tuxedo
Thanh niên Ngõ chợ
Đất rộng người thưa, không khí thoáng đãng. Nhưng ngặt nỗi thiếu thốn vcl.
Chỗ tao thì nằm giữa, cách 2 thị trấn gần nhất cũng phải 30-40km. Nhà thì có tí điều kiện nên cũng ko phải gọi là thiếu thốn về mặt vật chất, nhưng cái j gọi là có ngay, ra đầu ngõ mà thó thì ko có chuyện đó
Hôm trước hư cái cửa cuốn, gọi thằng bán xuống sửa mà nó hẹn tới cả tuần mới xuống, xuống rờ rờ mó mó cuối cùng sửa méo được, gọi thằng khác mất thêm cả tuần, cuối cùng là méo có đồ thay, chờ nó lên sg mua về mất cả tuần, rồi sang tuần nó xuống. Nghĩa là mất 1 tháng để sửa cái cửa cuốn.
Rồi hôm mua cái xe về cho con chơi mà nó thiếu mất con ốc, chạy loanh hoanh 4 cái tiệm điện nước mà méo có, chỗ có thì hết hàng vì ít người xài. Chạy xuống thị trấn thì cái tiệm đóng cửa, phải chạy ngược lên thị trấn kia, tổng 120km chỉ để mua con ốc 4k đồng bạc.
Ăn uống thì khỏi nói, dưới quê người ta toàn ăn ở nhà, đồ ăn sáng ăn trưa ít, mà đi lệch giờ phát là hết sạch, ko còn chỗ nào bán, buổi tối thì vắng tanh, ngoài vài ba cái quán nhậu rần rần ra thì còn mấy quán caphe hay mấy tiệm bida là sáng đèn mà toàn đám loi nhoi. Caphe thì như nước dão.
Trình thợ dưới này cũng quá kém, thợ gì cũng thế, thợ điện, thợ hàn, thợ điện tử, sửa điện thoại chắc toàn dân coi du tuýp về mở tiệm. Ko dám đưa mấy anh coi, sợ bung ra ròii mấy anh ko biết sao lắp lại chứ đừng nói sửa. Linh kiện thì thiếu thốn khỏi nói, toàn đồ cũ, lắp vào chạy được thì lụm tiền, ko thì coi như huề.
Cán bộ xã thì xin thưa ko dám ý kiến, vì cái dkm lên có bao giờ gặp được đéo đâu, cửa thì mở toang, mà may lắm mới gặp được bảo vệ, hỏi thì lúc nào cũng chiều/đầu giờ trưa/sáng mai quay lại, mà cái dkm có đúng hẹn cũng chả thấy ai, lại điệp khúc lên huyện họp, hay xuống xã bla bla
Chỗ tao thì nằm giữa, cách 2 thị trấn gần nhất cũng phải 30-40km. Nhà thì có tí điều kiện nên cũng ko phải gọi là thiếu thốn về mặt vật chất, nhưng cái j gọi là có ngay, ra đầu ngõ mà thó thì ko có chuyện đó
Hôm trước hư cái cửa cuốn, gọi thằng bán xuống sửa mà nó hẹn tới cả tuần mới xuống, xuống rờ rờ mó mó cuối cùng sửa méo được, gọi thằng khác mất thêm cả tuần, cuối cùng là méo có đồ thay, chờ nó lên sg mua về mất cả tuần, rồi sang tuần nó xuống. Nghĩa là mất 1 tháng để sửa cái cửa cuốn.
Rồi hôm mua cái xe về cho con chơi mà nó thiếu mất con ốc, chạy loanh hoanh 4 cái tiệm điện nước mà méo có, chỗ có thì hết hàng vì ít người xài. Chạy xuống thị trấn thì cái tiệm đóng cửa, phải chạy ngược lên thị trấn kia, tổng 120km chỉ để mua con ốc 4k đồng bạc.
Ăn uống thì khỏi nói, dưới quê người ta toàn ăn ở nhà, đồ ăn sáng ăn trưa ít, mà đi lệch giờ phát là hết sạch, ko còn chỗ nào bán, buổi tối thì vắng tanh, ngoài vài ba cái quán nhậu rần rần ra thì còn mấy quán caphe hay mấy tiệm bida là sáng đèn mà toàn đám loi nhoi. Caphe thì như nước dão.
Trình thợ dưới này cũng quá kém, thợ gì cũng thế, thợ điện, thợ hàn, thợ điện tử, sửa điện thoại chắc toàn dân coi du tuýp về mở tiệm. Ko dám đưa mấy anh coi, sợ bung ra ròii mấy anh ko biết sao lắp lại chứ đừng nói sửa. Linh kiện thì thiếu thốn khỏi nói, toàn đồ cũ, lắp vào chạy được thì lụm tiền, ko thì coi như huề.
Cán bộ xã thì xin thưa ko dám ý kiến, vì cái dkm lên có bao giờ gặp được đéo đâu, cửa thì mở toang, mà may lắm mới gặp được bảo vệ, hỏi thì lúc nào cũng chiều/đầu giờ trưa/sáng mai quay lại, mà cái dkm có đúng hẹn cũng chả thấy ai, lại điệp khúc lên huyện họp, hay xuống xã bla bla