Concusocute
Tứ Phương Bất Bại
Trong tay tôi chỉ là thanh sắt vụn và chiến lực của tôi chưa bao giờ đạt đến thần giới. Cho dù là tôi có cái danh con trai chiến thần cũng không quá làm hắn bận tâm. Thế nhưng khi cuộc chiến bắt đầu, hắn đã đâm xuyên tim tôi mẹ nó rồi. Tôi làm đéo gì có cửa với hắn. Thanh kiếm gỉ sắt trong tay tôi rơi xuống, kết thúc ảo tưởng "giả vờ phế vật và cái kết". Giết tôi xong thì hắn về phủ, nơi đám mỹ nữ và nô tài đang đợi hắn về để xu nịnh hắn lên mây. Mà công nhận hắn mạnh thật, chả mấy chốc hắn sẽ leo lên nấc thang mới của cuộc đời, còn tôi thì đã nằm xuống, đợi ít ngày nữa thôi thì xác thối um ra. Đời như Lồn