Rất nhiều lúc tao đã né tránh sự đời, né ánh mắt của mọi người, né hết toàn bộ cuộc chơi, như đã trở thành người vô hình.
Nhưng ngược lại, sự đời luôn tìm đến tao, và kéo tao vào cuộc chơi của nó, để tao phải ứng phó với những hoàn cảnh mà tao đéo muốn có mặt mình ở đó. Sao viết đến đây, tao thấy trong giống như lời nhạc rap thế nhỉ?
Nhưng ngược lại, sự đời luôn tìm đến tao, và kéo tao vào cuộc chơi của nó, để tao phải ứng phó với những hoàn cảnh mà tao đéo muốn có mặt mình ở đó. Sao viết đến đây, tao thấy trong giống như lời nhạc rap thế nhỉ?