Đôi khi t thắc mắc những người cơ nhỡ hoàn cảnh của họ tết rồi sẽ ra sao

pochita

Khổ vì lồn
Abkhazia
Tao đi đường tao thấy thường những chú bán vé, những ông ăn xin, ngủ bờ ngủ bụi. Chỗ gần nhà t siêu thị có bà kia trong xóm tao biết. Ngày xưa gia đình bả ở căn nhà cấp 4 trong hẻm của hẻm xóm t, bả đi buôn bán trái cây sau bị tông xe gãy chân bán được vài tháng là nghỉ không làm nỗi gia đình thì thằng cháu nó nghiện, cháu gái thì theo chồng bỏ còn hai mẹ con, bà kia theo t biết tối nào cũng đi móc bọc. Nhà thì cũng bán để chạy chọt thằng kia đang ở tù.

Đến cái tuổi này tao mới cảm nhận được cái hồn của bài thơ của Lý Bạch học hồi lớp 7

Ðại tí thiên hạ hàn sĩ câu hoan nhan,
Phong vũ bất động an như san.
Ô hô, hà thời nhãn tiền đột ngột kiến thử ốc,
Ngô lư độc phá thụ đống tử diệc túc.

Với tao những con/thằng bánh bèo ăn mặc đẹp, đi hàng hiệu t ko thấy động lòng như những người dưới đáy xã hội. Chính họ là những người dạy nhiều hơn là những bọn lúc nào cũng rao giảng đạo đức thánh thiện :feel_good:
 
đéo có tiền thì tết vẫn phải đẩy xe bán phở ra vỉa hè tranh thủ bán giá cao tí lấy $ thôi, nhưng sau đó vẫn tiếp tục đéo có tiền, nghèo là vậy, nhưng mà có cc gì lạ, đôi khi sinh ra khổ đã là cái số. Tao đây ko nghèo nhưng có năm bị hư xe giữa đường thế là bỗng dưng giao thừa -> mùng 1 ở mẹ ngoài đường
 
Cũng như ngày thường thôi mày. Đã có đợt tao thất bại trong kinh doanh, chán chường và mất mẹ hết tự tin. Cả ngày đi lang thang gầm cầu, bãi giữa sông Hồng, đêm thì đi dọc các con phố. Nhìn cảnh, nhìn người và ngẫm đến mình.

Tự thấy dù thất bại nhưng vẫn còn hạnh phúc hơn họ rất nhiều vì vẫn còn sức khoẻ, tuổi trẻ, gia đình và tiềm năng kinh tế.

Và quay lại làm lại từ đầu.

Đêm mùa hè thì còn đỡ, có thể ngủ lang thang ở công viên, vườn hoa,... Miễn là có mái che và an toàn để ko bị cướp hay trộm. Các vùng khác thì tao ko rõ nhưng đêm ở HN khá an toàn.

Đêm mùa đông thì vất vả hơn vì sương, gió rất buốt. Có thêm vài hạt mưa thì môi thâm như Lồn các mợ u60. Thường thì ngủ ở các cột ATM, hiên các mái nhà khuất gió, ...

Các ngày lễ tết họ cũng đc người dân giúp đỡ thêm đồ ăn, mùa rét đc giúp chăn màn quần áo. Nhưng đa số, họ đc giúp đỡ qua mùa rét năm nay thì năm sau vẫn thiếu đồ rét. Đéo hiểu mang về quê hay vứt hay cho ai. Tao giúp đỡ ko dưới 5 trường hợp và toàn bị kiểu ntn. Hỏi thì ko giải thích nên đéo giúp nữa vì ko thích cảm giác ỉ lại.

Những người có đk hơn thì đi ngủ ở các nhà trọ tập thể, 5-10k/người/đêm. Ngủ ở đây thì dễ bị mất trộm hơn. Đa số các nhà trọ này ở khu xóm liều như Kim Giang, Thanh Nhàn, bãi ven sông,...
 
Cũng như ngày thường thôi mày. Đã có đợt tao thất bại trong kinh doanh, chán chường và mất mẹ hết tự tin. Cả ngày đi lang thang gầm cầu, bãi giữa sông Hồng, đêm thì đi dọc các con phố. Nhìn cảnh, nhìn người và ngẫm đến mình.

Tự thấy dù thất bại nhưng vẫn còn hạnh phúc hơn họ rất nhiều vì vẫn còn sức khoẻ, tuổi trẻ, gia đình và tiềm năng kinh tế.

Và quay lại làm lại từ đầu.

Đêm mùa hè thì còn đỡ, có thể ngủ lang thang ở công viên, vườn hoa,... Miễn là có mái che và an toàn để ko bị cướp hay trộm. Các vùng khác thì tao ko rõ nhưng đêm ở HN khá an toàn.

Đêm mùa đông thì vất vả hơn vì sương, gió rất buốt. Có thêm vài hạt mưa thì môi thâm như lồn các mợ u60. Thường thì ngủ ở các cột ATM, hiên các mái nhà khuất gió, ...

Các ngày lễ tết họ cũng đc người dân giúp đỡ thêm đồ ăn, mùa rét đc giúp chăn màn quần áo. Nhưng đa số, họ đc giúp đỡ qua mùa rét năm nay thì năm sau vẫn thiếu đồ rét. Đéo hiểu mang về quê hay vứt hay cho ai. Tao giúp đỡ ko dưới 5 trường hợp và toàn bị kiểu ntn. Hỏi thì ko giải thích nên đéo giúp nữa vì ko thích cảm giác ỉ lại.

Những người có đk hơn thì đi ngủ ở các nhà trọ tập thể, 5-10k/người/đêm. Ngủ ở đây thì dễ bị mất trộm hơn. Đa số các nhà trọ này ở khu xóm liều như Kim Giang, Thanh Nhàn, bãi ven sông,...
Tết mà hết tiền đi lan g thang nhìn người ta vui vẻ thấy chảnh cmn lòng, tao từng như vậy
 
Muốn có miếng ăn thì lao ra đường mà kiếm. Lễ-tết đéo có tiền thì đi làm . Đã khổ còn ăn chơi thì ai độ nổi. Làm 8h đéo đủ ăn thì làm 12h. Chính những đứa xàm Lồn từ thiện đã tạo ra 1 xã hội méo mó.
 
Tết mà hết tiền đi lan g thang nhìn người ta vui vẻ thấy chảnh cmn lòng, tao từng như.
Đã từng vào hoàn cảnh đó thì mới thấy giá trị của cs hiện tại, mới trân trọng cái mình đã có, đang có để phấn đấu tới cái SẼ CÓ mày ạ. Cố lên.
 
Ừm ngồi trong xe t đi dạo, trời thì rét mà thấy ng ta vẫn lăn lộn bên ngoài thương thật m ạ. Nhiều lúc t ko hiểu, có đầy đủ nhưng vẫn thấy lòng cô độc và buồn tẻ vậy như kia thì chắc tự tử mất nhưng thấy họ có 2 người ngồi bán khoai bán ngô nướng vỉa hè vẫn thấy ân cần vui vẻ nhé, mà giờ nhiều ng nhà xe đầy đủ thì ngoại tình rồi chửi mắng bạo lực nhau.
 
Ừm ngồi trong xe t đi dạo, trời thì rét mà thấy ng ta vẫn lăn lộn bên ngoài thương thật m ạ. Nhiều lúc t ko hiểu, có đầy đủ nhưng vẫn thấy lòng cô độc và buồn tẻ vậy như kia thì chắc tự tử mất nhưng thấy họ có 2 người ngồi bán khoai bán ngô nướng vỉa hè vẫn thấy ân cần vui vẻ nhé, mà giờ nhiều ng nhà xe đầy đủ thì ngoại tình rồi chửi mắng bạo lực nhau.
Mày nói đúng. Có nhiều cặp hạnh phúc lắm. Kiểu vô lo và ko nghĩ tới ngày mai. Tao cũng tâm sự với họ, họ nói, có lo cũng ko đc vì họ chỉ cần no đủ ngày hôm nay. Họ cũng biết họ ko đủ khả năng tích lũy nên họ bằng lòng với từng ngày họ sống và cố gắng sống trọn vẹn ngày đó.
Lúc đó, tao thấy họ tiêu cực và ko có chí tiến thủ. Nhưng trải qua bể dâu mới thấy họ nghĩ cũng ko sai. Khi mà cs bó chặt mình rồi thì nên hạnh phúc với cái đang có để ko phải nói chữ ƯỚC GÌ hay GIÁ MÀ khi nó mất đi.
 
Tết mà hết tiền đi lan g thang nhìn người ta vui vẻ thấy chảnh cmn lòng, tao từng như vậy
Tao cách đây 23 năm trước, năm đầu tiên ở Sài Gòn và đón tết một mình.Khi đó trong người không có lấy một ngàn lẻ, gần giao thừa tao lê bước qua khu đài liệt sĩ trên đường HTP q7, cảm giác trống trải vô cùng. Đường phố Sài Gòn lúc đó vắng vẻ đến lạ kỳ, một cơn gió cuốn theo đám lá cùng bịch ni lông, rác rến luồn dưới đôi dép lào,và trong đám hỗn độn đó qua ánh vàng vọt của ngọn đèn đường,tao nhìn thấy hai tờ bạc 50k,cho đến tận bây giờ tao vẫn nhớ Giao thừa năm đó,nhiều cảm xúc
 
Sửa lần cuối:
Tao cách đây 23 năm trước, năm đầu tiên ở Sài Gòn và đón tết một mình.Khi đó trong người không có lấy một ngàn lẻ, gần giáo thừa tao lê bước qua khu đài liệt sĩ trên đường HTP q7, cảm giác trống trải vô cùng,và lo lắng mấy ngày Tết sắp tới lấy tiền đâu để ăn,khi ông bà già ở quê chưa kịp gửi tiền, bạn bè thì chưa có ai đó mới vào, phòng trọ còn ít gạo,ít muối, cũng không đủ. Đường phố Sài Gòn lúc đó vắng vẻ đến lạ kỳ, một cơn gió cuốn theo đám lá cùng bịch ni lông, rác rến luồn dưới đôi dép lào,và trong đám hỗn độn đó qua ánh vàng vọt của ngọn đèn đường,tao nhìn thấy hai tờ bạc 50k
2 tờ 50k màu gì mày? =))
 
Tao cách đây 23 năm trước, năm đầu tiên ở Sài Gòn và đón tết một mình.Khi đó trong người không có lấy một ngàn lẻ, gần giao thừa tao lê bước qua khu đài liệt sĩ trên đường HTP q7, cảm giác trống trải vô cùng. Đường phố Sài Gòn lúc đó vắng vẻ đến lạ kỳ, một cơn gió cuốn theo đám lá cùng bịch ni lông, rác rến luồn dưới đôi dép lào,và trong đám hỗn độn đó qua ánh vàng vọt của ngọn đèn đường,tao nhìn thấy hai tờ bạc 50k,cho đến tận bây giờ tao vẫn nhớ Giao thừa năm đó,nhiều cảm xúc
Rồi bh m ntn rồi, mong m chia sẻ câu chuyện của m
 
Tao cách đây 23 năm trước, năm đầu tiên ở Sài Gòn và đón tết một mình.Khi đó trong người không có lấy một ngàn lẻ, gần giao thừa tao lê bước qua khu đài liệt sĩ trên đường HTP q7, cảm giác trống trải vô cùng. Đường phố Sài Gòn lúc đó vắng vẻ đến lạ kỳ, một cơn gió cuốn theo đám lá cùng bịch ni lông, rác rến luồn dưới đôi dép lào,và trong đám hỗn độn đó qua ánh vàng vọt của ngọn đèn đường,tao nhìn thấy hai tờ bạc 50k,cho đến tận bây giờ tao vẫn nhớ Giao thừa năm đó,nhiều cảm xúc
100k năm 98 - 2k to vlin ra đm
Ngày xưa ăn đĩa cơm có 2k
 
Rồi bh m ntn rồi, mong m chia sẻ câu chuyện của m
Cũng trải qua nhiều thăng trầm, làm ăn thất bại, tình yêu thất bại nhiều đến nỗi có lúc đã mơ về miền Tây phương cực lạc . Giờ thì là người bình thường, có một ngôi nhà nhỏ ở vùng ngoại ô, cuộc sống vẫn còn vất vả nhưng mến thương cuộc đời
 

Có thể bạn quan tâm

Top