Ngưỡng mộ chú Hải Bánh !!!!

enemyvn88

Thôi vậy thì bỏ
Chú Hải Bánh là 1 người bị tai tiếng xấu vì dính án nặng, nhưng nếu anh em giang hồ trong giới hiểu sâu về con người chú thì mới biết đây là 1 tấm gương cho các thế hệ trẻ biết thế nào là "quay đầu là bờ". Từ sai lầm của chú, chú ra trại đã liên tục giáo dục về nhân cách, cách sống sao cho chuẩn, sao cho đừng nóng nảy, đừng đua đòi mà dính án tù, dính vòng lao lý. Tao có thằng em kết nghĩa ăn chơi quậy phá, đánh nhau chém người ko ghê tay, nhưng sau khi ra trại 8 năm nó thay đổi hẳn. Nó có cơ duyên gặp chú, tâm sự với chú nhiều lần qua bữa cơm, chén rượu, chú dặn nó "Cháu tính nóng quá, cố gắng kìm nén,đừng nóng giận mà đánh người gây thương tích. Sau lưng cháu là mẹ già, là con nhỏ, cứ phải bình tĩnh cháu ạ". Chú còn đưa cho 1 mảnh giấy, chính mảnh giấy này đã thay đổi con người nó, chú dặn " nếu có ai gây hiềm khích mà cháu chịu ko nổi, thì cháu hãy nhớ tới chú mà mở mảnh giấy này ra". Có lần ăn nhậu cãi vã, thằng bàn bên chửi thằng em tao, thằng em tao chịu ko nổi nhưng vẫn cố kìm nén, nhớ tới chú mà mở mảnh giấy ra đọc,kết quả nó lại dính án 15 năm. Thì ra chú ghi cẩn thận 7 chữ sơn son thiếp vàng:



"CHÉM CHẾT CON MẸ NÓ ĐI CHÁU".


Đó là câu chuyện chú Hải bán bánh đa đầu ngõ nhà tao, tụi tao thân thương gọi là chú " Hải bánh đa" hay Hải Bánh, còn chú Hải bánh tụi mày kể thì tao ko rõ.
 
Sửa lần cuối:
DM nếu mảnh giấy gi. "36 kế chuồn là thượng sách" thì có phải đời đỡ khổ.
 
Buổi đầu mới nhập kho, có một đồng chí cán bộ Quản giáo đoàn thường hay quát mắng anh em trong buồng. Đồng chí này đã từng làm giao thông, bảo vệ Bác Hải đi ra nước ngoài trước khi chuyên án 5 Cam.

Được tin nhân dân phản ánh về đồng chí này, một hôm, Bác Hải cho gọi lên phòng giam. Bác dặn buồng đón tiếp, dù đồng chí này có đến sớm, cũng giữa trưa mới cho đồng chí ấy vào gặp Bác Hải

Trời mùa hè, nắng chang chang, đi bộ đúng ngọ nên đồng chí Trung đoàn vã cả mồ hôi, người như bốc lửa. Đến nơi, Bác Hải đã chờ sẵn. Trên bàn đặt hai cốc nước, một cốc nước sôi có ý chừng vừa như mới rót, bốc hơi nghi ngút, còn cốc kia là nước lạnh.

Sau khi chào hỏi xong, Bác Hải chỉ vào cốc nước nóng nói:

- Chú uống đi.

Đồng chí cán bộ kêu lên:

- Trời! Nắng thế này mà Bác Hải lại cho nước nóng làm sao cháu uống được.

Bác mỉm cười:

- À ra thế. Thế chú thích uống nước nguội, mát không?

- Dạ có ạ.

Bác Hải nghiêm nét mặt nói:

- Nước nóng, cả chú và tôi đều không uống được. Khi chú nóng, cả anh em trong trong trại của chú và cả tôi cũng không tiếp thu được. Hòa nhã, điềm đạm cũng như cốc nước nguội dễ uống, dễ tiếp thu hơn.

Hiểu ý Bác Hải giáo dục, đồng chí cán bộ nhận lỗi, hứa sẽ sửa chữa.
Mày đang kể chuyện cc gì vay ?
 
Hải là đứa sẵn sàng lừa thầy phản bạn. Thế ông bà mày đẻ ra Hải à mà gọi bằng chú
 
Chú Hải Bánh là 1 người bị tai tiếng xấu vì dính án nặng, nhưng nếu anh em giang hồ trong giới hiểu sâu về con người chú thì mới biết đây là 1 tấm gương cho các thế hệ trẻ biết thế nào là "quay đầu là bờ". Từ sai lầm của chú, chú ra trại đã liên tục giáo dục về nhân cách, cách sống sao cho chuẩn, sao cho đừng nóng nảy, đừng đua đòi mà dính án tù, dính vòng lao lý. Tao có thằng em kết nghĩa ăn chơi quậy phá, đánh nhau chém người ko ghê tay, nhưng sau khi ra trại 8 năm nó thay đổi hẳn. Nó có cơ duyên gặp chú, tâm sự với chú nhiều lần qua bữa cơm, chén rượu, chú dặn nó "Cháu tính nóng quá, cố gắng kìm nén,đừng nóng giận mà đánh người gây thương tích. Sau lưng cháu là mẹ già, là con nhỏ, cứ phải bình tĩnh cháu ạ". Chú còn đưa cho 1 mảnh giấy, chính mảnh giấy này đã thay đổi con người nó, chú dặn " nếu có ai gây hiềm khích mà cháu chịu ko nổi, thì cháu hãy nhớ tới chú mà mở mảnh giấy này ra". Có lần ăn nhậu cãi vã, thằng bàn bên chửi thằng em tao, thằng em tao chịu ko nổi nhưng vẫn cố kìm nén, nhớ tới chú mà mở mảnh giấy ra đọc,kết quả nó lại dính án 15 năm. Thì ra chú ghi cẩn thận 7 chữ sơn son thiếp vàng:



"CHÉM CHẾT CON MẸ NÓ ĐI CHÁU".


Đó là câu chuyện chú Hải bán bánh đa đầu ngõ nhà tao, tụi tao thân thương gọi là chú " Hải bánh đa" hay Hải Bánh, còn chú Hải bánh tụi mày kể thì tao ko rõ.
M rảnh quá đấy.
 
Sao lại đi ngưỡng mộ một kẻ giết người, vào tù ra tội. Vậy bạn sau này cũng định giết người giống thần tượng à...thật là nguy hiểm.
 
Hồi ở Bắc Kỳ, Bác Hải sống rất chan hòa với mọi người. Một hôm được tin Bác đi Sài Gòn, một trong những đàn em thường ngày quấn quýt bên Bác chạy đến cầm tay Bác thưa:
- Bác ơi, Bác đi SG về nhớ mua cho cháu một chiếc phóng lợn nhé!
Bác cúi xuống nhìn đàn em âu yếm, xoa đầu nó rồi khẽ nói:
- Cháu ở nhà nhớ ngoan ngoãn, khi nào Bác về Bác sẽ mua tặng cháu.
Nói xong Bác vẫy chào mọi người ra đi. Hơn hai năm sau Bác quay trở về, mọi người mừng rỡ ra đón Bác. Ai cũng vui mừng xúm xít hỏi thăm sức khỏe Bác, không một ai còn nhớ đến chuyện năm xưa. Bỗng Bác mở túi lấy ra một chiếc phóng lợn mới tinh trao tận tay đàn em – bây giờ đã là một con phò. Cô bé và mọi người cảm động đến rơi nước mắt. Bác nói:
- Cháu nó nhờ mua tức là nó thích lắm, mình là người lớn đã hứa thì phải làm được, đó là "chữ tín". Chúng ta cần phải giữ trọn niềm tin với mọi người
 
thằng hải buồi phản chủ ...ngưỡng mộ hử
May nó còn dc ra trại ...đàn em 5 cam đang chờ rình đi lúc nào ko hay
 

Có thể bạn quan tâm

Top