Chết giống như 1 giấc ngủ trưa không bao giờ tỉnh, trước khi mày được sinh ra, ở trong bụng mẹ, biết cử động, biết đạp bụng nhưng đó là phản xạ, chưa được xây dựng thành ý thức, mày đẻ ra, lớn lên 1 tuổi 2 tuổi 3 tuổi, thấy mẹ thì đòi, thấy đói thì khóc đó là giai đoạn phản xạ có điều kiện được nâng cấp thành tâm lý học hành vi, bộ não mày lúc này vẫn chỉ là trang giấy trắng
Chết cũng như thế, não ngừng hoạt động thì mày quay lại vạch xuất phát là phản xạ khi còn chưa sinh ra, ko còn biết gì cả, tan vào hư vô
Chết ko đáng sợ, cơn đau trước khi chết mới đáng sợ, điều đáng sợ nhất là lý thuyết linh hồn còn tồn tại sau khi chết, m tưởng tượng cảnh người thân mình ở trước mắt, sống khổ sở, bệnh tật, già đi, rồi chết mà ko làm gì được nó đáng sợ lắm
Copy và thêm thắt