Concusocute
Tứ Phương Bất Bại
Nhiều năm trước tao luôn sống trong cái tâm trạng căm phẫn cái thế giới, cái xã hội này. Lúc nào tao cũng ao ước tất cả chết cụ hết đi, sụp đổ hết đi, bởi vì dù thế giới này có giàu sang, sung túc thêm nữa thì tao có được cái lợi lộc gì đâu, và cái thế giới này có phá sản hết ai cũng về 0 thì tao cũng chả nghèo thêm chút nào. Ừ thì tao nghèo sẵn rồi mà.
Có lẽ cái căm phẫn của tao gửi thông điệp cho vũ trụ và giờ tao được hồi đáp rồi (tao đéo đọc hay bắt chước style nhà giả kim, ok?) 1 cái sự thật bày ra trước mắt mà chính tao cũng đêk thể nào tin nổi: ngay lúc này tao ngồi chính cái quán cafe mà ngày âm lịch của những năm trước tao vẫn ngồi. Đâu rồi những hình ảnh vui vẻ cười cười nói nói, bàn ghế chật ních, những đôi giày hiệu, những bộ cánh sang trọng, thay vào đó là những chiếc mặt ưu tư, ngồi với nhau trong sự u sầu dè dặt nào đó, những suy nghỉ xa xăm???
Khi kinh tế đi xuống thì hết rồi những cuộc vui, mọi thứ trở về 1 cái gì đó nhạt nhạt. Như khi ta vui say, ánh mắt nhìn đời sao mà rực rở sắc màu, vậy khi không say nữa, không tiền nữa thì mọi thứ chính là sự thật đấy, những người vài năm trước cứ gặp tao là nói "mày phải sống thế này" "mày phải thế kia" "mày bi quan quá" "nhân sinh quan của mày méo mó quá"....đâu rồi những người kia khi tao biết 3/4 trong số họ đã về 0? 1 vài không về quê ăn tết? Có phải trong cơn say chiến thắng ai cũng sẵn sàng nói đạo lý với tao, cho tao là 1 loại ngu si cần kẻ chiến thắng giáo huấn? Ai cũng thấy bản thân mình ghê gớm, mình mindset, mình nổ lực, mình mạnh và thành công là phần thưởng cho những điều đó. Vậy thì khi thất bại, sao không tự cho mình ngu, mình đéo có mindset, mình yếu xìu trước những dòng đời và thời cuộc đi??????
Ôi chao ôi, khi người ta có tiền và khi người ta không có tiền hiện hữu 2 nhân dạng khác nhau quá. Tao đã thường tự hỏi, liệu thế gian này có ai có tiền và không có tiền đều chỉ là một con người duy nhất không, lời nói, tư duy và hành xử khi có tiền và không có tiền đều đồng nhất không? Có lẽ không, có lẽ có. Nhưng cái vế sau rõ ràng là khả năng không tồn tại, bởi tao chưa từng gặp.
Và chính tao cũng từng hay tự hỏi và tự vấn chính tao, một mai tao thành công, một mai tao chiến thắng số mệnh (hoặc là được số mệnh chiếu cố, maybe) liệu tao có còn là chính tao của ngày hôm nay, không tiền, không nghị lực, không hi vọng? Hay tao sẽ tự cho tao đã nổ lực ghê quá, tao mindset chuẩn và đỉnh, tao kiên trì, tao giỏi? Và tao sẽ đi ban phát lời vàng ý ngọc của tao, khi tao ngồi với những thằng đang ủ dột, mỏi mệt, thua cuộc, tao sẽ thấy bản thân tao ghê quá, ở 1 đẳng cấp khác?
Ôi chao, thời cuộc. Thời cuộc trong 3 năm đã biến chuyển. Những thằng winner 3 năm trước giờ đây không về ăn tết. Chắc bọn mày đang nghỉ tao hả hê chứ gì? Điều đó quan trọng lắm sao?
Từ góc độ 1 thằng thua cuộc. Tao muốn đi qua trãi nghiệm của 1 kẻ chiến thắng. Lúc đó tao nhất định sẽ câm miệng lại, sống thanh thản và nhẹ nhàng như mây trắng. Tao sẽ đi giúp những thằng thua cuộc và không dạy dỗ giáo huấn. Tao hiểu rõ ràng, đéo có mindset, kiên trì, nổ lực, tài năng gì đây cả. Vì vận mệnh đã chọn tao, thế thôi.
Có lẽ cái căm phẫn của tao gửi thông điệp cho vũ trụ và giờ tao được hồi đáp rồi (tao đéo đọc hay bắt chước style nhà giả kim, ok?) 1 cái sự thật bày ra trước mắt mà chính tao cũng đêk thể nào tin nổi: ngay lúc này tao ngồi chính cái quán cafe mà ngày âm lịch của những năm trước tao vẫn ngồi. Đâu rồi những hình ảnh vui vẻ cười cười nói nói, bàn ghế chật ních, những đôi giày hiệu, những bộ cánh sang trọng, thay vào đó là những chiếc mặt ưu tư, ngồi với nhau trong sự u sầu dè dặt nào đó, những suy nghỉ xa xăm???
Khi kinh tế đi xuống thì hết rồi những cuộc vui, mọi thứ trở về 1 cái gì đó nhạt nhạt. Như khi ta vui say, ánh mắt nhìn đời sao mà rực rở sắc màu, vậy khi không say nữa, không tiền nữa thì mọi thứ chính là sự thật đấy, những người vài năm trước cứ gặp tao là nói "mày phải sống thế này" "mày phải thế kia" "mày bi quan quá" "nhân sinh quan của mày méo mó quá"....đâu rồi những người kia khi tao biết 3/4 trong số họ đã về 0? 1 vài không về quê ăn tết? Có phải trong cơn say chiến thắng ai cũng sẵn sàng nói đạo lý với tao, cho tao là 1 loại ngu si cần kẻ chiến thắng giáo huấn? Ai cũng thấy bản thân mình ghê gớm, mình mindset, mình nổ lực, mình mạnh và thành công là phần thưởng cho những điều đó. Vậy thì khi thất bại, sao không tự cho mình ngu, mình đéo có mindset, mình yếu xìu trước những dòng đời và thời cuộc đi??????
Ôi chao ôi, khi người ta có tiền và khi người ta không có tiền hiện hữu 2 nhân dạng khác nhau quá. Tao đã thường tự hỏi, liệu thế gian này có ai có tiền và không có tiền đều chỉ là một con người duy nhất không, lời nói, tư duy và hành xử khi có tiền và không có tiền đều đồng nhất không? Có lẽ không, có lẽ có. Nhưng cái vế sau rõ ràng là khả năng không tồn tại, bởi tao chưa từng gặp.
Và chính tao cũng từng hay tự hỏi và tự vấn chính tao, một mai tao thành công, một mai tao chiến thắng số mệnh (hoặc là được số mệnh chiếu cố, maybe) liệu tao có còn là chính tao của ngày hôm nay, không tiền, không nghị lực, không hi vọng? Hay tao sẽ tự cho tao đã nổ lực ghê quá, tao mindset chuẩn và đỉnh, tao kiên trì, tao giỏi? Và tao sẽ đi ban phát lời vàng ý ngọc của tao, khi tao ngồi với những thằng đang ủ dột, mỏi mệt, thua cuộc, tao sẽ thấy bản thân tao ghê quá, ở 1 đẳng cấp khác?
Ôi chao, thời cuộc. Thời cuộc trong 3 năm đã biến chuyển. Những thằng winner 3 năm trước giờ đây không về ăn tết. Chắc bọn mày đang nghỉ tao hả hê chứ gì? Điều đó quan trọng lắm sao?
Từ góc độ 1 thằng thua cuộc. Tao muốn đi qua trãi nghiệm của 1 kẻ chiến thắng. Lúc đó tao nhất định sẽ câm miệng lại, sống thanh thản và nhẹ nhàng như mây trắng. Tao sẽ đi giúp những thằng thua cuộc và không dạy dỗ giáo huấn. Tao hiểu rõ ràng, đéo có mindset, kiên trì, nổ lực, tài năng gì đây cả. Vì vận mệnh đã chọn tao, thế thôi.