tanqd
Chúa tể đa cấp
33 tuổi. Ra ngoài đường đã phải nhận lời chào chú, chào bác...nghĩ nó buồn, tuổi trẻ qua đi nhanh quá. Mới đó chỉ có vui chơi học hành vô lo vô nghĩ thì chỉ mấy chốc mà giờ vụt tắt trong nỗi niềm hoài niệm vì cơm áo gạo tiền bủa vây. Cuộc sống dần đỡ khó khăn hơn trước nhờ vùi đầu vào làm việc từ hồi còn niên thiếu, tới giờ gọi là có chút thành công lại thấy mình lạc lõng, bơ vơ, vô định,...cảm thấy mình bất lực không biết mình đang vùi dập thân xác mình vào vòng xoáy kiếm tiền để làm gì. Nhiều lúc muốn buông xuôi, nói thôi đừng cố gắng nữa...ăn có bao nhiêu mà lại mệt mỏi như vậy. Nhưng sáng dậy lại phải chạy theo vòng xoáy đó, vì còn bao nhiêu con người cần cái việc này để sống, để nuôi người khác, còn gia đình con cái cần cái thân này. Nay lại nghĩ, vì buồn và mệt mỏi chuyện gia đình, áp lực nặng nề bóp chặt lẫn tim gan, chỉ muốn vùng dậy bỏ hết mọi thứ, đi 1 nơi xa rồi sống cuộc sống bình thường, không cần yêu đương để rồi lại khâu vá con tim vốn đã nhiều niềm đau, không cần quá nhiều tiền để xã hội dày xéo thân xác gầy guộc này,...chỉ cần yên bình, vô lo. Vậy mà chẳng có dám làm, gan đâu mà to vậy...kẻ yếu đuối là vậy. Thờ dài 1 cái rồi lại ngồi suy nghĩ về công việc, cuốc sống tẻ nhạt không hứng thú trai gái, hút hít hay bài bạc, chẳng có 1 niềm vui nho nhỏ cho bản thân. Cố gắng lên thôi.