Con cầu tự

  • Tạo bởi Tạo bởi Aaa45
  • Start date Start date

Aaa45

Già trâu
Có lần tao nghe, những đứa con sinh ra mà đc người trong gia đình cầu khấn nơi đền chùa, đến thời điểm thích hợp nó sẽ quay về đó.

Trong nhà tao là con trai út, trước tao có 2 chị gái. Bố tao là người gia trưởng nên mẹ tao kể rằng mẹ lạnh hết sống lưng khi siêu âm biết giới tính chị 2. Đến khi mang bầu tao, mẹ với bà ngoại đi chùa khấn suốt, trong thời gian mang bầu mẹ tao cũng không siêu âm luôn, bảo với bố tao là con gái cũng đẻ, nhưng nếu thật là vậy chắc chắn nhà tao đã tan cửa nát nhà từ đó.

Mẹ tao kể, lúc tao còn bé, chị 2 tao lúc nào cũng tranh sữa, mặc dù nó hơn tao 2 tuổi, nên tao bú toàn cặn. Có lẽ điều đó điềm trước cho mọi thứ sau này. Nói không phải tự mãn, nhưng 3 người, về mặt ngoại hình, đối nhân xử thế hay năng khiếu bẩm sinh (thể thao, nghệ thuật, khoa học tự nhiên), tao là người đc chấm điểm cao nhất. Nhưng tao tiếp xúc với Phật giáo từ bé. Nên tính tao k thích bon chen, cạnh tranh, hơn thua hay đòi hỏi gì từ người khác. Tao thấy mọi thứ thật vô thường, k cần thiết để mà giành lấy thứ gì về mình hết. Nên tao ít khi đòi hỏi gì từ bố mẹ, nên thành ra mọi thứ tao đều tự làm tự chịu. Khi ra đời, va vấp sóng gió, thất bại trong cuộc sống, tao vẫn thể hiện ra với bố mẹ là tao vẫn đang rất ổn. Cốt để bố mẹ k lo lắng về tao, thế mà bố mẹ tao tưởng ổn thật. Nên bao nhiêu tiền của đầu tư hết cho 2 chị. Đến khi tao cần sự trợ giúp, nhìn bố mẹ tao lại không nỡ. Lại câu nói, con vẫn ổn. Những lúc thất bại kết hợp với cảm giác cô đơn thật là kinh khủng.

2 năm gần đây tao cảm thấy mình mất dần kết nối với mọi người, mọi thứ, mọi việc xung quanh. K còn hứng thú với điều gì cả. Đến mức hồi xưa tao nghiện quay tay lắm, nhưng rồi cũng bỏ 2 năm nay r, và chắc chắn sẽ bỏ luôn. Bạn bè thấy tao hơi hướng trầm cảm rủ đi massage, tao chỉ cho ktv đấm bóp, k cho thư giãn, nhưng tao vẫn tip cho các e bình thường để động viên, có e còn gạ chén ngoài vì thích tao quá. Gái mú nhiều đứa nhìn tao hau háu toàn chủ động nhưng tao k thấy có hứng thú gì cả. Có khi nào đến lúc tao nên xuất gia rồi không?
 
Tao cũng con cầu tự, cũng có 2 chị lớn. Nhưng đây lại là tao =))

https://xamvn.com/r/tan-man-ve-may-man-cuoc-doi-trong-tu-vi.504773/
Bài viết của mày tao cũng đọc và cmt r. Cách tao với mày đi trên đường đời k giống nhau. Mày hơn thua giành giật để thành 1 cái gì đấy ở đời. Tao thì thấy chẳng đáng.
 
Bài viết của mày tao cũng đọc và cmt r. Cách tao với mày đi trên đường đời k giống nhau. Mày hơn thua giành giật để thành 1 cái gì đấy ở đời. Tao thì thấy chẳng đáng.
thế con cầu tự cũng khác nhau hở mày
 
ông ngộ có cái hay, bình sinh người thường thích tranh đấu và nếu số phận đc ủng hộ thì hay sinh ra cao ngạo mà ko hiểu đó là do phúc đức, số mệnh họ tạo ra vậy. Người ngộ Đạo rồi hiểu cái gì của mình sẽ là của mình nên ít tranh giành, thậm chí là thích cho đi. Sống vậy thoải mái ít lo nghĩ -> ít bệnh -> sống lâu.
Gọi là thuận theo tự nhiên. :)

Nếu ông thực sự có duyên với cửa Phật, sẽ có những thứ tự nhiên xảy ra khiến ông đến nơi cần đến, gặp người cần gặp, thậm chí sẽ đc chỉ dẫn trong mơ đó.
 
Có lần tao nghe, những đứa con sinh ra mà đc người trong gia đình cầu khấn nơi đền chùa, đến thời điểm thích hợp nó sẽ quay về đó.

Trong nhà tao là con trai út, trước tao có 2 chị gái. Bố tao là người gia trưởng nên mẹ tao kể rằng mẹ lạnh hết sống lưng khi siêu âm biết giới tính chị 2. Đến khi mang bầu tao, mẹ với bà ngoại đi chùa khấn suốt, trong thời gian mang bầu mẹ tao cũng không siêu âm luôn, bảo với bố tao là con gái cũng đẻ, nhưng nếu thật là vậy chắc chắn nhà tao đã tan cửa nát nhà từ đó.

Mẹ tao kể, lúc tao còn bé, chị 2 tao lúc nào cũng tranh sữa, mặc dù nó hơn tao 2 tuổi, nên tao bú toàn cặn. Có lẽ điều đó điềm trước cho mọi thứ sau này. Nói không phải tự mãn, nhưng 3 người, về mặt ngoại hình, đối nhân xử thế hay năng khiếu bẩm sinh (thể thao, nghệ thuật, khoa học tự nhiên), tao là người đc chấm điểm cao nhất. Nhưng tao tiếp xúc với Phật giáo từ bé. Nên tính tao k thích bon chen, cạnh tranh, hơn thua hay đòi hỏi gì từ người khác. Tao thấy mọi thứ thật vô thường, k cần thiết để mà giành lấy thứ gì về mình hết. Nên tao ít khi đòi hỏi gì từ bố mẹ, nên thành ra mọi thứ tao đều tự làm tự chịu. Khi ra đời, va vấp sóng gió, thất bại trong cuộc sống, tao vẫn thể hiện ra với bố mẹ là tao vẫn đang rất ổn. Cốt để bố mẹ k lo lắng về tao, thế mà bố mẹ tao tưởng ổn thật. Nên bao nhiêu tiền của đầu tư hết cho 2 chị. Đến khi tao cần sự trợ giúp, nhìn bố mẹ tao lại không nỡ. Lại câu nói, con vẫn ổn. Những lúc thất bại kết hợp với cảm giác cô đơn thật là kinh khủng.

2 năm gần đây tao cảm thấy mình mất dần kết nối với mọi người, mọi thứ, mọi việc xung quanh. K còn hứng thú với điều gì cả. Đến mức hồi xưa tao nghiện quay tay lắm, nhưng rồi cũng bỏ 2 năm nay r, và chắc chắn sẽ bỏ luôn. Bạn bè thấy tao hơi hướng trầm cảm rủ đi massage, tao chỉ cho ktv đấm bóp, k cho thư giãn, nhưng tao vẫn tip cho các e bình thường để động viên, có e còn gạ chén ngoài vì thích tao quá. Gái mú nhiều đứa nhìn tao hau háu toàn chủ động nhưng tao k thấy có hứng thú gì cả. Có khi nào đến lúc tao nên xuất gia rồi không?
tốt, sắp vô ngã rồi. Về chùa đi mày.
 
Cái vấn đề quan trọng là m đang hiểu định nghĩa sai về con cầu tự. Nên m chỉ là 1 người bình thường, đừng tự huyễn hoặc bản thân làm gì. T chỉ nói vậy thôi.
 

đây mày
Mày xin ở thành hoàng làng thì đéo ra cũng đúng
 
c
Mày xin ở thành hoàng làng thì đéo ra cũng đúng
chỗ đấy thờ nhiều vị. Nhưng nhà tao xin của Bia Bà thôi:

Trong đình còn thờ Bia Bà (sẽ nói kỹ dưới đây) và Bia Thánh sư là hai di vật lịch sử văn hóa quý giá. Bia Thánh sư ghi công tích 10 người Trung Hoa đời Minh mang các họ Lý, Trang, Trần đã sang dạy dân làng làm nghề dệt the lụa. Đến thời nhà Nguyễn lại sắc phong thêm cho các vị là “Dực Bảo Tôn Thần”.
dinhlakhe03.jpg

Ban thờ bia Thánh sư đình La Khê. Photo ©NCCong 2014
Bia Bà ghi sự tích một hoàng phi của Mạc Thái Tông (1530-1540). Bà tên thật là Trần Thị Hiền, sinh vào mùa xuân năm 1511 tại làng La Ninh [1] trong một gia đình nhiều đời có người làm quan trong triều Lê sơ. Thân phụ Bà là Đô lực sĩ Thiết sơn bá Trần Chân [2]. Năm 1527 đời Mạc Thái Tổ, Bà mới 16 tuổi đã được chọn làm phi cho thái tử Mạc Đăng Doanh. Năm 1530, thái tử nối ngôi, Bà vào ở Đệ nhị cung.
dinhlakhe04.jpg

Tấm Bia Bà trong tủ kính. Photo NCCong ©2014
Năm 1532 Bà sinh được hoàng tử (thứ 5 trong triều) nhưng sau đó bị bệnh hậu sản. Năm 1538 Bà về quê nhà nghỉ dưỡng, tuy có các Ngự y chạy chữa tận tình song vẫn không khỏi và qua đời mùa đông năm ấy ở tuổi 28. Vua vô cùng thương tiếc, cho an táng trọng thể tại cánh đồng Đa Bang. Năm 1539 Tả Thị lang Bộ Lễ Nguyễn Tiến Thanh và Hiệu lý Viện Hàn lâm Bùi Hoằng đã đồng soạn văn bia cho lăng mộ Bà.
dinhlakhe05.jpg

Chính điện đền Bia Bà. Photo NCCong ©2014
Bia Bà trải gần bốn thế kỷ đứng ở ngoài đồng, đến mùa xuân 1913 mới đổ do đất lún. Một người không rõ tên tuổi đã sao chép văn bia, đưa vào cuốn Thần phả của làng. Ít lâu sau bia được dựng như cũ. Đến thập kỷ 1980, bia lại đổ rồi đưa về sân đình. Theo nguyện vọng của nhân dân, Ban quản lý di tích làng La Khê đã hưng công dựng một ngôi đền thờ Bà ở ngay bên phải sân đình và đặt bia vào trong.
Phần đầu văn bia viết về tiểu sử của Đệ nhị cung Trần Thị Hiền, có đoạn: “Làng La Ninh, huyện Từ Liêm là quê hương của Bà phi. Ông nội của bà húy là Thiện, được phong là Đặc tiến Kim tử Vinh lộc đại phu, Thái bảo; bà nội họ Nguyễn huý là Trù, được phong là Liệt phu nhân. Thân phụ của bà họ Trần, húy là Chân, do có công lao được phong là Thiết Sơn bá, rồi Dũng Quận công; thân mẫu họ Trần, húy là Tú, được phong là Huy nhân”. ”. Cũng như các vị vua khác, chắc chắn Mạc Thái Tông có đủ “tam cung lục viện”, nhưng với những gì ông thể hiện với bà Trần Thị Hiền cho thấy, Nhà vua đã giành tình cảm lớn và sâu đậm cho người vợ đầu tiên của mình.
Nội dung tiếp theo của Bia Bà ca ngợi công đức và thể hiện sự tiếc thương của Nhà vua đối với Đệ nhị Cung phi Trần Thị Hiền với lời lẽ bi ai thống thiết: “Ôi ! Đức tính điềm tĩnh thận trọng thư thái nhàn nhã của bà phi đã giúp bà cần kiệm thu xếp ổn thỏa mọi việc trong nhà cho dù những người được tán thán trong Kinh Thi, Kinh Dịch cũng không hơn thế được. Đáng lẽ Bà phải được hưởng phúc khánh nhiều vô cùng, song không hiểu sao sớm đã quy tiên, thật đáng thương thay. Bà phi có nhiều đức hạnh cao đẹp như vậy, sao chẳng đem khắc vào bia đá để lưu truyền bất hủ ư?
 
Cái vấn đề quan trọng là m đang hiểu định nghĩa sai về con cầu tự. Nên m chỉ là 1 người bình thường, đừng tự huyễn hoặc bản thân làm gì. T chỉ nói vậy thôi.
Ăn nói úp mở, tối nghĩa như này thì ai cho nói nữa mà chẳng "chỉ nói vậy thôi."
 
c

chỗ đấy thờ nhiều vị. Nhưng nhà tao xin của Bia Bà thôi:

Trong đình còn thờ Bia Bà (sẽ nói kỹ dưới đây) và Bia Thánh sư là hai di vật lịch sử văn hóa quý giá. Bia Thánh sư ghi công tích 10 người Trung Hoa đời Minh mang các họ Lý, Trang, Trần đã sang dạy dân làng làm nghề dệt the lụa. Đến thời nhà Nguyễn lại sắc phong thêm cho các vị là “Dực Bảo Tôn Thần”.
dinhlakhe03.jpg

Ban thờ bia Thánh sư đình La Khê. Photo ©NCCong 2014
Bia Bà ghi sự tích một hoàng phi của Mạc Thái Tông (1530-1540). Bà tên thật là Trần Thị Hiền, sinh vào mùa xuân năm 1511 tại làng La Ninh [1] trong một gia đình nhiều đời có người làm quan trong triều Lê sơ. Thân phụ Bà là Đô lực sĩ Thiết sơn bá Trần Chân [2]. Năm 1527 đời Mạc Thái Tổ, Bà mới 16 tuổi đã được chọn làm phi cho thái tử Mạc Đăng Doanh. Năm 1530, thái tử nối ngôi, Bà vào ở Đệ nhị cung.
dinhlakhe04.jpg

Tấm Bia Bà trong tủ kính. Photo NCCong ©2014
Năm 1532 Bà sinh được hoàng tử (thứ 5 trong triều) nhưng sau đó bị bệnh hậu sản. Năm 1538 Bà về quê nhà nghỉ dưỡng, tuy có các Ngự y chạy chữa tận tình song vẫn không khỏi và qua đời mùa đông năm ấy ở tuổi 28. Vua vô cùng thương tiếc, cho an táng trọng thể tại cánh đồng Đa Bang. Năm 1539 Tả Thị lang Bộ Lễ Nguyễn Tiến Thanh và Hiệu lý Viện Hàn lâm Bùi Hoằng đã đồng soạn văn bia cho lăng mộ Bà.
dinhlakhe05.jpg

Chính điện đền Bia Bà. Photo NCCong ©2014
Bia Bà trải gần bốn thế kỷ đứng ở ngoài đồng, đến mùa xuân 1913 mới đổ do đất lún. Một người không rõ tên tuổi đã sao chép văn bia, đưa vào cuốn Thần phả của làng. Ít lâu sau bia được dựng như cũ. Đến thập kỷ 1980, bia lại đổ rồi đưa về sân đình. Theo nguyện vọng của nhân dân, Ban quản lý di tích làng La Khê đã hưng công dựng một ngôi đền thờ Bà ở ngay bên phải sân đình và đặt bia vào trong.
Phần đầu văn bia viết về tiểu sử của Đệ nhị cung Trần Thị Hiền, có đoạn: “Làng La Ninh, huyện Từ Liêm là quê hương của Bà phi. Ông nội của bà húy là Thiện, được phong là Đặc tiến Kim tử Vinh lộc đại phu, Thái bảo; bà nội họ Nguyễn huý là Trù, được phong là Liệt phu nhân. Thân phụ của bà họ Trần, húy là Chân, do có công lao được phong là Thiết Sơn bá, rồi Dũng Quận công; thân mẫu họ Trần, húy là Tú, được phong là Huy nhân”. ”. Cũng như các vị vua khác, chắc chắn Mạc Thái Tông có đủ “tam cung lục viện”, nhưng với những gì ông thể hiện với bà Trần Thị Hiền cho thấy, Nhà vua đã giành tình cảm lớn và sâu đậm cho người vợ đầu tiên của mình.
Nội dung tiếp theo của Bia Bà ca ngợi công đức và thể hiện sự tiếc thương của Nhà vua đối với Đệ nhị Cung phi Trần Thị Hiền với lời lẽ bi ai thống thiết: “Ôi ! Đức tính điềm tĩnh thận trọng thư thái nhàn nhã của bà phi đã giúp bà cần kiệm thu xếp ổn thỏa mọi việc trong nhà cho dù những người được tán thán trong Kinh Thi, Kinh Dịch cũng không hơn thế được. Đáng lẽ Bà phải được hưởng phúc khánh nhiều vô cùng, song không hiểu sao sớm đã quy tiên, thật đáng thương thay. Bà phi có nhiều đức hạnh cao đẹp như vậy, sao chẳng đem khắc vào bia đá để lưu truyền bất hủ ư?
Thì là thần thành hoàng của làng còn gì . Thế thì tìm sao rõ đc m biết trên đất vn này bn vị ko
 

Có thể bạn quan tâm

Top