C
Cơm Trắng078
Guest
Nhiều người thích biển, e cũng vậy.
Lang thang bờ biển, chụp vài bức ảnh sống ảo, mua chút đồ biển tươi, ngồi nhâm nhi một mình (nếu có bạn thì cùng tám chuyện) cũng kp là gợi ý tệ.
Nhưng e thích núi hơn biển một chút.
E có dịp đi vài vùng núi: Gia Lai, Đắc Lắc, Bình Phước, Đà Lạt, ......vv. Hiện tại, e vẫn thích Đà Lạt nhất.
Tết này, e thật sự muốn đi Đà Lạt lần nữa.
Vì sao e thích núi?
Có thể vì e mới đi lần đầu nên vẫn bị u mê? Hoặc vì một trong vô số nhược điểm của bản thân là ko biết bơi.
E là đứa khá yêu thích sự phiêu lưu, mạo hiểm, nhưng việc ko biết bơi mà lênh đênh trên biển (dù đã ôm chặt cái phao) làm e cảm thấy sợ hãi.
Đặt chân và đứng vững trên bề mặt đất (đỏ) của núi, thật sự trong lòng cảm thấy bình yên hơn một chút. Tâm phải tịnh, thần trí mới an.
E thích sự trầm mặc, dung dị của núi.
Và khi e thích điều gì hay ai đó rồi, thì nhược điểm cũng sẽ tự nhiên thành ưu điểm trong mắt e.
Đà Lạt cũng thế! Với riêng e Đà Lạt bây giờ chỉ toàn ưu điểm:
- Không khí trong lành, thời tiết lãng mạn ......
- Xe cộ dựng ngổn ngang ngoài đường vài ngày ko mất.
- Nông sản (nhất là rau sống) ngon như đồ ở quê.
- Con ng Đà Lạt thân thiện, giản dị, nhiệt tình và Trầm Mặc.
- Hoa và cây xanh rất nhiều, một quán cf cóc hay ngồi bệt vỉa hè thôi, cũng ngập tràn những bông hoa dại và cúc hoạ mi.
- Khi đi bộ trên những con đường dốc dài, ngoằn nghèo, quanh co, ...... E bỗng thấy cuộc sống thật sự rất thi vị.
Vô cùng an yên!
Sau này về già...
E muốn sống ở Đà Lạt.
Trong 1 căn nhà nhỏ xíu, xập xệ, ngày nắng lọt kẽ, đêm mưa nhỏ giọt ...... vv cũng ko sao.
Tâm thấy đủ là đời tự nhiên đầy.
Chuyện và cảm xúc về Đà Lạt, viết hay kể bao nhiêu cũng hết.
"Em vá víu lòng sau mấy bận trái ngang.
Để đón chiều nay thơ ghé về qua cửa.
Đêm chẳng bình yên, phố chia làm hai nửa.
Một nửa thật thà, còn một nửa điêu ngoa"
Chúc tất cả mọi ng năm mới vạn sự như ý.

Lang thang bờ biển, chụp vài bức ảnh sống ảo, mua chút đồ biển tươi, ngồi nhâm nhi một mình (nếu có bạn thì cùng tám chuyện) cũng kp là gợi ý tệ.
Nhưng e thích núi hơn biển một chút.
E có dịp đi vài vùng núi: Gia Lai, Đắc Lắc, Bình Phước, Đà Lạt, ......vv. Hiện tại, e vẫn thích Đà Lạt nhất.
Tết này, e thật sự muốn đi Đà Lạt lần nữa.
Vì sao e thích núi?
Có thể vì e mới đi lần đầu nên vẫn bị u mê? Hoặc vì một trong vô số nhược điểm của bản thân là ko biết bơi.
E là đứa khá yêu thích sự phiêu lưu, mạo hiểm, nhưng việc ko biết bơi mà lênh đênh trên biển (dù đã ôm chặt cái phao) làm e cảm thấy sợ hãi.
Đặt chân và đứng vững trên bề mặt đất (đỏ) của núi, thật sự trong lòng cảm thấy bình yên hơn một chút. Tâm phải tịnh, thần trí mới an.
E thích sự trầm mặc, dung dị của núi.
Và khi e thích điều gì hay ai đó rồi, thì nhược điểm cũng sẽ tự nhiên thành ưu điểm trong mắt e.
Đà Lạt cũng thế! Với riêng e Đà Lạt bây giờ chỉ toàn ưu điểm:
- Không khí trong lành, thời tiết lãng mạn ......
- Xe cộ dựng ngổn ngang ngoài đường vài ngày ko mất.
- Nông sản (nhất là rau sống) ngon như đồ ở quê.
- Con ng Đà Lạt thân thiện, giản dị, nhiệt tình và Trầm Mặc.
- Hoa và cây xanh rất nhiều, một quán cf cóc hay ngồi bệt vỉa hè thôi, cũng ngập tràn những bông hoa dại và cúc hoạ mi.
- Khi đi bộ trên những con đường dốc dài, ngoằn nghèo, quanh co, ...... E bỗng thấy cuộc sống thật sự rất thi vị.
Vô cùng an yên!
Sau này về già...
E muốn sống ở Đà Lạt.
Trong 1 căn nhà nhỏ xíu, xập xệ, ngày nắng lọt kẽ, đêm mưa nhỏ giọt ...... vv cũng ko sao.
Tâm thấy đủ là đời tự nhiên đầy.
Chuyện và cảm xúc về Đà Lạt, viết hay kể bao nhiêu cũng hết.
"Em vá víu lòng sau mấy bận trái ngang.
Để đón chiều nay thơ ghé về qua cửa.
Đêm chẳng bình yên, phố chia làm hai nửa.
Một nửa thật thà, còn một nửa điêu ngoa"
Chúc tất cả mọi ng năm mới vạn sự như ý.

))))