Aaa45
Già trâu
Có lần tao nghe, những đứa con sinh ra mà đc người trong gia đình cầu khấn nơi đền chùa, đến thời điểm thích hợp nó sẽ quay về đó.
Trong nhà tao là con trai út, trước tao có 2 chị gái. Bố tao là người gia trưởng nên mẹ tao kể rằng mẹ lạnh hết sống lưng khi siêu âm biết giới tính chị 2. Đến khi mang bầu tao, mẹ với bà ngoại đi chùa khấn suốt, trong thời gian mang bầu mẹ tao cũng không siêu âm luôn, bảo với bố tao là con gái cũng đẻ, nhưng nếu thật là vậy chắc chắn nhà tao đã tan cửa nát nhà từ đó.
Mẹ tao kể, lúc tao còn bé, chị 2 tao lúc nào cũng tranh sữa, mặc dù nó hơn tao 2 tuổi, nên tao bú toàn cặn. Có lẽ điều đó điềm trước cho mọi thứ sau này. Nói không phải tự mãn, nhưng 3 người, về mặt ngoại hình, đối nhân xử thế hay năng khiếu bẩm sinh (thể thao, nghệ thuật, khoa học tự nhiên), tao là người đc chấm điểm cao nhất. Nhưng tao tiếp xúc với Phật giáo từ bé. Nên tính tao k thích bon chen, cạnh tranh, hơn thua hay đòi hỏi gì từ người khác. Tao thấy mọi thứ thật vô thường, k cần thiết để mà giành lấy thứ gì về mình hết. Nên tao ít khi đòi hỏi gì từ bố mẹ, nên thành ra mọi thứ tao đều tự làm tự chịu. Khi ra đời, va vấp sóng gió, thất bại trong cuộc sống, tao vẫn thể hiện ra với bố mẹ là tao vẫn đang rất ổn. Cốt để bố mẹ k lo lắng về tao, thế mà bố mẹ tao tưởng ổn thật. Nên bao nhiêu tiền của đầu tư hết cho 2 chị. Đến khi tao cần sự trợ giúp, nhìn bố mẹ tao lại không nỡ. Lại câu nói, con vẫn ổn. Những lúc thất bại kết hợp với cảm giác cô đơn thật là kinh khủng.
2 năm gần đây tao cảm thấy mình mất dần kết nối với mọi người, mọi thứ, mọi việc xung quanh. K còn hứng thú với điều gì cả. Đến mức hồi xưa tao nghiện quay tay lắm, nhưng rồi cũng bỏ 2 năm nay r, và chắc chắn sẽ bỏ luôn. Bạn bè thấy tao hơi hướng trầm cảm rủ đi massage, tao chỉ cho ktv đấm bóp, k cho thư giãn, nhưng tao vẫn tip cho các e bình thường để động viên, có e còn gạ chén ngoài vì thích tao quá. Gái mú nhiều đứa nhìn tao hau háu toàn chủ động nhưng tao k thấy có hứng thú gì cả. Có khi nào đến lúc tao nên xuất gia rồi không?
Trong nhà tao là con trai út, trước tao có 2 chị gái. Bố tao là người gia trưởng nên mẹ tao kể rằng mẹ lạnh hết sống lưng khi siêu âm biết giới tính chị 2. Đến khi mang bầu tao, mẹ với bà ngoại đi chùa khấn suốt, trong thời gian mang bầu mẹ tao cũng không siêu âm luôn, bảo với bố tao là con gái cũng đẻ, nhưng nếu thật là vậy chắc chắn nhà tao đã tan cửa nát nhà từ đó.
Mẹ tao kể, lúc tao còn bé, chị 2 tao lúc nào cũng tranh sữa, mặc dù nó hơn tao 2 tuổi, nên tao bú toàn cặn. Có lẽ điều đó điềm trước cho mọi thứ sau này. Nói không phải tự mãn, nhưng 3 người, về mặt ngoại hình, đối nhân xử thế hay năng khiếu bẩm sinh (thể thao, nghệ thuật, khoa học tự nhiên), tao là người đc chấm điểm cao nhất. Nhưng tao tiếp xúc với Phật giáo từ bé. Nên tính tao k thích bon chen, cạnh tranh, hơn thua hay đòi hỏi gì từ người khác. Tao thấy mọi thứ thật vô thường, k cần thiết để mà giành lấy thứ gì về mình hết. Nên tao ít khi đòi hỏi gì từ bố mẹ, nên thành ra mọi thứ tao đều tự làm tự chịu. Khi ra đời, va vấp sóng gió, thất bại trong cuộc sống, tao vẫn thể hiện ra với bố mẹ là tao vẫn đang rất ổn. Cốt để bố mẹ k lo lắng về tao, thế mà bố mẹ tao tưởng ổn thật. Nên bao nhiêu tiền của đầu tư hết cho 2 chị. Đến khi tao cần sự trợ giúp, nhìn bố mẹ tao lại không nỡ. Lại câu nói, con vẫn ổn. Những lúc thất bại kết hợp với cảm giác cô đơn thật là kinh khủng.
2 năm gần đây tao cảm thấy mình mất dần kết nối với mọi người, mọi thứ, mọi việc xung quanh. K còn hứng thú với điều gì cả. Đến mức hồi xưa tao nghiện quay tay lắm, nhưng rồi cũng bỏ 2 năm nay r, và chắc chắn sẽ bỏ luôn. Bạn bè thấy tao hơi hướng trầm cảm rủ đi massage, tao chỉ cho ktv đấm bóp, k cho thư giãn, nhưng tao vẫn tip cho các e bình thường để động viên, có e còn gạ chén ngoài vì thích tao quá. Gái mú nhiều đứa nhìn tao hau háu toàn chủ động nhưng tao k thấy có hứng thú gì cả. Có khi nào đến lúc tao nên xuất gia rồi không?


