơn 3 tháng rồi, mình vẫn ngồi đây vô định nhìn những song sắt.
Bóc lấy 1 lớp giấy mỏng ra, mình quyết định viết 1 bức thư. Nếu một ngày nào đó có cơ hội, mình sẽ gửi bức thư này cho em ấy. Mong rằng khi đọc được những dòng chữ này em ấy sẽ không còn ghét, còn hận mình nữa. Mình viết mong rằng em hãy hạnh phúc, hãy tìm một người xứng đáng với tình yêu của em. Cuối thư mình chốt lại lời xin lỗi và kèm số điên thoại của em. Mong sao sẽ có người giúp mình gửi tới em. Mình gấp nhỏ nó vào và nhét vào giữa đống bông của chiếc gối.

Mọi chuyện tưởng như ổn cho đến khi lão D phó ct được điều tra cho lưu ký vào. Có sổ, có tiền lão quay ngoặt 180 độ luôn. Đầu tiên hắn ra mặt khi ông anh Đ và thằng em H* vì không có $. Sau khi ăn xong là vứt đồ đó lên giường vắt chân huýt sáo. Và chả hiểu sao, hắn bắt đầu quay sang phòng khác chém gió, hắn nổ phải ngang Quảng nổ khi giới thiệu Bphone vậy. Hắn kể hắn quen ông cục trưởng bên cục cảnh sát, hằng ngày đi đánh cầu lông với ông, chỉ cần gọi 1 cuộc điện thoại thôi, là hắn ra khỏi nơi này phút mốt. Hôm sau hắn lại chém ở cái đất HN này, lão nắm như lòng bàn tay, không có chỗ nào là hắn ko biết. Ấy vậy, cả mấy tháng tù của lão chỉ biết đến mỗi đường Phạm Hùng với cái trung tâm hội nghị quốc gia là của HN, còn lại lão bảo chục năm rồi chưa qua nên quên. Hắn cứ chém, ấy vậy mà ông chú ở phòng bên cứ thích hắn, có lẽ vì cũng xêm xêm tuổi nhau. Ông chú tìm cách xin hắn sang ở với ông....
Nói chút về ông chú phòng bên, tên là C. Vào những năm 1986, ông chú C đã là 1 tay giang hồ hảo hán có tiếng..., hôm ấy 1 thằng đàn em ông chú bị cắm sừng. Trong đêm cả 2 anh em về tận quê cô gái và sau buổi dằn mặt ấy đã không quên xin cô gái ấy 1 bên tai. Trong lúc rời khỏi làng, cả 2 đã bị công an xã chặn lại. Và lúc đó, thằng đàn em của ông chú đã rút súng chơi thẳng vào đồng chí công an kia. Thế rồi, cả 2 cùng trốn nã khắp các nơi từ đó đến nay. Cuộc đời ông chú cũng là cả đống thăng trầm, có một câu chuyện cười mà ông chú nhớ mãi. Đó là một lần đi tranh dành một bãi, cả 2 bên đi rất đông. Ông chú dắt theo con K54 đã lên nòng vào túi. Khi gặp nhau định lao vào thanh toán thì súng nổ, thế là cả 2 bên cùng rút. Ông chú đang tự hỏi là sao bọn bên kia bắn chuẩn thế, bắn thẳng vào đùi ông chú. Về đến nhà mới biết rằng, hóa ra súng của ông chú cướp cò bên tự bắn vào chân.
Ông chú lên mấy tỉnh biên giới, cặp với hẳn 3 bà, và trở thành 1 đầu mối quan trọng trong một đường dây ma túy lớn. Ông chú từ đó nghiện, nghiện hàng trắng luôn. Chú kể rằng mua hẳn vài bánh vứt ở nhà để hít dần. Cô bồ thứ 3 của ông chú cũng nghiện, cũng bị bắt với một đống hồng phiến... Ông chú hay nói với mọi người rằng, 10 tỷ mà lo được xuống chung thân, ông chú lo ngay.

Ở phòng, 3 anh em mình quyết định tẩy chay lão D phó ct. Bọn mình gần như ăn riêng, xong cả 3 ngồi 1 góc chém gió. Coi như lão ko tồn tại. Và cuối cùng, lão muối mặt xin chuyển buồng. Và lão được chuyển sang phòng bên, đáp ứng yêu cầu của ông chú C.
Bọn mình vui lắm. Đó là lý do đáng để ăn mừng. Hôm đó 3 người còn quyết định mua thêm bộ bài về đánh để giết thời gian, hơn 100k bộ bài được quy thành mấy chai mắm và hộp trà chanh trong sổ lưu ký. 3 anh em cứ quây quần chơi bài, mình học thêm được môn tiến lên miền nam, big, xì tố... Quả thật rất vui.
Duy chỉ có một điều, đó là anh em đói.
Đơn giản vì 3 người, hiện tại chỉ có mình là có sổ. Và sổ hiện tại chỉ được gửi là 900k. Như vậy nếu chia đều ra các ngày thì mỗi người chỉ có 10k/1 ngày tiền mua thức ăn. Và thế là gần 3 tháng trời, cả 3 anh em mình trung thành với món cá kìm : 35k nửa kg. Nó được kho qua với muối, khá mặn nhưng đủ để ăn dè. Đến bữa anh em lại lấy 2 - 3 con cá gỡ xương ra, dầm với nước mắm và ăn. Quả thật nửa cân cá ấy nhiều lúc ăn 2 ngày liền không hết vì nó quá mặn. Nhưng không sao, 3 anh em vẫn rất vui vẻ và không có gì phải phàn nàn cả. Tự giác cũng ấn cho bọn mình nhiều cơm hơn, phải gọi là rất nhiều cơm hơn mới đúng. Chỗ không ăn hết đêm anh em lại trộn với đường để ăn. Gì chứ ở đây đường không thiếu. Hằng tháng đều phát cho phạm nhân nhưng đa phần không lấy. Thế nên xin về ăn nhiều ko hết. Đã thế hằng tháng quà gửi vào, anh em các phòng bên đều cho buồng mình ít quà, người thì hộp bánh, người thì lương khô nên bọn mình cũng khá ổn. Nhiều lúc đi chợ, anh em nó lại chia cho nửa suất giò chả, nửa suất thịt đậu. Chưa bao giờ, mình quên những sự giúp đỡ của những anh em ấy...

Còn về bên ông chú C ở bên, đến lúc nhận ra bộ mặt thật của lão D phó ct thì cũng đã muộn. Muốn chuyển buồng cũng ko được. Đành phải bấm bụng mà ở thôi.
 
P9 - chuyển buồng

Nhiều người nói rằng, mình nên cho thêm 1 số chi tiết hiện tại vào đầu bài viết, để cho đỡ buồn, chứ đọc bài thấy buồn quá. Thực sự chuyện thì có nhiều. Nhưng kể ra sợ nó lại thành một câu chuyện dài quá. Chỉ muốn sau này, nếu có time có thể sẽ viết ra cho nó nhẹ lòng.
Mọi người hay hỏi ra trại mình có gặp lại em nyc ko?
Có chứ.

Mình ra trại, và lên HN kiếm việc. Đợt ấy, ốm nặng lắm, từ bé đến lớn chưa bao giờ ốm 1 trận như thế. Trong trại mình khỏe như 1 con trâu ấy, ốm vẫn đi làm, vẫn tập tạ, vẫn tắm nước lạnh ngoài giếng bất kể thời tiết mùa đông 7-8 độ. Thế mà, mình ốm 1 trận 3 ngày không ăn được gì. Mình bò xuống nhà vệ sinh rồi ngất luôn, lúc tỉnh lại, lại 1 mình bò lên giường nằm. Đợt ấy tụt 7kg.
Vừa ốm dậy, thì nhận được tin nhắn từ nyc, bé ấy bảo muốn lên HN mổ mắt, mình Google tìm hiểu rồi bảo cô ấy cứ lên, để mình đưa đi khám. Lúc ấy là hơn 1 năm rồi 2 đứa chưa gặp nhau, mình biết em ấy đang rất giận, thậm chí là ghét mình. Nhưng, vì chưa lên HN bao giờ, cũng như chả có bạn bè, cuối cùng em ấy phải nhờ đến mình.
Mọi người nghĩ nếu bây giờ quay lại thời điểm đó mình nên làm gì????

😂 tiếp tục truyện tù nhé

Khi được hỏi rằng trong trại, ngoài những lúc hát ra thì có bao giờ ầm ỹ nữa không. Mình liền trả lời ngay là có. Đó là lúc hô cấp cứu.
Khi một buồng nào đó hô cấp cứu. Đa phần các buồng sẽ cử người mồm to nhất ra cửa, thay phiên nhau hô, 1 buồng, 2 buồng, một khu rồi gần như cả trại. Ví dụ như tôi ở C2 sẽ hô: C2 cấp cứu thầy ơi - C2 cấp cứu cán bộ ơi. Ai ai cũng gào, cũng hô và đôi khi một vài thành phần quá khích còn tranh thủ đạp cửa ầm ầm. Có lẽ bình thường chỉ có lúc giao thừa mới có thể ầm được như thế. Và khi cán bộ đến. Mọi người vẫn có thể 🙄 hô thêm câu "cán bộ nghe rồi" rồi mới thôi.
Nhưng quả thật, y tế của trại khá kém. Chỉ mỗi ông trạm trưởng là còn có tay nghề. Cái bà y tá nghe nói chuyển ngạch từ giáo viên dậy cấp 1 sang làm, bà được mệnh danh là bệnh gì cũng cho thuốc giảm đau. Còn đi ngoài thì cloxit. 😁. Ở tù chúng tôi hay truyền tai nhau câu: " đau đầu uống cloxit, đau đis uống paradol". Ngoài 2 loại thuốc đó có thêm thuốc chống mề đay, thế nên tốt nhất dù có khó chịu như nào cũng tốt nhất là không nên trình bày quá nhiều. Mà hãy xin 1 trong 3 loại thuốc đó. Còn muốn xin những thuốc bôi ngoài da - có trangala và tomax thì phải đặt gạch trước vài ngày. Trong này không được tiếp xúc với ánh mặt trời, tắm xà bông không cẩn thận là có thể bị ghẻ.
Bệnh xá, là nơi để cho những phạm nhân bệnh nặng đến chữa trị, những bệnh nặng nhưng chưa cần thiết phải ra cấp cứu ngoài bệnh viện. Nguyên tắc là thế, còn bất nguyên tắc nó là do hơn nhau về quan hệ và xiền.
Tại sao lại thích ở bệnh xá. Vì đơn giản bệnh xá nó tiện nghi hơn, có giường, có quạt trần, trên trần có téc chứa nước. Và đặc biệt có 1 cái tủ sắt tháo được ngăn kéo. Và nó trở thành cái chảo để rang cơm khá ngon.

Hôm ấy, đang ngủ trưa thì hô cấp cứu tại bệnh xá. Rồi có tiếng trẻ con khóc. Vậy là lâu lắm rồi lại có một đứa trẻ được sinh ra ở đây, chúng mình hay nói đùa nhau rằng bé ấy sinh ra đã phải đi tù rồi. Theo luật, bé sẽ được ở bên mẹ 24 tháng rồi gửi về nhà... Mọi người ở xung quanh góp tiền mua đồ cho bé, từ quần áo, sữa, thuốc đến cả nhường từng suất nước sôi để bé tắm. Khi được vài tháng, đủ cứng cáp. Bé được cán bộ, tự giác bế đi khắp trại.
Nhìn bé và nghĩ, khi bé đủ 18 tuổi mẹ mới chuẩn bị được về, không biết rằng sau này, bé sẽ ra sao????

Dưới chân buồng mình là 1 phạm nhân tên L, bị xử tử hình và đang bị cùm. Lão này cũng thuộc dạng khó tính vl ra. Trưa ông Đ bước từ sàn xuống đất hơi mạnh, lão cũng gọi lên cằn nhằn là để cho người khác ngủ chứ. Biết lão là tử hình nên anh em cũng nhường. Cho đến một hôm. Lão xin thuốc lào cán bộ, nhưng gặp ngay một ông mới bị kỷ luật từ trung đội chuyển vào. Mà các ông ngoài trung đội thì mệnh danh là khét có tiếng. Thường các cán bộ quản giáo cũng hay châm trước cho phạm nhân tử hình nhiều nên lão L hôm nay làm càn. Lão bảo không có thuốc lào thì lão nhịn, không ăn cơm... Mà ở trại này, không ăn cơm nó sẽ được diện vào mục phải báo cáo. Vì theo một số góc nhìn, nó là chống đối, theo góc khác, nó là 1 hành vi có liên quan đến tự tử. Vì thế, khi cán bộ dọa lập biên bản thì lão L cùn, lão cầm ngay cái bô chất thải hất thẳng về phía trước. Cán bộ quản giáo thì nhanh chân né kịp còn lão cảnh sát vũ trang ( nghĩa vụ ) thì làm một phát vào đầu ko trượt tí nào. Ông quản giáo bực quá liền bạt tai cho lão L 1 cái, và tất nhiên, cả khu láo loạn, đội tử hình bắt đầu làm loạn, đạp cửa, đạp tường đòi gặp giám thị vừa hô to "cán bộ giết người" rồi thì "thằng **** giết người rồi"..... Thực sự thì nếu gặp mình chắc cũng đạp cho vài cái 😁 nhưng mà mấy đội cán bộ thực sự cũng ngán. Một phần, để kỷ luật được phạm nhân tử hình, không phải chỉ có mỗi trại tạm giam xử lý mà còn phải qua cả viện kiểm sát, tòa án. Mà đội này tử hình rồi thì còn sợ cái gì nữa?!?

Quay về buồng giam, bắt đầu vào hè, mùa hè đầu tiên trong trại.

Nhà giam không những kiên cố mà tường bê tông thì cứ gọi là dày. Đã nóng lại còn bí hơi. Mùa hè, bạn sẽ chỉ ngửi thấy mùi mồ hôi mà thôi. Nếu những ngày nóng nhất ngoài trời tầm 38-39 độ, thì trong buồng nhiệt độ lúc nào cũng cao hơn từ 2-3 độ. Đã thế, buồng mình lại ở tầng 2. Đêm đến hơi nóng từ bê tông trên nóc nhà nó phả xuống quả thật chả dễ chịu chút nào...
Để bạn hiểu được cái nóng trong này như thế nào thì bạn có thể tưởng tượng. Một cái chăn bông, bọn mình giặt, xong mang ra ngoài lồng khỉ phơi. Chỉ có cái nóng hầm hập từ trên trần hắt xuống thôi. Qua đúng 1 ngày 1 đêm là khô cong. Cái trải nghiệm mùa hè ở đây nó giống như đi xông hơi vậy. Tưởng không phê mà phê không tưởng.
Thường đến tầm 2 giờ đêm, bọn mình mới bắt đầu cảm thấy ổn để ngủ. Vì lúc ấy, cái tường, cái mái nhà mới bắt đầu mát. Không quạt, buồng thì kín. Cách duy nhất để tìm lấy cảm giác mát mẻ là cái bể nước. Nhưng mùa hè mà, mấy khi cái bể nước còn nhiều để làm mát.
Vì thế, ở đây mọi người nghĩ ra vô số cách làm mát khác nhau. Mới tối thôi, nhiều phòng đã hắt đầy nước ra cửa, rồi lau phòng 1 lượt. Đêm ngủ thì nhúng màn xuống nước, nửa đêm dậy dội nước cho mát thì là chuyện khá bình thường... Cứ tối tối, mình lại ra cửa, thò tay ra ngoài rồi cầm quạt giấy quạt lấy quạt để, cái không khí ở ngoài nó lạnh đến tê người. Thế rồi, trước khi ngủ, 2 anh em cầm 2 góc chiếc chăn, quạt lên quạt xuống hi vọng nó đẩy không khí ở trong ra thay bằng chút không khí mát lạnh ở ngoài vào.
Mùa hè, ăn xong là chỉ có nằm 1 góc và thở, đi lại thôi cũng ngang như tắm. Nhiều phòng họ trần truồng luôn. Mặc quần áo lại tốn nước giặt. Cứ đóng cửa buồng là cởi truồng ra mà ăn cơm.

Mấy anh em nhà mình chơi trò, 11h đêm đi tập thể dục, tập xong đang vã mồ hôi như tắm thì ra bể dội nước, xong để nguyên nước rồi quạt, nước bay hơi, người nổi da gà, thấy lành lạnh rồi thì đi ngủ. Ấy vậy mà nằm được 15 phút thiu thiu ngủ, tỉnh dậy thì cái hõm chỗ ngực đã thành 1 vũng nước rồi. Mùa này, ai bị rôm thì mọc đầy người là chuyện bình thường. Đỏ chót cả người. Thành từng mảng, từng mảng rồi bong ra.
Cái cảm giác mở cửa đầu giờ chiều nó giống như địa ngục bước sang thiên đường. Một bên là lửa, 1 bên là nước vậy. Chỉ cần bước chân ra cửa, sẽ cảm nhận được cái không khí trong lành, cái cơn gió nhè nhẹ mát lạnh... Đến mùa hè, lại mong mùa đông đến sớm.

"Nắng tốt dưa, mưa tốt tù"

Mưa, trong mùa hè, đối với những người anh em tạm giam đó là thiên đường. Vì chả bao giờ phải ra ngoài trời mưa, thì, có mưa hết 3 tháng hè cũng được. Không khí dịu mát, cuộc sống lại thoải mái hơn 1 chút, mưa, nên đi cung cũng ít hơn, mọi người tụ tập nói chuyện nhiều hơn.
Lâu lâu, lại trèo lên song sắt nhìn qua những khe hở nhỏ ra phía đồng ruộng xa xăm, nhìn xuống con đường mòn phía dưới trại, lâu lâu, lại có 1 cô bé đi nhanh qua. Cả lũ lại nhao nhao lên bình phẩm, ngon thế, ngọt thế, mông cong thế.... Những cô gái từ khu khác được dẫn ra buồng hỏi cung thường cố đi chậm, nhìn ngó xung quanh, sẽ có vô số những ánh mắt dõi theo, những tiếng gọi, những tiếng trêu đùa... Trong này, có những người cả năm cũng chẳng thấy một cô gái nào.😆.

Mùa hè năm ấy, có lẽ nó cứ lững thững trôi qua êm đềm. Cho đến một ngày, ông tự giác ghé vào tai mình nói nhỏ. Lão muốn xin mình về ở cùng lão. Mình hơi chần chừ, một vì mình đã quen ở đây, chơi với 2 anh em ở buồng cũng khá thân. Hai là cả 2 vẫn đang không có sổ lưu ký.

Ấy vậy mà 2 tuần sau mình lại chuyển về buồng mới.

Vâng, lại quay về khu cũ, về cùng mặt với buồng đầu tiên lúc mình mới vào, chỉ khác rằng mình lần này ở buồng gần như đầu tiên, và vui thay, bên cạnh là 1 phòng nữ.
Về đây, đầu tiên là sáng gần như phải ở một mình. Bởi ông anh ở phòng là tự giác, nên phải chạy ra ngoài làm trừ lúc trưa ăn cơm và tối, vì thế, nên mình phải bắt đầu làm quen với cuộc sống hơi cô đơn một tí.
Buồng này được cái khá sạch sẽ và có điện, hiện tại 1 cu em ở cùng buồng đã chuyển đi xử được gần 2 tuần, nên ông anh đang ở 1 mình. Đầu tiên vào, đập vào mắt mình là một lồng chim chào mào. Ông quản giáo mở cửa cho mình vào và chỉ vào con chim: "nhớ cho nó ăn uống đầy đủ nhé".
Dọn dẹp sắp xếp đồ đạc thì phát hiện ra hẳn 1 túi to toàn sách. Vậy là có cái để giết thời gian rồi, sắp xếp xong đồ là mình bắt đầu ngồi sắp xếp lại các đầu sách. Rồi mang những quyển hay nhất vào buồng để đọc... Trưa hôm ấy, đồ ăn căn tin trả về buồng, anh có cầm theo túi thịt gửi sang phòng cũ của mình. Để cho chúng nó có cái ăn, anh bảo mình thế. Mình cũng gật gù đăng ký thêm gói cá gửi sang bên đó.
Có một điều mình không ngờ, đó là buồng này trưa không bị đóng cửa trong, tức là trưa mình ăn cơm ngoài lồng khỉ luôn, sau đó, ăn xong là lau sạch sẽ rồi 2 anh em ra nằm ngủ một cách ngon lành. Từ bên kia sang đây thôi, nó đã là một cuộc sống giống như thiên đường rồi.
Nào, tìm hiểu một chút về ông anh cùng phòng mình nhé. Ông anh tên G, ông anh thực ra bị tạm giam lâu lắm rồi, từ năm 2008 cơ, đến lúc này là đã bắt đầu bước sang năm thứ 5 rồi, điều tra, đưa sang tòa rồi có nhiều tình tiết phức tạp, lại được trả lại, rồi lại điều tra lại.... Cái ông điều tra phụ trách vụ của anh ngày mới ra trường được phân công làm, giờ đã lên lon 2 lần mà vẫn chưa xong.
Ông anh G ngày xưa thi vào một trường trung cấp Quân đội, và năm đó, họ có mở một lớp học đặc biệt để thí nghiệm. Anh cũng là 1 trong những người tham gia. Được tiêm một loại thuốc tăng cường hấp thụ giúp cơ thể khỏe mạnh hơn nhưng chả hiểu sao chỗ tiêm cứ càng ngày càng loét ra. Một vết sẹo to bằng quả bóng bàn bên bắp tay là kết quả của lần phải đi khoét thịt.
Anh khỏe, thật sự khỏe, người rắn chắc và cơ bắp - nhìn anh nên sau này mình mới có động lực đi tập tạ - nhưng tập mãi bụng vẫn cứ to ra còn ngực ngày càng tóp lại.
Anh học 2 năm thì bỏ dở, lại lang thang. Thế rồi, bố anh và 1 người bạn cùng thành lập một công ty môi giới xuất khẩu lao động. Kéo anh về làm giám đốc cái công ty ấy. Trớ trêu thay, dù bạn có thu tiền rồi đưa được người ta ra nước ngoài, nhưng trên mặt pháp luật. Công ty này chẳng có đủ thẩm quyền để đưa người đi xuất khẩu lao động. Và thế là việc thu tiền đương nhiên là lừa đảo, 2 bố con anh dắt nhau vào trại. Còn lão kia, sau khi vào tạm giam được 1 thời gian thì được tại ngoại do có người bảo lãnh. Sau đó làm giả một hồ sơ tâm thần nhưng bị bên công an phát hiện. Biết không trót lọt nên cuối cùng đã trốn mất tăm... Điều đó làm quá trình điều tra cứ thế càng bị trì hoãn thêm.
Ở bên phòng bên này, đương nhiên sẽ hơn hẳn tất cả những phòng còn lại về mọi mặt. Đồ ở các phòng khác là vi phạm, thì ở đây, có đầy. Nào là bút này, dao cạo này, bật lửa này, 2 - 3 miếng sắt mài thành con dao cũng khá sắc này, thuốc lá, thuốc lào. Nói chung là không thiếu gì cả. Tối hôm ấy, anh nhận được 1 bức thư với 5 bóng thuốc lào. Ở trong trại này, thuốc lào thường được bán như sau. 1 bóng thuốc lào mặc định sẽ là 330k, đổi bằng 3 thùng mì tôm hảo hảo ở trong sổ. Nhưng anh G không bán. Anh chia 1 nửa non để hút, 1 phần anh chia cho bên phạm nhân tử hình, 1 phần còn lại sẽ dùng để tạo mối quan hệ với các buồng. Cán bộ biết - và luôn dặn anh ko được bán, thế nên, khi anh dùng sắp hết, cán bộ hay mua coi như tặng cho anh.
Mình biết, thuốc anh được tuồn vào đa phần là ở bên cải tạo. Ở trại, khu cải tạo nằm ở bên phải khu tạm giam. Ở đây, 1 phần các phạm nhân phục vụ chủ yếu cho sinh hoạt của toàn bộ tự cán bộ đến phạm nhân trong trại. Từ dọn dẹp đến nấu ăn. Và có 1 phần đặc biệt - được sử dụng trong những trường hợp đặc biệt ở trại. Và họ cũng có 1 số đặc quyền nhất định. Và ông anh G quen nhiều người ngoài đó nên hay được gửi đồ vào.
Cái trạm trung chuyển đồ là một bà tự giác nữ.
Thường mỗi khu sẽ có một tự giác, phụ trách các việc vặt trong khu. Ở các khu bình thường sẽ là nam giới. Nhưng riêng ở khu có tử hình nữ phải chọn nữ giới. Và để tránh phức tạp, tự giác sẽ ở và sinh hoạt luôn ở 1 phòng trong 1 khu ở tạm giam. Nhưng nữ vì có 1 người, nên bà ấy sẽ ở ngoài bên khu cải tạo, và hằng ngày đi vào trong khu tạm giam. Và đồ vi phạm tuồn vào, thường bà ấy sẽ nhét vào trong cái đít của cái phích nước bà sách vào.
Tuy rằng ở đây nó rất nghiêm nhưng vẫn không tránh được những khoảng tối, vẫn có những giao dịch ngầm diễn ra, vẫn có những cách để kiếm tiền - vấn đề này mình xin phép được không đề cập đến....
Mình ở bên này, hằng ngày thì ra ngoài cửa ngồi đọc sách, đêm đến thỉ 2 anh em ngồi tâm sự với nhau. Sang đây, mình biết được vô số điều mới mẻ mà có lẽ bình thường mình không bao giờ có thể nắm bắt được. Ở đây một thời gian, mình có thể phác thảo được khá rõ cái bức tranh về những con người trong cái khu mình đang ở, từ tên, tuổi, tội danh, tâm lý như thế nào...v...v
Và mình cũng hiểu rằng, ai cũng đang có những công việc của họ. Và ở đây, thực sự đang diễn ra những cuộc chiến vô hình, những sự cân não đến nghẹt thở, mà có những lúc, đó là sự trả giá rất đắt. Như ông anh T đã từng nói với mình rằng. Tuy ở đây, nhìn nó yên bình đến lạ thường, nhưng qua vài lần đi tù, thì ông anh vẫn đánh giá nơi này là một nơi cực kỳ khủng khiếp, vì những thứ nó mang lại........ Và, mãi đến bây giờ, mình mới bắt đầu dần dần ngộ ra điều đó.
 
P10 - Khám phá

Ban ngày ở buồng 1 mình quả thật làbuồn, cả tuần liền mình chỉ ôm đống sách đọc một cách say sưa. Từ những cuốn tiểu thuyết, một vài quyển sách khoa học rồi đến cả cuốn lịch sử chiến tranh thế giới của Nga rồi chuyển sang cả sách phân tích Phật giáo - và mình vẫn nhớ, quyển cuối cùng mình đọc là Kinh thánh.
Sau khi đọc hết 1 lượt, mình bắt đầu làm quen với phòng bên. Phòng bên có 3 phạm nhân nữ đều đã lớn tuổi. Trong đó có cô Th lớn tuổi nhất đã tầm ngoài 60t bị bắt vì tội vận chuyển 3 bánh heroin. Một bà chị sinh năm 71 sau vài năm trốn nã trên chính căn gác nhà mình, cuối cùng cũng bị tố giác bởi chính những người hàng xóm với cái án 5 bánh, nhưng chị khá là tỉnh khi đã đẻ được thêm 1 đứa mới được hơn 1 tuổi. Theo luật quy định. Những người đang mang thai và nuôi con dưới 36 tháng sẽ không bị tử hình. Đó là một nước đi hoàn toàn đứng đắn.
Thân với mình nhất là một bà cô sinh năm 69, vì là tuổi con gà, nên ông G buồng mình hay gọi là " ò ó o - tiếng gà gáy" mình thì hay gọi là O - bởi mình nhớ có một vùng nào đó, O có nghĩa là cô.
Bà cô là một người to con, nhà ở Sài Gòn. Học hết lớp 7 thì ở nhà buôn bán. Trong thời kì kinh tế đang rục rịch phát triển những năm 90 - 2000 thì bà cô tập tành đi buôn gỗ cùng chồng. Sau khi có số vốn kha khá, bà cô mở một công ty TNHH kinh doanh về mảng cho vay và cầm cố tài sản. Và, cô giàu nên nhanh chóng lại từ bất động sản, cô kể với mình rằng ngày ấy, cô mua đất ở khu Phú Mỹ Hưng những ngày đầu, sau đó khi nó sốt đất đã mang ra bán. Mỗi mảnh đất lời được đến vài tỷ... Tiền nhiều, nên cô lại muốn kiếm nhiều hơn nữa. Sau đó do quen 1 người chuyên gom tiền đầu tư vào bất động sản. Họ muốn vay tiền và trả lãi thật cao, vậy là cô lại gom vốn vào đẩy sang bên đó. Cho đến khi bất động sản đóng băng, nhà đất tụt giá, tiền không quay vòng được. Người kia thành kẻ lừa đảo và cô cũng thành cho vay nặng lãi. Một vụ án kinh tế quá lớn. Và, cô hiện tại đang ngồi đây với nguy cơ trắng tay.
Số tiền cô mất không hề nhỏ, phải tầm khoảng 70-80 tỷ. Sau này, khi đọc cáo trạng của cô, chỗ tiền đó trong 1 thời gian ngắn đã được tính lãi một cách vô cùng khủng khiếp, lãi ngày khá cao, 3 ngày đáo hạn rồi cộng lãi vào gốc. Ngày cô bị bắt tờ giấy vay nợ đã lên tới 151 tỷ và được thế chấp bằng 7 mảnh đất, trong đó có mảnh đất giá trị nhất trong sài gòn, khi mà thời điểm giá trị nhất nó có giá không dưới trăm tỷ. Thấy rằng không còn có thể trả được nợ, đầu vụ của cô mang đi thế chấp hết số đất đã mua được hơn mấy trăm tỷ, quyết định trốn đi nước ngoài, nhưng rồi bị bắt ngay tại sân bay....
Ấy vậy mà mình thấy cô ấy không buồn lắm, cái mà cô ấy bận tâm có lẽ là án dài. Lúc nào nói chuyện cũng chỉ mong án vài ba năm rồi về. Quả thật, với người bình thường, nó là một cú sốc rất lớn.
Mình quý cô, vì cô là người miền nam, giọng nói dịu dàng dễ nghe, và được cái là người miền trong họ sống rất thật. Họ nghĩ gì, nói lấy chứ không bóng gió như ngoài bắc chúng mình. Cô quý mình lắm, nói chuyện hợp, lúc nào cũng muốn nhận mình làm con nuôi. Cô kể cô có đứa con gái sn 95 - lúc đó mới đang học lớp 12. Cô bảo nó xinh lắm, làm con rể cô đi, cô còn 1 cái nhà chung cư, một mảnh đất ngoại ô thành phố gần 500 mét. Cô cho tất, vì cô chỉ có duy nhất 1 đứa con mà thôi.
Khá tiếc là hiện tại mình đã mất liên lạc với cô, mất mất cả đống danh sách số đt của mọi người..
Cô sợ béo, nên toàn tuồn đồ ăn bánh kẹo sang cho mình. Mình bảo mình không lấy, cô cứ cầm rồi vứt toẹt sang cửa buồng mình. Không kéo vào không được, để ở đó cán bộ nhìn thấy thì lại kỷ luật cả lũ. Thế là lại phải ăn.
Sang đây, ở với tự giác, tự dưng quan hệ của mình với cán bộ cũng tốt hơn hẳn. Mọi người từ quản giáo tới cán bộ vũ trang đi qua đều quan tâm tới mình hơn, đi qua hỏi han rồi lại đứng chém gió cũng nhiều. Ở chỗ mình, cái bánh mình thích ăn nhất là cái bánh gấu thiên hồng. Lần nào quà vào, có bánh, mình lại bóc ra đổ ra một cái bát nhựa to, mình trong song sắt, cán bộ ngoài song sắt cùng bốc ăn và chém gió. Lâu lâu có quyển sách, quyển báo nào hay là đọc xong lại vứt cho mình mượn.
Tuy chặt chẽ là thế, nhưng ông anh G vẫn có cách kiếm được tiền, vì thế, nên tự dưng cuộc sống của mình nó cũng no đủ hơn. Chứ sổ vào đi chợ theo cái ba-rem sinh hoạt ở đây mấy lần là hết, dù cho đúng lúc mình sang đây thì trại quyết định cho tăng tiền gửi vào cho phạm nhân từ 900k lên 1 triệu rưỡi, nhưng cũng chẳng nhằm nhò gì.
Mình hay mua mì tôm và phở về chất đầy cái khoang chứa đồ ở lồng khỉ, chả phải là để ăn - sáng mình toàn nhịn, mà là để cho đêm, mấy ông cán bộ trực đói quá thì lại vào móc ra mà ăn. Lắm đêm, 2 anh em đói mà quên không mang mì vào, lại cặm cụi tìm cách khều vào mà nấu. Thời ấy, cái phở gà phở bò của Acecook mới ra có gói gia vị cay vl, đêm hè đã nóng, đun được bát nước sôi xong ăn được bát mì, nhìn 2 đứa chả khác gì mới đi xông hơi về.
Một thời gian quen thân rồi, mang cả bát sứ, đũa gỗ vào, bảo là để cán bộ ăn thì có cái mà mang ra. Chứ thật sự phục vụ mình là chính.
Ở đây, cứ 3 - 4 tháng sẽ đổi cán bộ trực chính ở khu 1 lần, sẽ có 1 trực chính, 1 phụ. Thay phiên nhau sáng tối trực khu, còn cảnh sát vũ trang thì là mấy ông nghĩa vụ, tuy đảo suốt nhưng quanh đi quẩn lại cũng vài người. Thế nên đâm ra ai cũng quen mặt rồi. Được cái, ai trực ở đây anh em mình cũng phục vụ chu đáo. Sáng thì sẽ có đồ ăn sáng phục vụ tận răng, quần áo đưa vào mình sẽ giặt rồi xả Comfort thơm phức. 1 tháng, 2 anh em dùng đến 4 lọ Comfort 800ml, giặt quần áo, đánh rửa buồng,...v...v...
Thực ra, nhiều người nghĩ rằng, làm quản giáo tại mấy trại tạm giam như thế này là nhàn nhã thì nhầm to. Ở đây, một là sẽ chả cá kiếm được gì, 2 là sẽ phải vất vả rất nhiều.
Ở các trại tạm giam bình thường ở các tỉnh, quân số thì đông, tội thường không nặng, ai cũng chỉ ở tầm vài tháng là đi xử, xong rồi sẽ chờ để đi cải tạo. Buồng giam ở tỉnh thường khét và bị quay tiền rất nhiều. Các nhà thì thương con, nên hay nhét tiền vào để con mình có cuộc sống dễ thở hơn. Ăn ngon, hút thuốc, hay thậm chí để đỡ bị đánh thôi, cũng phải tiền. Nhà bạn giàu, ai cũng biết mà ko chịu nôn ra á, thế thì chúc mừng bạn đã quay vào ô ăn đòn. Chắc ở đây, các ông không biết quả, đêm dậy đi đái, tiện chân đạp vào mặt cho một cái bảo tao lỡ chân, thế nhưng vẫn cứ nằm im chứ bật thì lại chả được 1 bữa cháo sườn.
Văn tù thì đủ kiểu, nhẫn nhịn cũng có, mà cay cú thì cũng chẳng ít. Có cơ hội là tìm cách xử nhau là chuyện khá là bình thường. Vì thế, nhiều nơi đến cái bàn chải đánh răng cũng cắt còn 1 đoạn bằng 2 đốt ngón tay, cầm mà đút vào mồm đánh răng được là tốt rồi, vì sao ư, bàn chải đánh rang chúng nó cũng mài nhọn để xiên nhau được. Có quả đang ngủ, còn bị thằng bên cạnh khêu luôn con mắt 👁 - anh em chúng mình hay gọi đùa nhau là khêu ốc. Vì thế nhiều nơi, phải cho tiền vào để sống êm ấm nó là chuyện bình thường. Đơn giản nó là luật, các đại bàng - các trưởng buồng sẽ là người duy trì cái luật đó. Vì thế nên có những người đi tù nhưng lại kiếm được tiền gửi về cho gia đình được. Nó chẳng phải là điều gì lạ.
Nhưng ở đây, ko có chuyện đó. Một phần là do sự phức tạp của trại, toàn án lớn, án nặng. Nhiều người còn cầm chắc cả cái chết, nên có chèn ép họ, là họ liều chết luôn. Nên ở đây, mấy ai dám xưng hùng xưng bá đâu. Vì lẽ đó, ở đây cán bộ đa phần chỉ có đói. Cái chính người ta chỉ nhằm có cơ hội để đi học, nắm được là tìm cách lướt sang đơn vị khác làm.
Về phần công việc, ở đây không hề nhàn, cán bộ quản giáo ở đây không phải chỉ mở cửa - đưa người đi dẫn người về, quản lý đủ quân số phạm nhân là xong. Mà còn phải nắm được tình hình án từ, rồi những thứ họ trao đổi mà ảnh hưởng đến vụ án, rồi nắm bắt cả tâm lý của từng người để tránh việc có những người chán nản dẫn đến tự tử, đánh nhau...v..v. Ngoài ra ở đây, từ cán bộ đến anh G, và cả mình nữa, đều quan tâm đến những cái nhỏ nhất là bữa cơm của từng buồng. Có những buồng khi hết tiền, hết sổ, thì đơn giản là đến lúc đi chợ sổ sẽ không được đưa vào, thế là bọn mình nắm được sẽ đi 1 vòng hỏi xem có ai mua thêm đồ ăn để gửi qua bên đó hay không. Nói chung mọi người đến cả cán bộ cũng hay quan tâm đến đời sống của phạm nhân. Điểm này hiếm ở nơi nào có được.
Sang bên này, được cái không thiếu gì nên cũng sạch sẽ hơn hẳn, đồ giặt thì mang được hẳn lên trần phơi, nên nhanh khô. Nước bơm thoải mái, cứ 2 - 3 ngày là 2 anh em lại tranh thủ buổi trưa dọn hết đồ ra ngoài rồi đánh rửa phòng. Xà phòng trại cấp phát cho từng buồng lắm lúc thừa không hết, mình toàn mang cất vào thành đống, vừa để đánh rửa nhà, vừa dùng để giặt quần áo cho cán bộ. Chiều tối, mình lại gấp mấy bộ quần áo ngành gọn gàng rồi gửi ra tủ cho mấy ông cán bộ.
Cứ 2 - 3 tuần lại có 1 lần trả quà. Người thân nên gửi tiếp tế - thăm nuôi, gửi quà là đồ căn tin vào sẽ được xếp hết vào một cái bao kèm theo một list, của ai sẽ được kéo đến buồng người đó. Chả hiểu sao, bố mẹ mình có vẻ thích ăn bánh mặn afc với bánh cá hay sao ấy. Gửi quà lần nào cũng có cái đống ấy, mà 2 anh em mình chả bao giờ ăn, cứ để 1 - 2 tháng cho đầy tầm nửa bao tải, lại mang đi cho mấy buồng không có người thăm gặp.
Cứ mỗi lần trả quà là buồng mình lại ngập đồ. Anh G chạy tự giác tầm 15 - 16 buồng. Cao điểm nhất sẽ rơi vào tầm gần 60 người. Có quà, ai cũng gửi cho 1 ít gọi là có lúc phải nhờ vả. Mang đồ về bọn mình lại lọc ra bánh kẹo các thứ mang ra ngoài tủ cán bộ để cho cán bộ tráng miệng. Chỉ giữ lại ít cafe hay là ngũ cốc tối 2 anh em cùng pha rồi chém gió.
Đợt ấy, anh xuống bệnh xá chơi, ở đó có đứa bé được đẻ ra trong trại sau tết, xin được cái vỏ lon sữa bột to tướng về, nó là một cái nồi tuyệt vời để đun trong buồng. Nó to hơn song sắt nên phải nhờ cán bộ mới mang được vào. Làm thêm 1 sợi dây thép. Thế là qua cái cảnh phải đun bằng chai nhựa.
Có cái lon này, thế là có thể thắng đường làm nước màu luôn, cáu lon vừa khít 2 cân thịt luộc. Cứ bữa trưa hôm nào trả đồ chợ là mình lại lọ mọ bắc bếp lên đun. Lửa cứ nhóm to hết cỡ, bốc cao đến 2 gang tay cũng chả sợ. Nhóm bếp xong kệ nó 2 anh em ra ngoài lồng khỉ ngủ. Tầm nửa tiếng gần cạn nước thì đổ ra bát, ngon sml...
Quan hệ với cán bộ tốt, tối đến mượn được phích nước, mua được điếu cày. Đêm đỡ phải lọ mọ pha mì nữa, 2 anh em cứ làm hộp cafe, nhâm nhi đến đêm cũng gần hết 1 hộp G7. Mình thì không hút thuốc, thế nên chả bao giờ sờ vào. Còn ông anh G, lắm hôm trưa mang điếu cày ra lồng khỉ. Thò điếu ra ngoài hành lang rít đấy rít để, mấy buồng tầng dưới thèm lắm, cứ chẹp chẹp miệng nhưng chả biết làm sao.
Vui 1 chút nhỉ? Thời gian tạm giam ở đây thường là khá lâu. Nếu 1 năm thì cũng chỉ được gọi là ngắn, thế nên, nếu ngoài thiếu tự do, thì thiếu gái nó cũng là một trong những thiệt thòi lớn.... Không phải là không có, nhưng ở đây nữ rất ít và thường xuyên chỉ tập trung ở 1 - 2 khu mà thôi. Và duy nhất có 1 khu có nam và nữ xen kẽ, đó là khu mà mình đang ở.. Mà nữ ở đây toàn bà già. Chả có mấy cô hotgirl nào đâu. Vì thế, nữ mà mọi người có cơ hội gặp nhiều nhất, đó là mấy cô quản giáo.
Quản giáo nữ ở đây chỉ đếm trên đầu ngón tay. Đầu tiên là phụ trách y tế, gồm có 2 cô, 1 bà béo tròn tóc ngắn, phải nói là trông chả khác gì một mụ bán thịt lợn. Được cái không cần phải hỏi han tình hình, đau à, cho giảm đau là đc.... Phương châm bốc thuốc nhanh gọn, gói gọn trong 3 loại, thuốc trị bệnh ngoài da, thuốc giảm đau và thuốc tiêu chảy.
Ngoài bả ra thì còn 1 cô nữa, trẻ hơn, xinh hơn, đến lúc chửa hay vào và hay bị trêu quá, nên lúc đẻ xong cũng ngại không dám đi vào khu nhiều, toàn gặp mấy cán bộ quản giáo để nắm bắt thông tin tổng hợp rồi để tự giác tự mang thuốc đi chia.
Theo nhận xét của mình, xinh nhất là 1 cô ở phòng văn thư, chuyên làm hồ sơ nhập trại cho những phạm nhân. Ở đây, ai vào trại cũng phải qua tay cô 😂. Mình chả nhớ cô bé này sinh năm 90 hay 93 nữa. Chỉ biết dáng cao, tóc ngang lưng, khuôn mặt thuôn và dễ thương. Khi ai nhập trại, thì hôm sau sẽ được gặp cô để chụp ảnh, lăn tay, đo chiều cao... Tiếc thay, lấy chồng được 4 tháng thì chồng tai nạn mất, nên sau này gặp lại, nhìn cô khá buồn.
Về phần quản giáo buồng giam, có đến tận 3 cô thì 2 cô bị kỷ luật ở nhà 1 năm, mãi sau khi mình ở đó đến gần 1 năm mới bắt đầu gặp...
Đầu tiên là cô N, cao tuổi nhất trong 3 người, đời đầu 8x, cô hiền hay cười, nhưng cô làm ra làm, đi khám buồng thì mấy cô phạm nhân nữ có dấu đồ vào chỗ nào trong người cô cũng bắt lột sạch ra kiểm tra chứ không như mấy cô khác chỉ sờ sờ nắn nắn bên ngoài. Thứ 2 là cô tên là P.a, cao nhưng gầy như que củi, bình thường nhìn ở ngoài giống như đội mấy em gái chơi đá ấy, da bọc xương. Cô này mình chỉ gặp 1 - 2 lần nên ko rõ tính cách ra sao. Còn cô thứ 3 tên là Gi*. Người bé chỉ cao hơn mét rưỡi một xíu, hay chửi bậy và thích đánh bài, lúc nào cũng tỏ vẻ thế này thế kia, tuy có chồng nhưng vẫn mê giai lắm. Suốt ngày bắt đội vũ trang cõng mình ra chỗ này chỗ kia - dở hết mức.
😂
Mà thôi, bàn mấy ông bà quản giáo cũng chán. Vì ở đâu chả có người this người that.
Bây giờ mình hỏi các bạn nhé, gần nhà các bạn có mấy bà hàng xóm suốt ngày đi săm soi nhau như trinh sát ko??? 😁 chứ nói thật nhé, ở trong trại này thì nhiều vô kể. Thế nhưng thôi, phần sau mình nói nhé.

Bonus: các thím cũng tò mò vì mình gặp nyc đợt đó thì ntn nhỉ? Nói thật chứ, nyc mình ghét mình lắm. Có lẽ thời điểm ấy, em ấy nghĩ mình là nguyên do của những thứ ko vui của em ấy.
Gặp em ở bến xe, mình vẫy taxi đưa em về cái nhà nghỉ cạnh nhà trọ mình. Thuê cho em 1 phòng. Quả thật, chả biết nói chuyện gì với nhau, mà đúng hơn là chả còn gì để mà nói với nhau thì đúng hơn. Hạnh phúc có rồi, đau khổ cũng đủ rồi. Đây có lẽ là lúc, chỉ nhìn nhau, biết đến sự tồn tại của nhau là được rồi.
Sau hôm đi khám mắt, mình có nhắn tin hỏi rằng em đang hạnh phúc chứ? Em bảo đi mà hỏi người yêu hiện tại của em ấy, hòi em làm gì?
Quả thật, mình biết những người sau này quen em, em chả bao giờ dịu dàng và nghe lời như với mình. Với mình, em chỉ biết nghe và làm theo, còn với những đứa kia lúc thì chả thèm rep, lúc thì cáu, lúc thì chửi ...
Từ ngày hôm ấy, mình chả liên lạc nữa, cho đến gần 1 năm sau, em ib nói rằng sắp lấy chồng.
Bây giờ, em đang rất hạnh phúc, 1 người chồng đẹp trai tài giỏi, nhà giàu. Bây giờ, em có nhà lầu, xe hơi, một đứa con trai bụ bẫm. Nhưng có một thứ mà em sẽ mãi chả bao giờ có được, đó là tôi.
 

Có thể bạn quan tâm

Top