Linhtrang1992
Đẹp trai mà lại có tài
Hôm vắng anh, chiều buồn thôi trút nắng.
Quán cong môi cười Ả uống say đời.
Nghe phế tích trầm ngâm bằng xốc nổi.
Tóc nhạt màu, bạc phếch những bi ai.
Hôm vắng anh, ngày dài hơn tất thảy.
Lối riêng chung nhân loại vẫn đi về.
Chuyện năm ấy, em dốc lòng ngồi kể
Ther cũ mèm, viết mãi chẳng người khen.
Hôm vắng anh, sầu chìm vào lòng chén.
Ngõ liêu xiêu, bước mỏi những vật vờ
Chân dạ khách in hằn vài trăn trở.
Cuốn theo chiều, gió lạnh buốt ngang môi.
P/s:
"Thành phố này ko vì hoàng hôn mà rực rỡ. Nhưng e có thể vì a, mà dịu dàng lại một chút" - Sưu tầm.

Quán cong môi cười Ả uống say đời.
Nghe phế tích trầm ngâm bằng xốc nổi.
Tóc nhạt màu, bạc phếch những bi ai.
Hôm vắng anh, ngày dài hơn tất thảy.
Lối riêng chung nhân loại vẫn đi về.
Chuyện năm ấy, em dốc lòng ngồi kể
Ther cũ mèm, viết mãi chẳng người khen.
Hôm vắng anh, sầu chìm vào lòng chén.
Ngõ liêu xiêu, bước mỏi những vật vờ
Chân dạ khách in hằn vài trăn trở.
Cuốn theo chiều, gió lạnh buốt ngang môi.
P/s:
"Thành phố này ko vì hoàng hôn mà rực rỡ. Nhưng e có thể vì a, mà dịu dàng lại một chút" - Sưu tầm.

Sửa lần cuối: