Tao đi đường tao thấy thường những chú bán vé, những ông ăn xin, ngủ bờ ngủ bụi. Chỗ gần nhà t siêu thị có bà kia trong xóm tao biết. Ngày xưa gia đình bả ở căn nhà cấp 4 trong hẻm của hẻm xóm t, bả đi buôn bán trái cây sau bị tông xe gãy chân bán được vài tháng là nghỉ không làm nỗi gia đình thì thằng cháu nó nghiện, cháu gái thì theo chồng bỏ còn hai mẹ con, bà kia theo t biết tối nào cũng đi móc bọc. Nhà thì cũng bán để chạy chọt thằng kia đang ở tù.
Đến cái tuổi này tao mới cảm nhận được cái hồn của bài thơ của Lý Bạch học hồi lớp 7
Ðại tí thiên hạ hàn sĩ câu hoan nhan,
Phong vũ bất động an như san.
Ô hô, hà thời nhãn tiền đột ngột kiến thử ốc,
Ngô lư độc phá thụ đống tử diệc túc.
Với tao những con/thằng bánh bèo ăn mặc đẹp, đi hàng hiệu t ko thấy động lòng như những người dưới đáy xã hội. Chính họ là những người dạy nhiều hơn là những bọn lúc nào cũng rao giảng đạo đức thánh thiện