Tao 88. Hồi xưa nhà tao nghèo lắm mày ạ, có lần tao làm sinh viên đi về thăm nhà, nửa đêm dậy đi đái thấy ba mẹ tao nói chuyện với nhau là Tết nên mua bia gì cho rẻ, mua 1 thùng hay 2 thùng...Từ hôm ấy tao quyết định là sau này cuộc sống phải khác, phải kiếm nhiều tiền để lo cho gia đình. Mà tao hay cực đoan, làm gì thì tập trung,bán mạng vì nó. Thuở 23-28 tuổi, nhiều ngày tao làm việc đến 16-18 giờ, trong khi ngta làm 8 tiếng, tuần 5 ngày.Trong đầu toàn suy nghĩ " ăn ít 1 chút, chơi ít 1 chút thì mới có thời gian để lo cho sự nghiệp,toàn tâm toàn ý". Tao bỏ hầu hết các cuộc vui,ăn nhậu với bạn bè, chuyện yêu đương,gái gú tao cũng k có thời gian nữa, cứ lầm lũi bước như xe tăng...Cơ mà nhiều lúc thất bại, vấp ngã cũng cô đơn lắm, ko tâm sự được cho gia đình vì sợ ông bà buồn, người yêu cũng hoặc đéo có, hoặc yêu xa..Với cái tuổi tụi đó ăn chưa no, lo chưa tới cũng đéo thể hiểu cảm giác của tao ý, cũng k hiểu được lí do tại sao tao như con thiêu thân. Giờ tự do tài chính rồi thì tự dưng thấy nhàm chán quá.