Môi trường sống không sinh ra tội phạm

Damlolol

Già làng
New-Zealand
Môi trường sống có thể tạo ra ít hay nhiều những thứ cám dỗ hay làm nhụt chí con người ta. Ngay cả khi sống trong một khu vực được phép sử dụng ma túy và súng, thì phần đông dân cư tại đó cũng không sử dụng chúng. Nếu cảnh sát tăng cường tuần tra tại khu vực tập trung đông tội phạm, thì tỉ lệ phạm tội sẽ có xu hướng giảm xuống. Tuy nhiên, không phải bọn tội phạm đã thay đổi. Chúng chỉ đơn giản là chuyển địa bàn hoạt động sang nơi khác.

Nếu một khẩu súng được đặt trên một cái bàn tại trường học bất kì, phần lớn học sinh sẽ lập tức đi báo cho người lớn biết. Vài đứa sẽ tò mò ngó nghiêng khẩu súng. Vài đứa có thể sẽ cầm khẩu súng lên. Và nếu đứa trẻ đó đã trải qua một ngày tồi tệ, nó thậm chí có thể sẽ sử dụng khẩu súng. Đương nhiên, để bắt đầu thì đứa trẻ đó có thể có xu hướng chống đối xã hội. Người ta có thể phản biện rằng nếu ngay từ đầu khẩu súng không xuất hiện tại đó, thì sẽ không có thương vong xảy ra. Đúng là như vậy. Tuy nhiên, mấu chốt của vấn đề vẫn là sự lựa chọn của mỗi cá nhân đối với khẩu súng khi nó xuất hiện.

Các nghiên cứu đã chỉ ra rằng việc tăng cường các điều kiện nhất định tại những khu vực đã bị bỏ hoang như: các biển báo cấm lại gần, sửa chữa những cửa sổ bị hư hại, tăng cường việc tuần tra … có thể làm giảm tỉ lệ phạm tội. Điều kiện về môi trường sống cũng khiến tội ác khó xảy ra hơn. Tội phạm vẫn cứ là tội phạm nhưng sẽ lựa chọn những khu vực khác để thực hiện hành vi tội ác của chúng.

Những lý luận trên đây không nhằm mục đích chống lại việc tạo dựng một môi trường sống tốt đẹp hơn cho con người. Những người sống có trách nhiệm, nếu phải bảo vệ chính mình, sẽ tận dụng được những cơ hội tốt hơn. Còn tội phạm vẫn là tội phạm.
Nguồn
 
Tội phạm phần lớn toàn nghèo ngu mà ra :nosebleed:
Do nó muốn vậy thôi. Người nghèo và ngu chiếm hơn 60% dân số cmnr, thì tất nhiên trong đám tội phạm cũng phải có tỷ lệ người nghèo và ngu cao.
 
An sinh xã hội tốt, pháp luật nghiêm, không bỏ sót, không khoan nhượng với tội phạm thì sẽ giảm thiểu được rất nhiều tội phạm.
 
bên mẽo tỷ lệ tội phạm dân da đen cao nhất, singlemom cao nhất, nên t nghĩ căn bản môi trường kp yếu tố chủ yếu mà là đứa con lớn lên ko có bố giáo dục
 
An sinh xã hội tốt, pháp luật nghiêm, không bỏ sót, không khoan nhượng với tội phạm thì sẽ giảm thiểu được rất nhiều tội phạm.
Tội phạm thực hiện hành vi khi có hoàn cảnh thích hợp, ngăn cản hoàn cảnh thích hợp để tội phạm hoạt động là có thể giảm được tỷ lệ tội phạm trong môi trường. Bản chất ai cũng có thể là tội phạm nếu hoàn cảnh cho phép. =>> Pháp luật nghiêm mà không ngăn được gốc rễ là hoàn cảnh thì tội phạm vẫn xuất hiện, tính ra pháp luật chỉ cần đầy đủ và khắt khe để triệt tiêu hoàn cảnh thì lại tốt hơn là nghiêm. An sinh xã hội tốt cũng không thể ức chế được những ham muốn tội lỗi khác, sẽ có những tội phạm kiểu khác xuất hiện.
 
Tội phạm thực hiện hành vi khi có hoàn cảnh thích hợp, ngăn cản hoàn cảnh thích hợp để tội phạm hoạt động là có thể giảm được tỷ lệ tội phạm trong môi trường. Bản chất ai cũng có thể là tội phạm nếu hoàn cảnh cho phép. =>> Pháp luật nghiêm mà không ngăn được gốc rễ là hoàn cảnh thì tội phạm vẫn xuất hiện, tính ra pháp luật chỉ cần đầy đủ và khắt khe để triệt tiêu hoàn cảnh thì lại tốt hơn là nghiêm. An sinh xã hội tốt cũng không thể ức chế được những ham muốn tội lỗi khác, sẽ có những tội phạm kiểu khác xuất hiện.
Hành văn của mày như hành kinh ý. Cái đoạn tao bôi đen chính là cái NGHIÊM của pháp luật đó.
 
Hành văn của mày như hành kinh ý. Cái đoạn tao bôi đen chính là cái NGHIÊM của pháp luật đó.
Nghiêm nó đơn thuần là có cái gì theo cái nấy. Còn khắt khe và đầy đủ là nó tuy cùng nghĩa nhưng rộng hơn nghiêm nhiều. Khắt khe là vừa nghiêm vừa đòi hỏi, vừa chặt chẽ, là kiểu cái nghiêm nó mang hướng lấn tới.
 
Tội phạm thực hiện hành vi khi có hoàn cảnh thích hợp, ngăn cản hoàn cảnh thích hợp để tội phạm hoạt động là có thể giảm được tỷ lệ tội phạm trong môi trường. Bản chất ai cũng có thể là tội phạm nếu hoàn cảnh cho phép. =>> Pháp luật nghiêm mà không ngăn được gốc rễ là hoàn cảnh thì tội phạm vẫn xuất hiện, tính ra pháp luật chỉ cần đầy đủ và khắt khe để triệt tiêu hoàn cảnh thì lại tốt hơn là nghiêm. An sinh xã hội tốt cũng không thể ức chế được những ham muốn tội lỗi khác, sẽ có những tội phạm kiểu khác xuất hiện.
Mày muốn nhấn mạnh tới hoàn cảnh. OK
Nơi tao sống, lúc nào người ta cũng nơm nớp ăn phạt vi phạm, vì vi phạm dù tội nhỏ nhất ( ví dụ khoan tường ngày chủ nhật hay ồn ào sau 10 giờ đêm) nếu bị báo công an là công an nó cũng vào cuộc không bỏ qua.
Nó phạt thẳng tay đứa nào mua đồ trộm cắp, thì thằng trộm bán đồ chôm cho ai?
Còn an sinh xã hội tốt, tức là không phải lo cái ăn, không phải lo về chăm sóc y tế khi ốm đau, thì con người nó cũng đỡ dại hơn để phạm tội.
 
Mày muốn nhấn mạnh tới hoàn cảnh. OK
Nơi tao sống, lúc nào người ta cũng nơm nớp ăn phạt vi phạm, vì vi phạm dù tội nhỏ nhất ( ví dụ khoan tường ngày chủ nhật hay ồn ào sau 10 giờ đêm) nếu bị báo công an là công an nó cũng vào cuộc không bỏ qua.
Nó phạt thẳng tay đứa nào mua đồ trộm cắp, thì thằng trộm bán đồ chôm cho ai?
Mày chả hiểu tao đang nói gì cả, xin lỗi có lẽ điều này đến từ cái văn như hành kinh của tao.
Cái mà mày miêu tả là sống trong nơm nớp lo sợ, đó chính là hoàn cảnh đó. Tao đã bảo nếu hoàn cảnh thích hợp/thuận lợi thì tội phạm mới thực hiện hành vi, nên hoàn cảnh không cho phép/không thuận lợi thì vẫn có thể hiểu là tội phạm đéo xuất hiện. Môi trường nơi mày sống được nhà nước tạo ra hoàn cảnh không thuận lợi cho tội phạm xuất hiện. Tao bảo khắt khe và đầy đủ để triệt tiêu hoàn cảnh chính là triệt tiêu hoàn cảnh thuận lợi đấy, pháp luật khắt khe đầy đủ sẽ tạo ra hoàn cảnh không thuận lợi đúng rồi còn gì.
Đọc thêm cái này đi.

THÍ NGHIỆM NHÀ TÙ STANFORD

Một thí nghiệm nổi tiếng minh chứng cho kết luận trên là thí nghiệm nhà tù Stanford được thực hiện vào tháng 8 năm 1971. Tác giả đã tiến hành một thí nghiệm mà ở đó ông đưa những nam sinh viên trẻ vào một nhà tù giả tại Stanford, đồng thời ngẫu nhiên phân số sinh viên này thành hai nhóm người: cai ngục và tù nhân. Để mọi thứ giống thật nhất có thể, 28 sinh viên được chọn là những người da trắng, thuộc tầng lớp trung lưu, có tâm lý và sức khỏe bình thường, không hề có tiền án phạm tội trong quá khứ. Có thể khẳng định rằng nhóm sinh viên này là những người không hề có tiền sử bất ổn về mặt hành vi. Không những thế, thí nghiệm cũng yêu cầu các nam sinh viên này thực hiện hàng loạt bài kiểm tra tính cách để đảm bảo rằng họ không có sự lệch lạc đáng kể nào về đặc điểm tính cách.

Sau khi nhóm sinh viên này được phân loại thành hai nhóm người, nhóm “cai ngục” (những người đóng vai cai ngục) được trang bị dùi cui bằng gỗ, đồng phục và kính râm phản quang. Khi đến nhà tù, các “tù nhân” (những người đóng vai tù nhân) bị cảnh sát thật bắt. Họ bị lột trần truồng, diệt chấy rận và gán cho các con số thay cho tên thật. Mỗi tù nhân ở trong một phòng nhỏ của riêng họ. Không lâu sau, thí nghiệm này đã vượt ngoài tầm kiểm soát khi các “cai ngục” có những hành vi trừng phạt “tù nhân”. Một số “tù nhân” từ chối làm theo hướng dẫn của “cai ngục”, “cai ngục” đã trả đũa bằng cách dùng bình chữa cháy tấn công họ, buộc họ phải tiểu tiện và đại tiện vào một cái thùng đặt trong phòng giam và sau đó không cho đổ đi. “Cai ngục” lột sạch quần áo và lấy đi nệm của “tù nhân”, buộc họ phải ngủ trên sàn lạnh. Một “tù nhân” tuyệt thực bị giam cầm trong phòng nhỏ tăm tối và thường xuyên bị la mắng.

Thời gian trôi qua, những “cai ngục” đã trở nên bạo lực và độc ác hơn dự kiến. Chỉ sau 6 ngày, tác giả nghiên cứu đã phải hủy bỏ thí nghiệm. Những sinh viên trong vai “tù nhân” bị hoảng loạn tinh thần và trong những tình huống bình thường, không một ai tin rằng những sinh viên trong vai “cai ngục” lại có thể trở thành những kẻ tàn bạo và lạm quyền.

Ở đây, những “cai ngục” đã được đưa vào một hoàn cảnh (situation) và được trao một thứ quyền lực (power) để dám thực hiện những hành vi như trừng phạt tù nhân trong hệ thống (system) là nhà tù. Hiển nhiên là trong một hoàn cảnh bình thường, một sinh viên bình thường như nhóm sinh viên này chắc chắn không dám thực hiện những hành động bạo lực như thế. Tuy nhiên, trong một hoàn cảnh đặc biệt, với quyền lực trong tay, ở trong một hệ thống cho phép thực hiện những hành vi đó, thì nhóm sinh viên này đã dám làm.
 
Hiệu ứng Lucifer = Hoàn cảnh (Situation) + Quyền lực (Power) + Hệ thống (System)



Một người bình thường có thể rất tuân thủ luật khi tham gia giao thông, chẳng hạn luôn luôn dừng xe trước vạch khi có đèn đỏ và chỉ lái xe khi tín hiệu đèn xanh xuất hiện. Nhưng chuyện gì sẽ xảy ra nếu như trong một hoàn cảnh chẳng hạn vào đêm khuya, người đó lái xe trên một ngã tư chỉ có một mình họ, và xung quanh không có công an giao thông. Khi đó họ có thể tự cho mình một quyền lực đó là thoải mái vượt đèn đỏ mà không hề cảm thấy bản thân mình có lỗi. Cũng vẫn là ví dụ đó, trong trường hợp người lái xe này vượt đèn đỏ và vô tình bị một cảnh sát giao thông thổi phạt. Một cảnh sát giao thông có thể “xử lý nhanh, không cần lập biên bản” khi mà ở đó không có sự giám sát và người này được thực hiện quyền đó. Ngược lại, chuyện này sẽ không xảy ra nếu như hệ thống giao thông đó được lắp đặt camera ở các ngã tư giao thông trên đường và thi hành chính sách “phạt nguội”. Điều đó có nghĩa là khi một người vượt đèn đỏ, camera giao thông sẽ phát ra tín hiệu, đồng thời người này sẽ tự động bị xử phạt. Trong một thời hạn nhất định, người này sẽ phải nộp phạt nếu không muốn bị tước đi giấy phép lái xe.

Đây là cách mà rất nhiều nước phát triển áp dụng. Chẳng hạn tài xế ở Singapore, khi lái xe qua trạm thu phí, chỉ cần bánh xe lăn qua vạch vào vùng đường mới, tài khoản ngân hàng của tài xế sẽ được hệ thống tự động trừ tiền thay vì phải dừng lại đóng tiền mặt. Cảnh sát giao thông cũng rất ít khi xuất hiện trên đường là bởi vì họ chỉ xuất hiện khi có vụ việc nghiêm trọng xảy ra, còn đâu rất nhiều lỗi của tài xế sẽ bị xử phạt tự động. Như vậy chính phủ Singapore đã xây dựng một hệ thống đặt các tài xế vào một hoàn cảnh mà họ không có quyền để thoải mái dám thực hiện hành vi sai luật, cũng như là cảnh sát cũng được đặt vào một hoàn cảnh mà họ không có quyền để “xử lý nhanh mà không cần lập biên bản”.

Ở trong gia đình, vì sao có những người đàn ông lại cực kỳ vũ phu với vợ? Họ có thể đánh đập vợ, la mắng, quát tháo vợ. Bạo lực gia đình là một vấn nạn với rất nhiều gia đình. Có những người họ mắng nhiếc không thương tiếc, họ thậm chí còn đập bàn, đập ghế, đập phá đồ đạc và đối xử tệ bạc với vợ, thậm chí với cả con cái. Liệu có phải bởi vì ngay từ những ngày còn yêu nhau trước khi hai người kết hôn, họ đã bạo lực như vậy? Câu trả lời chắc chắn là không. Lý do là bởi vì một lần nữa do họ được đặt vào trong một hoàn cảnh và họ cho phép mình quyền lực để làm như vậy. Tâm lý phụ nữ, đặc biệt là nhiều người ở thế hệ trước đây có khuynh hướng nhẫn nhịn và cam chịu. Cộng thêm những định kiến của xã hội như “xấu chàng hổ ai”, khi bị chồng đối xử tệ bạc họ không dám kêu ca, không dám lên tiếng và cam tâm chịu đựng, một phần vì họ cũng cảm thấy xấu hổ nếu chia sẻ những điều đó ra. Chính vì lẽ đó, những người đàn ông kia mới có được “cái quyền” để tiếp tục bạo hành. Thế nhưng, chẳng hạn khi một người phụ nữ dám lên tiếng và thẳng thắn đưa ra quan điểm của mình đối với một người chồng vũ phu, hoặc khi xã hội – những người làng xóm làng giếng cũng lên tiếng thì mọi chuyện sẽ khác. Nhưng ở đời, vốn dĩ tâm lý con người đó là “chuyện nhà ai thì nhà đó đóng cửa bảo nhau”, cho nên chỉ có những người trong cuộc mới có thể ra quyết định để giải quyết mọi chuyện.

Ở trong giáo dục, vì sao có những trường hợp bạo lực học đường xảy ra rất khủng khiếp? Có những em học sinh sẵn sàng đánh đập bạn, chửi bới nhau, tát nhau, giật tóc, xé áo,… thực hiện vô số những hành động mà nhiều người không thể tin rằng một học sinh có thể dám làm. Không những thế, có cả những vụ việc bạo lực học đường mà thầy giáo, cô giáo đánh đập học trò. Lẽ ra một người làm sư phạm, họ phải hiểu được sự nhân văn và nhân đạo trong nghề nghiệp trồng người, nhưng vì sao vẫn có những trường hợp đáng thất vọng mà báo chí truyền hình đăng tin đầy trên mạng? Lại một lần nữa lý giải từ hiệu ứng Lucifer, khi con người ta được đặt vào hoàn cảnh có quyền làm điều xấu, thì họ có thể làm điều xấu. Đó là lý do mà vì sao kể từ ngày mạng xã hội, khi những chuyện bất bình sẽ được lan tỏa mạnh mẽ, thậm chí chỉ sau một đêm thì xã hội đã vạch trần rất nhiều những vụ việc như vậy. Trước đây, có thể nhiều học trò phải im lặng vì sợ hãi, sống trong cảnh bị bạo lực mà không dám hé môi nửa lời, những người kia càng có quyền lấn tới. Ngược lại, khi người ta không cho phép những hành động xấu được xuất hiện, nhờ phương tiện truyền thông đại chúng, nhờ việc có những người dám lên tiếng thì những kẻ dám làm điều ác sẽ không còn dám làm điều ác nữa.
 

Có thể bạn quan tâm

Top