Gió mùa về thì cứ phải thơ Hoàng Nhuận Cầm mà quất.
Hò hẹn mãi cuối cùng em cũng đến
Hò hẹn mãi cuối cùng em cũng đến
Chỉ tiếc mùa thu vừa mới đi rồi
Còn sót lại trên bàn bông cúc tím
Bốn cành tàn, ba cánh sắp sửa rơi
Hò hẹn mãi cuối cùng em đã tới
Như cánh chim trong mắt của chân trời
Ta đã chán lời vu vơ, giả dối
Hót lên! dù đau xót một lần thôi.
Chần chừ mãi cuối cùng em cũng nói
Rằng bồ câu không chết trẻ bao giờ
Anh sợ hãi bây giờ anh mới nhớ
Em hay là cơn bão tự ngàn xa.
Quả tim anh như căn nhà bé nhỏ
Gió em vào - nếu chán - gió lại ra
Hò hẹn mãi cuối cùng em đứng đó
Dẫu mùa thu, hoa cúc cướp anh rồi...
¤¤¤ HẠ ĐI RỒI ¤¤¤
Hạ đi rồi,thu vừa mới bước sang
Lá đã ngả màu vàng đùa với nắng
Em đi rồi không gian hoài im ắng
Làm lòng tôi trống vắng đến lạ kỳ
Em bỏ tôi,theo chồng bước chân đi
Đã hết yêu chắc gì còn vương vấn
Em đi rồi,tôi ngồi đây ngơ ngẩn
Ngước mắt nhìn trời mây vẫn đang trôi
Hạ đi rồi, tình em cũng phai phôi
Thu bước sang lòng bồi hồi không nỡ
Em lấy chồng khiến hồn tôi dang dở
Chát chua nhìn cuộc tình lỡ sang ngang
Nay một mình ,tôi ngồi ngắm lá vàng
Từng chiếc một rơi êm đềm lặng lẽ
Hạ đi rồi,thu về...ôi ! vắng vẻ
Em lấy chồng,tôi cô lẻ... mình tôi.
...HOA PHÙ SA...07.01.2019.