Gã Họ Lê
Nghèo rớt mồng tơi
Vậy là sau bao ngày mài đít quần đến sờn vải thì ngày đó cũng đến.
Ngày cuối cùng trong năm ghé quán cô rồi mai tau lại đùm túm dắt díu nhau về trả cái Sài Gòn hoa lệ lại cho người bản sứ và các cứ. Không khí cuối năm nôn nao khó tả nhưng khi tạt vào đây mọi thứ bổng yên bình trở lại. Ờ thì cũng là ly trà ấm vì " Dạo này em thấy anh ho nhiều", vẩn " Đá ko đường anh hen"... ôi chao cái tình người mới to tròn trắng sáng làm sao giữa cái xã hội hớ ra là đòi bớt 5k tiền cuốc xe ngoài kia.
Ngồi nhấp từng ngụm đặc sánh , hít cái mùi miss Sài Gòn là lơi theo làn tóc ngắn cô chủ làm cái thèn người tau như trẻ lại. Vèo cái cũng nữa canh giờ trôi qua, thôi thì về trả lại ko gian cho các vị khách đến sau, trả lại cô chủ một cái hẹn năm sau mình sẽ là khách guộc.
Điều làm tau bất ngờ lúc dắt con Wave tàu ra về là tiếng "Anh ơi..ngọt như mía nướng. Ờ thì em ko có gì làm quà, tặng anh cặp BƯỞI..." BƯỞI nhà em trồng dưới quê gửi lên bán nhưng anh thì em biếu"
Mẹ cha nó mém tí thì bộc lộ cảm xúc, đôi tay tau run run chạm vào hai quả bưởi làm cô chủ quán nhận ra điều gì đó
" Thôi anh đừng ngại, về đi kẻo chị nhà réo..nảy giờ em thấy a bỏ qua mấy cuộc gọi rồi... "
Nói đoạn, kẻ quay lưng, người dắt xe... lòng người sao mà to tròn thế cơ chứ, chắc ấm lắm nếu như ... Xuân về sớm hơn !

Ngày cuối cùng trong năm ghé quán cô rồi mai tau lại đùm túm dắt díu nhau về trả cái Sài Gòn hoa lệ lại cho người bản sứ và các cứ. Không khí cuối năm nôn nao khó tả nhưng khi tạt vào đây mọi thứ bổng yên bình trở lại. Ờ thì cũng là ly trà ấm vì " Dạo này em thấy anh ho nhiều", vẩn " Đá ko đường anh hen"... ôi chao cái tình người mới to tròn trắng sáng làm sao giữa cái xã hội hớ ra là đòi bớt 5k tiền cuốc xe ngoài kia.
Ngồi nhấp từng ngụm đặc sánh , hít cái mùi miss Sài Gòn là lơi theo làn tóc ngắn cô chủ làm cái thèn người tau như trẻ lại. Vèo cái cũng nữa canh giờ trôi qua, thôi thì về trả lại ko gian cho các vị khách đến sau, trả lại cô chủ một cái hẹn năm sau mình sẽ là khách guộc.
Điều làm tau bất ngờ lúc dắt con Wave tàu ra về là tiếng "Anh ơi..ngọt như mía nướng. Ờ thì em ko có gì làm quà, tặng anh cặp BƯỞI..." BƯỞI nhà em trồng dưới quê gửi lên bán nhưng anh thì em biếu"
Mẹ cha nó mém tí thì bộc lộ cảm xúc, đôi tay tau run run chạm vào hai quả bưởi làm cô chủ quán nhận ra điều gì đó
" Thôi anh đừng ngại, về đi kẻo chị nhà réo..nảy giờ em thấy a bỏ qua mấy cuộc gọi rồi... "
Nói đoạn, kẻ quay lưng, người dắt xe... lòng người sao mà to tròn thế cơ chứ, chắc ấm lắm nếu như ... Xuân về sớm hơn !


