TayNguyenSound

ghOst1994

Mai là mùng một
Ta tiếc hoài thời chị còn con gái
Mấy cuộc buồn đan quện bết tóc mây
Tình thuở ấy ngẫu nhiên là thơ dại
Ngoan cố thương đâu nghĩ đến tỏ bày.

Mười năm tối đêm buông mành che đậy
Tay gân xanh duỗi không hết ngậm ngùi
Thập niên lướt như một chiều gió thổi
Tây Nguyên mình; Đồi núi chỉ còn Ta.

Thơ quẫn trí quyên sinh miền đất lạ
Ngữ ngôn đau vàng vọt dưới chân đèn
Ta còn nhớ: Dăm lần chị trễ hẹn
Kiếm "chiện" hờn; Xé vụn cả bó Sen :))

Những ngày này QUỶ khói ÁM suốt đêm
Chị đắc đạo thì hành ân bùa ngải
Phố riêng Ta qua bốn mùa vẫn vậy
Quên cách nào ? Thương quá, cứ thương thôi.

Quên cách nào cứ nói thử nghe chơi :)))



 
Sửa lần cuối:
Tây Nguyên buồn lắm, mất mùa tiêu
Cà phê mấy năm cũng mất nhiều
Cũng chả trông đợi vào mùa điều
Hết tiền auto thấy điều hiu

Lũ trẻ cưới xin, đụ đẻ đầy
Chỉ khổ phụ thân, mẫu thân gầy
Không có việc làm, không tương lai
Lắm đứa chán đời lại đi bay

Năm nay tao về quê đón tết
Cảnh đường, cảnh quán, chợ loe hoe
Mấy thằng trẻ nghé không thấy nữa
Mọi khi năm ngoái chúng đua xe
 
Tây Nguyên buồn lắm, mất mùa tiêu
Cà phê mấy năm cũng mất nhiều
Cũng chả trông đợi vào mùa điều
Hết tiền auto thấy điều hiu

Lũ trẻ cưới xin, đụ đẻ đầy
Chỉ khổ phụ thân, mẫu thân gầy
Không có việc làm, không tương lai
Lắm đứa chán đời lại đi bay

Năm nay tao về quê đón tết
Cảnh đường, cảnh quán, chợ loe hoe
Mấy thằng trẻ nghé không thấy nữa
Mọi khi năm ngoái chúng đua xe
Khuya qua Sài Gòn trở lạnh
Phố Ta đồng chuyến khởi hành
Sáng nay Đông buồn đặc quánh
Câu từ tiến một, vài lui.

Uớc chừng mười năm bỏ núi
Ta đi giành bát cơm đời
Buồn đau cuộn tròn theo khói
Cay nồng miệng cốc tiêu dao.

Tây Nguyên mỗi lần có bão
Ba nhăn vài vết chim đời
Mạ phai nhanh màu tóc tối
Mây trời nhuộm trắng phong ba.

Hôm nao quay về Thị Xã
Vai mang một túi thơ đầy
Bon chen theo đời trốn chạy
Nhìn mình: Ta trắng đôi tay.

Sen ngoan đừng vội thức dậy
Biển hồ nổi sóng xô nghiêng
Vì Ta chưa thành ước nguyện
Xuân thì em đã nhanh qua.

Thẳng tay ném buồn vào Phố
Gió hờn xé toạc lá khô
Kiếp trai như đời khách trọ
Trăm năm phiêu bạt hải hồ.

Sáng nay Sài Gòn trở gió
Quán xưa vẫn bóng Ta ngồi
Trịnh ca ru lòng sám tội
Thương về Đất Mẹ xa xôi.

Quê mình Đất Mẹ xa xôi.

P/s than hoạt tính:
Đệch moẹ. Bác xứ nầu ?
Ai được đua đâu mờ biết :)))))
 
Mai không em Ta còn biết gì nữa ?
Nhành cô đơn vừa rụng dưới chân mùa
Mềm môi cũ như gió lùa một bữa
Đêm trở mình; Nhức mỏi đến từng/từ li.

Mai thơ Ta VÔ hồn như thiếu VỊ
Mười ngón gầy níu sợi gió mồ côi
Chuyện tà dương dưới chân đồi một buổi
Đất Mẹ giờ còn Tùng Bách buồn so ?

Mai không em Gã say đời tối nọ
Đáy chén sành ngồi uống cạn bình minh
Ngàn ngoa ngoắt diễn đơn trò khẳng định:
Ta với đời; Hà cớ phải rập khuôn ?
Ta với Hà; Đời chẳng thể rập khuôn.

Mai không thấy những bình thường thân thuộc
Em nhớ ngoan ! Anh chẳng thể dỗ dành
Chiều quán nhỏ gió lùa về rất lạnh
Thôi em về ! Anh giữ nỗi buồn anh.

Đi hay về, cũng giả ví lại nhanh :))
 
Lời Ta nói tim cằn khô đá sỏi
Em nghiễm nhiên tin quá đỗi dại khờ
Đêm huyền huyễn oằn mình trong bão tố
Thủ Đô chiều rụng vài lá khô khan.
Thủ Đô chiều; chuộng vài lá không kham ...

Nhành thơ Ta vươn chồi trong ảm đạm
Ngữ ngôn em lại rụng dưới chân mùa
Rượu Thu cạn, rót tràn môi Đông bữa:
Quán nhạt nhoà vài bong bóng lem mi.

PHỐ không em tất thảy đều VÔ VỊ
PHƯỜNG vắng người ai hát khúc hoan ca ?
Em thương ạ ! Sau bao lần vấp ngã
Thứ Ta cầu: Chỉ một đoá Sen thô.

Chiều thoi đưa trong vài lần trở gió
Cánh Thiên Di chới với xoãi theo đàn
Ta nán lại ... âu cũng vì: Cúc trắng
Mong giữ mùa, níu lại chút tinh khôi

Ta giữ mùa; Em giữ cỏ tinh khôi.
 
Mấy độ rêu tàn trên lối vắng
Phố mình, một mình tiễn Ta đi
Câu Kinh vụn vỡ thành VÔ VỊ
Em tiếc nuối gì một trường thơ ?

Mấy độ Ta ngồi bên quán nhỏ
Cốt chờ em sang kể chuyện đời
Giáo Đường vang lên lời sám hối
Niên cuối; Khởi đầu; Mùa cách xa.

Mấy độ Thu mòn nơi cuống lá
Xuân thì bong tróc mấy lọn mây
Tây Nguyên nồng nàn mùi có cháy
Con đường Tùng Bách vắng tình nhân.

Mấy độ sương mù vây thị trấn
Hoa cà trắng muốt dọc triền xanh
Thơ Ta ngôn từ buồn đặc quánh
Bởi lẽ người đời chẳng bán vui.

Hàng quán chợ đời không bán vui !
 
Sửa lần cuối:
Ngủ đi em Đông đã về trước mặt
Gió heo may âm ỉ buốt hình hài
Ta biệt tích như đời một thương lái
Rỗng hành trang lại chẳng muốn gom gì.

Khi dõi mắt trộm nhìn Đông vô vị
Thấy xanh xao huyền thoại tuổi em mòn
Mênh mông sóng đổ lên ngàn hỗn độn
Khép nhãn cầu Ta lạc giữa tinh khôi.

Khi mình biết thơ chẳng làm nên tội
Ta cách người bởi một khoảng đâu đây
Ngàn hống hách diễn đơn trò che đậy
Niên khởi đầu của hai kẻ bơ vơ ...

Niên khởi đầu của hai chữ : Ta - Thơ !
 
Chuyện tháng năm là khói trầm bay mất
Phố xanh xao đêm tóc rối định thần
Rời cuộc mộng hão huyền không có thật
Đau nhói lòng chẳng nói được em ơi.

Chuyện tháng năm là chim trời mất lối
Mãi mê bay như đã uống Mạnh Bà
Hạ kiệt sức, Thu oằn mình trở dạ
Huyết lệ buồn lem dấu mấy đường quen.

Chuyện tháng năm là em quên lời hẹn
Đêm chung thân Ta thụ án buồng chờ
Thác Kon Bông mấy loài hoa cố nở
Đá cuội mòn, rêu bám, bởi cần nhau.

Chuyện năm tháng là vòng khói mòn thâu
Thơ dở dang lem luốc khắp hình hài
Hoá đời Sâu em lười không muốn dậy
Vậy kén nào sâu ngủ để ta hôn ... ?

Chuyện năm tháng là bài thơ rất muộn
Ngọ sang canh ba mươi phút chẵn tròn
Khi men lối thói đời như cuộc mộng
Môi em cười, thương cũ lại chồng thương.
 
Hôm quán rượu ! Em - đàn bà rất cũ
Roi thương đau hằn vết dưới ngực đầy
Ta khách trọ, men theo đời vùng vẫy
Ngữ ngôn cùn; Mài bóng; Cốt làm thân...

Rượu lem môi Thủy Lệ tràn hai ngấn
Em tủi đời, hờn phận số long đong
Góc giường nhỏ qua mỗi ngày thêm rộng
Trở bên nào - gối chiếu cũng bơ vơ.

Khi trộm mắt nhìn ra song cửa sổ
Nét Senh xinh làm gợn sóng hải hồ
Ta bấu víu bàn tay mười ngón khổ
Khói cuộn vòng mòn thâu vết ăn năn.

Ta nán lại - tự lui về - thua trận
Vứt đao gươm diễn thực khất phim đời
Quân nhu em là một đêm tóc rối
Kiếp lữ hành no ấm đến ngàn thu.
 
Sửa lần cuối:
Anh vẫn ngủ dù nhắm nghiền hai mắt
Nghe tan hoang vài Dạ Khúc dương trần
Phố buồn quá như trong lần gặp mặt
Em lắc đầu ! Ừ thì mình chẳng thân ...

Anh còn thức vì nhớ đêm "mạnh dạn"
Cơn Ngâu khuya tẩm da thịt mát ngời
Ta tuổi nhỏ tim cằn- khô - đá - sỏi
Đợi Bùa Thiêng em trấn để mềm thôi ...

Anh vẫn nhớ em một đêm tóc rối
Uớp hương trong làn áo ngực xuân thì
Trăng hôm đó nửa vành môi rất VỊ :))
Ta hôn nhiều như thể sợ chia phôi ...

Anh thức dậy em chẳng kề bên gối
Đâu môi thơm như một đoá Sen buồn ?
Đời nghiêng ngả đưa thủy triều lên xuống
Em nhớ gì về mấy cuộc hồi hương ?

Anh nguyện chết như một đêm "độ lượng"
Bởi ái ân... Đã khánh kiệt mất rồi
Trường thơ gãy khi núi đồi xưng tội
Ôm em mà nụ mắt vỡ chia đôi ...

Ôm nhau mà nụ mắt vỡ chia đôi !
 
Thơ sẽ trốn biệt theo anh về Thị xã
Tìm nhau không em ? Cúc đã ố sắc vàng
Sau vườn nhà anh màu Loa Kèn vẫn trắng
Em ghé thử xem "thuận mắt biết nhường nào".

Đất đỏ quê anh, vẫn một "Màu huyền ảo
Bỉ Ngạn luân hồi, nghiệt ngã kiếp nhân sinh"
Một cõi Ta Bà, em cần gì suy tính ?
Sinh - Lão - Bệnh rồi, Tử sẽ tới liền tay.

Má gói bánh ngon anh phần em mấy cái
Ba không dép giày lội nắng hái cà phê
Hai người đàn ông không cùng chung thế hệ
Nhưng cha mẹ nào lại nói chẳng thương con ?

Sài Gòn của ta nhân tình thôi đưa đón
Tây Nguyên anh về nắng cháy sạm màu da
À mà không phải "Là do anh tệ quá
đàn ông gì mà trắng như mỡ mùa Đông".

Em trói thơ anh cột vào chiều gió lộng
Bằng trắc - câu vần cười đắc chí: Tự do
Thơ trốn dăm hôm rồi về lại với Phố
Nên thôi đừng tìm để rớm máu Thiên Di.

Ngày vốn không dài mà tựa thiên niên kỉ
Rượu uống chẳng say nhưng tuổi chảy qua đầu
Tâm mình thuở ấy còn thiếu lời tế nhị
Nên môi tình người đã nứt một lời đau.
 
Mưa Thất Tịch tràn về bên bậu cửa
Ngói nâu thương con Sẻ đứng một mình
Căn phòng nhuốm một màu đêm tĩnh mịch
Em nhớ gì mà vành mắt rưng rưng ?

Ta lặng lẽ gieo vài mầm hoa Cúc.
Tưới thương trên vạn cánh để yêu người
Nhưng đời mà !Giấc mơ nào có thực ?
Níu tay gầy, chỉ mỗi gió, trêu ngươi...

Bao nghiệt ngã, đổ lên người thiếu phụ
Lưỡi trần gian đen trắng đổi mấy hồi ?
Dù đau thắt, nhưng cách gì chế ngự ?
Em mỉm cười: Ta tự dỗ ta thôi !

Ngủ đi: Em, Bờ Môi và Tóc Rối
Bi thương cõi người cứ đổ hết sang Tôi.

 
Ta tiếc hoài thời chị còn con gái
Mấy cuộc buồn đan quện bết tóc mây
Tình thuở ấy ngẫu nhiên là thơ dại
Ngoan cố thương đâu nghĩ đến tỏ bày.

Mười năm tối đêm buông mành che đậy
Tay gân xanh duỗi không hết ngậm ngùi
Thập niên lướt như một chiều gió thổi
Tây Nguyên mình; Đồi núi chỉ còn Ta.

Thơ quẫn trí quyên sinh miền đất lạ
Ngữ ngôn đau vàng vọt dưới chân đèn
Ta còn nhớ: Dăm lần chị trễ hẹn
Kiếm "chiện" hờn; Xé vụn cả bó Sen :))

Những ngày này QUỶ khói ÁM suốt đêm
Chị đắc đạo thì hành ân bùa ngải
Phố riêng Ta qua bốn mùa vẫn vậy
Quên cách nào ? Thương quá, cứ thương thôi.

Quên cách nào cứ nói thử nghe chơi :)))



Đọc qua lại vẫn chưa hiểu ý phen, đoạn cuối có bùa ngãi nữa ah
 
"Ánh mắt nào ru hồn em nhẹ lơi?
Cơn gió nào theo mây bay về trời?
Hoa Dã Qùy em gặp bên đồi xanh nơi ấy.
Giờ chỉ còn lại mỗi anh và anh nơi này......

Góc hiên nhà, có còn chờ không anh?
Cả núi rừng, cả một trời cao nguyên.
Phố Núi nhắc tên em rồi ........"

(Lãng Du - TNS)


 
Top