Tình chúng ta bắt đầu, khi mùa thu trở lại

THU ĐẠM

Trời thu ảm đạm gió heo heo,

Một ba-gác máy phóng qua vèo

Nghĩ đời mình sống đâu tới nỗi

Cớ sao năm tháng vẫn hoàn nghèo

Bầu trời xanh thẳm không gợn bóng



Ngõ vào nhà nghỉ khách vắng teo

Chạy cuốc kiếm tiền vào vờn Mèo

Thương em mùa này chắc đói lắm,

Khách khứa nằm nhà chả chịu theo.

Hoa hường ai tưới để héo queo.



fLCC0p0.jpg
bài THU ĐIẾU ?
 
"tình chúng ta bắt đầu
khi mùa thu trở lại
khi những chùm hoa thạch thảo ngát hương trên những lối đi quen

mùa thu bắt đầu
trên dòng sông bát ngát
mùa thu nhuộm vàng những cánh rừng

mùa thu, với áo mơ phai
chiều võ vàng
với xác hoa trên mình bướm

anh đã đến với em
như đám mây tháng bảy
trĩu nặng mưa rào..."
(~ NĐT)

Lại là tao đây, một người bơm xe tận tụy, nhưng lại có tâm hồn bê tha lay lắt.

Mấy ngày này, thời tiết Hà Nội mát mẻ dễ chịu quá. Tuy có đáng ghét khi mà thỉnh thoảng lại trút xuống những cơn mưa, làm khách qua đường cứ thế chạy thẳng không ghé vào bơm xe; nhưng thôi cũng đành, tao lại có những phút giây nghỉ ngơi, ngắm nhìn phố phường qua lại, đờ đẫn theo những làn nước mỏng manh.

Tao bị ám ảnh bởi cái lạnh thu/đông miền Bắc. Nhất là khoảng thời gian này trong năm, cuối thu. Một đợt gió lạnh về, sẽ làm cả không gian se lại, chân tay cũng trở nên vụng về đi đôi chút.

Làm đéo gì có lá vàng, vì Hà Nội cây không rụng lá vào mùa thu, nhưng nắng ngả vàng là có thật. Nhìn đoàn người lao đi vun vút, tao chợt thấy hoa mắt chóng mặt, và tưởng tượng họ như những chiếc lá cuộn tròn đang lăn vòng.

IMG_20220908_083717.jpg
văn hay, cuối tuần ra HN coppy đăng fb :))
 
Top