Nhớ đéo nhầm là vn từng biên chế 1 trung đoàn trang bị tốt nhất năm 67 đánh mẽo.
Ngày 27-3-1967, 1.500 chàng trai Hà Nội nhập ngũ vào Trung đoàn 209, Tiểu đoàn 7, 8 và một số đại đội trực thuộc hầu hết là lính Hà Nội “xịn”. Họ đều ở độ tuổi 18 đến 20, Sau khi luyện quân kỹ lưỡng ở Thái Nguyên, Hòa Bình như đánh trận giả, đi bộ, hành quân mang vác, cõng đá ngay cả lúc nghe điều lệnh để rèn sức bền thể lực và đặc biệt được huấn luyện kỹ chiến thuật.
209 là trung đoàn bộ binh duy nhất của Quân đội nhân dân Việt Nam được trang bị mũ sắt Liên Xô cùng với các vũ khí, khí tài như súng B40, B41, súng phun lửa, đại liên kiểu mới nhất, mặt nạ phòng hóa… Đơn vị được mệnh danh là “lính trung đoàn mũ sắt”.
Khoảng 3 giờ 20 phút sáng 26-3-1968, một loạt pháo hiệu của chỉ huy trận đánh bay vút lên không trung, tiếp theo là tiếng kèn xung trận rung động cả cánh rừng. Mìn ĐH-10, bộc phá, đạn cối 60mm, 82 mm của ta thi nhau rót vào phía tây, tây bắc vành đai phòng thủ của địch. Sau khi chọc thủng lớp rào dây thép gai vành đai, các mũi cơ động của C1, C2 xung phong chớp nhoáng, mãnh liệt và đồng loạt vượt qua cửa mở xông thẳng vào đánh chiếm các ụ súng. Khoảng 4 giờ sáng, Trung đoàn 209 mở mũi tiến công thứ hai vào vành đai phía tây vào trận địa pháo. Địch gom lực lượng phản kích lại. Ta giành giật với địch từng ụ súng, từng công sự ở trận địa pháo… Nửa tiếng sau, khoảng 4 giờ 30 phút, địch cho pháo bầy từ Klieng dập xuống khắp bốn phía chân cao điểm. Máy bay C130 bay tới thả đèn dù sáng trưng cả một vùng. Máy bay tiêm kích lao tới cắt bom. Máy bay AC-47 vũ trang thả pháo sáng và chở súng máy có tốc độ bắn 6.000 phát/phút được điều tới. Quân dự bị của K6 vào trận, tiếp tục cùng đơn vị bạn tiến công địch. Người này ngã, người kia tiến lên xả đạn về phía địch. Chiến đấu quyết liệt như vậy cho tới khi trời hửng sáng. Giao tranh bên trong và xung quanh chu vi phòng thủ tiếp diễn đến 7 giờ. Lúc đó những người còn sống hầu hết bị thương, đơn vị được lệnh rút lui.
Trở về địa điểm tập kết, đơn vị kiểm tra lại quân số thiếu vắng đến 70%. Đại đội trưởng Ngô Xuân Lâm, Đại đội phó Hoàng Nhạc và 200 lính mũ sắt Hà Nội tham gia trận đánh đầu đời đã không trở về. Sau đó lực lượng này cũng bị giải thể.