soraaoi
Bò lái xe
Như lão dạy tiếng Anh chỗ tao, bình thường giáo viên bản địa khác mà đéo biết tiếng Việt lương 1 thì lão ý mặc định lương là 2. Mà nhiều chỗ mời làm việc hẳn hoi luôn, đôi khi còn phải tăng lương giữ chân lão ý. Căn bản người Việt Nam cần 1 giáo viên bản địa thông thạo cả tiếng Việt để có thể vừa giúp họ phát âm chuẩn mà cần hỏi cái gì thì vẫn có thể hỏi = tiếng Việt được. Mà sống ở Hồ Chí Minh thu nhập nhẹ nhàng cứ 50tr/tháng tiêu cũng chả hết được, chưa tính là nhảy đi làm nhiều chỗ hoặc chăm cày thì tháng có khi gần trăm triệu.
Trong khi người Việt Nam ra nước ngoài cái việc mày biết tiếng bản địa nó chả là cái gì mà to, nói mẹ ra đó chỉ là yêu cầu tối thiểu. Như em họ tao sang Nhật lao động chân tay nói thẳng ra thằng biết tiếng Nhật với thằng không biết nhiều nó cũng chả khác gì nhau. Hầu hết người VN sang các nước phát triển cũng chỉ làm thuê cho chính người Việt sống tại đó hoặc lao động chân tay nên cũng chả cần ngoại ngữ nhiều, nghe hiểu vừa phải là đủ. Thậm chí tao nghe nhiều bà sang Mỹ sống vài năm rồi mà còn đéo nói nổi tiếng Anh vì quanh quẩn chỉ làm việc trong các tiệm Nail, tiệm phở, bún của người Việt. Mà làm trong đấy thì nói mẹ tiếng Việt cho xong, sếp biết tiếng Anh là đủ rồi, còn khách nó có bo thì nó đưa tiền rồi mình nói Thanh-Kiu là hết, khách nó hỏi gì thì lại gọi con quản lý ra trả lời...
Thế mới thấy sự khác biệt to lớn trong cái gọi là vị thế quốc gia, nói thì lại kêu tự nhục chứ ra nước ngoài rồi mới thấy nước mình thật nhỏ bé.
Trong khi người Việt Nam ra nước ngoài cái việc mày biết tiếng bản địa nó chả là cái gì mà to, nói mẹ ra đó chỉ là yêu cầu tối thiểu. Như em họ tao sang Nhật lao động chân tay nói thẳng ra thằng biết tiếng Nhật với thằng không biết nhiều nó cũng chả khác gì nhau. Hầu hết người VN sang các nước phát triển cũng chỉ làm thuê cho chính người Việt sống tại đó hoặc lao động chân tay nên cũng chả cần ngoại ngữ nhiều, nghe hiểu vừa phải là đủ. Thậm chí tao nghe nhiều bà sang Mỹ sống vài năm rồi mà còn đéo nói nổi tiếng Anh vì quanh quẩn chỉ làm việc trong các tiệm Nail, tiệm phở, bún của người Việt. Mà làm trong đấy thì nói mẹ tiếng Việt cho xong, sếp biết tiếng Anh là đủ rồi, còn khách nó có bo thì nó đưa tiền rồi mình nói Thanh-Kiu là hết, khách nó hỏi gì thì lại gọi con quản lý ra trả lời...
Thế mới thấy sự khác biệt to lớn trong cái gọi là vị thế quốc gia, nói thì lại kêu tự nhục chứ ra nước ngoài rồi mới thấy nước mình thật nhỏ bé.

