Gã Họ Lê
Nghèo rớt mồng tơi
Kể ra thì cũng dài dòng, phải hơn 10 năm rồi tao mới lại ghé.
Quán này khi xưa có tiếng ở khu làng Đại Học, sang xịn mịn thì ko nhưng được cái dàn sinh viên làm thêm toàn múi mít. Cháu nào đít cũng căng ngực cũng to, hồi đó là nơi tau lui tới mỗi buổi trưa để ngã lưng đôi khi là xin chân cho đủ tụ với đám sinh viên học ít chơi nhiều.
Thoắt cái thời gian như chó chạy ngoài đồng nay có cuốc xe chở khách ra khu này nên ghé lại xem quán còn hay mất.
Vẩn vậy, đôi ba cái chòi lá, kiểu võng cũng ko thay đỗi. Cái quạt bắt lên tường vẩn ì ạch thổi làn gió nặng nhọc như xưa.
Duy chỉ có cô chủ quán nay không còn thấy nữa, hỏi ra thì nghe đâu đã gửi chồng con ở lại cho nhà nội mà đi theo tiếng gọi của một cậu sinh diên năm bốn đi khởi nghiệp nơi xa.
Có chút hụt hẫng vì ko gặp lại hàn huyên đôi chuyện cũ nhưng thôi cũng mừng cho cô, chứ cặp mông cô mẩy thế một thằng chồng làm sao mà xài cho hết.

Quán này khi xưa có tiếng ở khu làng Đại Học, sang xịn mịn thì ko nhưng được cái dàn sinh viên làm thêm toàn múi mít. Cháu nào đít cũng căng ngực cũng to, hồi đó là nơi tau lui tới mỗi buổi trưa để ngã lưng đôi khi là xin chân cho đủ tụ với đám sinh viên học ít chơi nhiều.
Thoắt cái thời gian như chó chạy ngoài đồng nay có cuốc xe chở khách ra khu này nên ghé lại xem quán còn hay mất.
Vẩn vậy, đôi ba cái chòi lá, kiểu võng cũng ko thay đỗi. Cái quạt bắt lên tường vẩn ì ạch thổi làn gió nặng nhọc như xưa.
Duy chỉ có cô chủ quán nay không còn thấy nữa, hỏi ra thì nghe đâu đã gửi chồng con ở lại cho nhà nội mà đi theo tiếng gọi của một cậu sinh diên năm bốn đi khởi nghiệp nơi xa.
Có chút hụt hẫng vì ko gặp lại hàn huyên đôi chuyện cũ nhưng thôi cũng mừng cho cô, chứ cặp mông cô mẩy thế một thằng chồng làm sao mà xài cho hết.

