Như mày nói thì mày tiến bộ rồi đấy tml. Tuy nhiên cái đoạn “trả thù đời” thì ko nên nhé, rõ ràng là mày vẫn còn rất cay cú và có rất nhiều khúc mắc ko có lời giải. Theo tao thấy, mày cay cái gì, mày ko thích cái gì thì cứ nói toạc trực tiếp vấn đề đó ra với chính người đối diện.
Tao ví dụ cụ thể nhé:
Tao có ông cậu họ hàng rất giàu có. Ông ấy rất chiều các cháu trong họ, nhưng riêng tao thì lại ko. Tao lần đéo nào cũng lễ phép chào hỏi nhưng mà đéo thấy ông ấy để ý, lắm khi bơ lác, có nghe cũng như không. Thế rồi tao thấy khó chịu bất công, tao trực tiếp hỏi thẳng ông ấy “ cậu, cậu có ghét cháu ko? Sao lần nào cháu chào hỏi cũng ko thấy cậu để tâm gì cả? Nếu cậu ghét cháu, ko thích cháu thì cứ nói thẳng ạ, mà cháu cũng ko thích chào hỏi người ghét mình, lần sau cháu xin phép không chào cậu nữa nhé”. Tao nói với mặt nghiêm trang, giọng nói ko gắt, chậm rãi nhưng nhấn mạnh ở ý chính. Thế là cậu tao nghe xong có chút bối rối, kể từ lần sau tao chào, cậu đều nhiệt tình đáp lại, cũng quan tâm để ý tới tao hơn.
Câu chuyện của tao nôm na là tao dám thể hiện rõ ràng thái độ của mình nếu tao thấy bất công. Tao ko để bụng, cay cú. Nhưng tao có lòng, mà người đối diện vô tâm thì tao bắn luôn tín hiệu là kể từ lần sau, mày đối xử tao thế nào, tao làm y như vậy.