Có một lần tao vào bệnh viện có việc, tâm lý cũng cứng chứ, thấy nhiều xác chết rồi, nhưng lần đó là tao nhìn chằm chằm vào một người đã chết không nhắm mắt, nhưng tao không nhận ra sớm là người đó đã chết. Đi ngang phòng hồi sức, tao cũng sẵn chửng lại để nói chuyện điện thoại, nên tao có quan sát, nhìn qua tấm gương thấy người ta nằm trên giường, tao càng nhìn càng cuốn vào sự nhìn, nhưng nhìn một lúc lấy sai sai, thấy sao người đó im re vậy, mắt mở hoài không động đậy, tao mới nhìn lại hành lang thấy có người khóc thúc thít, mới biết nằm trong đó là người chết, thì ra người thân của họ chạy ra ngoài hành lang khóc để họ trong phòng, tự nhiên cảnh đôi mắt không nhắm lại đó ám vào đầu tao mấy tuần liền, nếu không biết đó là người chết chắc tao cũng không nghĩ đến làm gì. (Người chết đó là cô gái mang thai ).
Sự kiện thứ hai là sự kiện lúc nhỏ, một mình tao đi trên đoạn đường vắng và dài thênh thang, hai bên lề đường bị che bởi vườn cây, tối đến mức chỉ nhìn thấy phía trước là một chấm sáng, như đi trong đường hầm vậy, nhưng là đi bằng xe đạp nhé. Không kể ra nhiều chi tiết nguyên nhân hoàn cảnh được vì là chuyện riêng. Nó là lần hành trình kinh dị nhất trong tuổi thơ của tao, bản thân hành trình đó không ám tao đến lâu dài, nhưng khoảng khắc đi trên con đường đó dường như mọi sự sợ hãi trong cuộc sống nó đồng loạt kéo đến tìm tao, có thể nói đó là những phút giây kinh hoàng nhất trong cuộc sống. Lái xe bằng trực giác vì đôi mắt dường như vô dụng, nhưng thứ tao sợ hãi nhất không phải là chạy vấp vào cục đá hay ổ gà, mà là những cơn gió lành lạnh phía sau như có người đuổi sát sau lưng, trong rừng cây hai bên lâu lâu có âm thanh xột xoạt kỳ lạ mà khó hiểu không biết vì sao tiếng xột xoạt đó như bước chân ai trong rừng đang đuổi theo tao vậy, một cảm giác bị theo đuổi sau lưng và một đuổi theo song song. Tất cả chỉ là nỗi sợ vô hình, tưởng tượng thôi, vì khi đó tao dùng trực giác để điều khiển xe nên cảm nhận xung quanh từ đó cũng bị trực giác làm chủ, mà trực giác hay nó lung tung tầm bậy lắm, lúc đó rất rất nhiều thứ khiến tao phải run cầm cập. Nhưng nhờ trải qua những phút giây đó, tao đã không còn sợ ma, sợ bóng tối nữa, nhờ sự kiên định dẫn tao vào hoàn cảnh đó chứ nếu không bình thường ai bắt tao đi như thế chắc tao chửi nó hoặc tè ra quần mất rồi, dũng cảm tao có thừa nhưng chỉ dùng đúng chỗ.
Sự kiện thứ hai là sự kiện lúc nhỏ, một mình tao đi trên đoạn đường vắng và dài thênh thang, hai bên lề đường bị che bởi vườn cây, tối đến mức chỉ nhìn thấy phía trước là một chấm sáng, như đi trong đường hầm vậy, nhưng là đi bằng xe đạp nhé. Không kể ra nhiều chi tiết nguyên nhân hoàn cảnh được vì là chuyện riêng. Nó là lần hành trình kinh dị nhất trong tuổi thơ của tao, bản thân hành trình đó không ám tao đến lâu dài, nhưng khoảng khắc đi trên con đường đó dường như mọi sự sợ hãi trong cuộc sống nó đồng loạt kéo đến tìm tao, có thể nói đó là những phút giây kinh hoàng nhất trong cuộc sống. Lái xe bằng trực giác vì đôi mắt dường như vô dụng, nhưng thứ tao sợ hãi nhất không phải là chạy vấp vào cục đá hay ổ gà, mà là những cơn gió lành lạnh phía sau như có người đuổi sát sau lưng, trong rừng cây hai bên lâu lâu có âm thanh xột xoạt kỳ lạ mà khó hiểu không biết vì sao tiếng xột xoạt đó như bước chân ai trong rừng đang đuổi theo tao vậy, một cảm giác bị theo đuổi sau lưng và một đuổi theo song song. Tất cả chỉ là nỗi sợ vô hình, tưởng tượng thôi, vì khi đó tao dùng trực giác để điều khiển xe nên cảm nhận xung quanh từ đó cũng bị trực giác làm chủ, mà trực giác hay nó lung tung tầm bậy lắm, lúc đó rất rất nhiều thứ khiến tao phải run cầm cập. Nhưng nhờ trải qua những phút giây đó, tao đã không còn sợ ma, sợ bóng tối nữa, nhờ sự kiên định dẫn tao vào hoàn cảnh đó chứ nếu không bình thường ai bắt tao đi như thế chắc tao chửi nó hoặc tè ra quần mất rồi, dũng cảm tao có thừa nhưng chỉ dùng đúng chỗ.
Sửa lần cuối: