Nhớ Mùi hương của ngày xưa

có ml nào gần 35 như tao gia đình cv vợ còn đàng hoàng rồi
thi thoảng lại nhớ lại mùi của sân trường, mùi của quán cafe từng trốn học tụ tập bạn bè
mùi của mấy con ghệ lông tơ chưa mọc
âm thanh mỗi sáng bố nghe đài fm, mẹ chiên cơm để ăn vội rồi đi học
mùi này lâu lâu nó lại thoảng qua rồi biến mất, giống như tao muốn tìm lại, và lưu luyến những gí đã trãi qua
Chợt hiện về rồi lại mất, làm mọi cách để lưu giữ nó lâu hơn nhưng vì cuộc sống thực tại nên phải bừng tỉnh
Có. Tao cũng giống mày. Tuổi hơn xíu, nhưng vẫn nhớ da diết mùi hoa sữa, nhớ ghế đá, lớp học, hoa phượng, nhớ chăn trâu, nhớ hồi bé đá bóng, đi chơi…
 
TML cũng giống tao.
Ký ức mùi - Olfactory memory, là khi một ký ức của mày link với 1 mùi hương cụ thể, thường hình thành khi tuổi còn trẻ càng lớn lên thì càng khó, mà khi đã hình thành thì rất khó phai. Về sinh vật học thì ký ức mùi có vai trò quan trọng trong sự phát triển cũng như bảo vệ của con non, vì nó là loại ký ức mang tính trực giác cao không cần dạy bảo hay huấn luyện.
Tao vẫn còn những ký ức mùi từ ngày bé thơ khi Mẹ xào 1 đĩa thịt bò, ông Nội đi mua suất bún chả, mùi khu nhà vệ sinh tập thể trong ngõ, mùi cơ thể Bố khi mặc áo 3 lỗ những ngày hè, mùi cái giá sách, mùi cuốn tạp chí Bố mẹ hay cất tiền ở trong.
Lớn lên 1 chút học cấp 1 thì là mùi đất sân trường, mùi cái áo đồng phục, mùi dầu gội đầu của con bé lớp bên, mùi quyển truyện tranh Doremon, mùi dầu cái máy may của bà dì, mùi sắt rỉ của cái then cài cửa.
Cấp 2 thì là mùi tinh trùng dính trên quần lần đầu mộng tinh, mùi nước bọt nụ hôn đầu, mùi hôi mùi tất của đám bạn chạy nhảy giờ ra chơi.
Còn càng lớn lên thì càng ít những ký ức kiểu này.
có cách khoa học nào lưu trữ lại ký ức đó lâu hơn ko, vì tao cố tìm mà vẫn ko dc, trong khi đột nhiên nó lại đến
 
có cách khoa học nào lưu trữ lại ký ức đó lâu hơn ko, vì tao cố tìm mà vẫn ko dc, trong khi đột nhiên nó lại đến
ký ức nó tự nhiên hình thành tự nhiên phai nhạt tao nghĩ có cố cũng chả được mà cũng chả nên cố làm gì.
Tao ví dụ bản thân tao đi du lịch, nhiều khi tao thấy cái gì hay ho cố gắng chụp ảnh quay phim lại để nhớ, nhưng nó vẫn chả in trong tâm trí mình, về sau có xem lại ảnh hay video cũng thấy nó rất nhạt nhoà ko còn ấn tượng. Thậm chí nguyên chuyến đi có khi đéo nhớ gì mấy.
Trong khi có những thứ rất vớ vẩn từ hồi bé tí ví dụ cái poster Worldcup Italia 90 Bố tao mua ở sạp báo ven đường về dán lên tường giờ tao vẫn nhớ in từ mùi giấy cho đến chỗ treo, hình cầu thủ.
 
ký ức nó tự nhiên hình thành tự nhiên phai nhạt tao nghĩ có cố cũng chả được mà cũng chả nên cố làm gì.
Tao ví dụ bản thân tao đi du lịch, nhiều khi tao thấy cái gì hay ho cố gắng chụp ảnh quay phim lại để nhớ, nhưng nó vẫn chả in trong tâm trí mình, về sau có xem lại ảnh hay video cũng thấy nó rất nhạt nhoà ko còn ấn tượng. Thậm chí nguyên chuyến đi có khi đéo nhớ gì mấy.
Trong khi có những thứ rất vớ vẩn từ hồi bé tí ví dụ cái poster Worldcup Italia 90 Bố tao mua ở sạp báo ven đường về dán lên tường giờ tao vẫn nhớ in từ mùi giấy cho đến chỗ treo, hình cầu thủ.
tao nhờ mùi :look_down:
 
Gọi là cảm xúc, hoài niệm đã qua. Thời vô lo vô nghĩ làm con người ta nhớ nhiều nhất.
 
có ml nào gần 35 như tao gia đình cv vợ còn đàng hoàng rồi
thi thoảng lại nhớ lại mùi của sân trường, mùi của quán cafe từng trốn học tụ tập bạn bè
mùi của mấy con ghệ lông tơ chưa mọc
âm thanh mỗi sáng bố nghe đài fm, mẹ chiên cơm để ăn vội rồi đi học
mùi này lâu lâu nó lại thoảng qua rồi biến mất, giống như tao muốn tìm lại, và lưu luyến những gí đã trãi qua
Chợt hiện về rồi lại mất, làm mọi cách để lưu giữ nó lâu hơn nhưng vì cuộc sống thực tại nên phải bừng tỉnh
Mùi nước giặt ariel, mùi năm tôi 15 tuổi
Mùi hoa sữa, mùi tôi đi học cùng ba về
Mùi nước hoa rẻ tiền quán net, đủ loại, toàn fake, một thời giang hồ bàn phím của tôi...
Nhiều lắm tôi nhớ nhất mùi cái quần của em
 
có ml nào gần 35 như tao gia đình cv vợ còn đàng hoàng rồi
thi thoảng lại nhớ lại mùi của sân trường, mùi của quán cafe từng trốn học tụ tập bạn bè
mùi của mấy con ghệ lông tơ chưa mọc
âm thanh mỗi sáng bố nghe đài fm, mẹ chiên cơm để ăn vội rồi đi học
mùi này lâu lâu nó lại thoảng qua rồi biến mất, giống như tao muốn tìm lại, và lưu luyến những gí đã trãi qua
Chợt hiện về rồi lại mất, làm mọi cách để lưu giữ nó lâu hơn nhưng vì cuộc sống thực tại nên phải bừng tỉnh
Mùi ký ức
 
Nhớ mãi mùi thơm mái tóc em cấp ba mỗi lần gió thổi tóc em bay bay tạt vào mặt mình. Giờ thì tóc gió thôi bay em đã yên bề gia thất,tất cả chỉ còn là hoài niệm! :too_sad:
ừ, nhớ mùi tóc múi mít, còn hỏi tao, chim em to ko, dm ngày xưa chịch xong bỏ nó nứng Lồn mà có cu giả để chọc đâu, qua tới nhà kím méc bà già tao nữa :vozvn (19):
 
B
có ml nào gần 35 như tao gia đình cv vợ còn đàng hoàng rồi
thi thoảng lại nhớ lại mùi của sân trường, mùi của quán cafe từng trốn học tụ tập bạn bè
mùi của mấy con ghệ lông tơ chưa mọc
âm thanh mỗi sáng bố nghe đài fm, mẹ chiên cơm để ăn vội rồi đi học
mùi này lâu lâu nó lại thoảng qua rồi biến mất, giống như tao muốn tìm lại, và lưu luyến những gí đã trãi qua
Chợt hiện về rồi lại mất, làm mọi cách để lưu giữ nó lâu hơn nhưng vì cuộc sống thực tại nên phải bừng tỉnh
Nó là quá khứ, kỉ niệm, tuổi thơ.
 
có ml nào gần 35 như tao gia đình cv vợ còn đàng hoàng rồi
thi thoảng lại nhớ lại mùi của sân trường, mùi của quán cafe từng trốn học tụ tập bạn bè
mùi của mấy con ghệ lông tơ chưa mọc
âm thanh mỗi sáng bố nghe đài fm, mẹ chiên cơm để ăn vội rồi đi học
mùi này lâu lâu nó lại thoảng qua rồi biến mất, giống như tao muốn tìm lại, và lưu luyến những gí đã trãi qua
Chợt hiện về rồi lại mất, làm mọi cách để lưu giữ nó lâu hơn nhưng vì cuộc sống thực tại nên phải bừng tỉnh
Tao nhớ nhiều thứ lắm, tao nhớ các khu tập thể ẩm mốc với mấy bức tường đầy rêu hồi nhỏ vẫn tha thẩn chơi ở đó, lớn lên ra nước ngoài thi thoảng nhìn bức tường rêu lại nhớ khu tập thể cũ. Hơn 30 năm rồi mà cái hình ảnh đó vẫn rất sống động. Cái hn của hơn 30 năm về trước, có một thằng bé vừa đi vừa đọc báo Nhi Đồng rơi luôn xuống cống không nắp, những người xa lạ chạy đến lôi nó lên, người thì lấy cái chăn mỏng khoác cho nó, ông thì lấy xe đạp chở nó về mà thằng bé run còn chẳng nhớ cảm ơn ai. Mấy ngày sau 2 bố con chở nhau đi tìm để trả chăn lại cho người ta mà có biết ai đâu mà tìm, khu tập thể cứ nối tiếp nhau đâu thể đi từng nhà để hỏi. Nghĩ lại vừa buồn cười vừa thấy nhớ.
 
Tao nhớ nhiều thứ lắm, tao nhớ các khu tập thể ẩm mốc với mấy bức tường đầy rêu hồi nhỏ vẫn tha thẩn chơi ở đó, lớn lên ra nước ngoài thi thoảng nhìn bức tường rêu lại nhớ khu tập thể cũ. Hơn 30 năm rồi mà cái hình ảnh đó vẫn rất sống động. Cái hn của hơn 30 năm về trước, có một thằng bé vừa đi vừa đọc báo Nhi Đồng rơi luôn xuống cống không nắp, những người xa lạ chạy đến lôi nó lên, người thì lấy cái chăn mỏng khoác cho nó, ông thì lấy xe đạp chở nó về mà thằng bé run còn chẳng nhớ cảm ơn ai. Mấy ngày sau 2 bố con chở nhau đi tìm để trả chăn lại cho người ta mà có biết ai đâu mà tìm, khu tập thể cứ nối tiếp nhau đâu thể đi từng nhà để hỏi. Nghĩ lại vừa buồn cười vừa thấy nhớ.
t nhớ ngày xưa đi thuê truyện tranh đọc, mà đọc nhập tâm lắm, cái mùi của trang giấy truyện ôi dm mùi của hũ kẹo dẽo. vừa đọc vừa ăn :still_dreaming:
 
có ml nào gần 35 như tao gia đình cv vợ còn đàng hoàng rồi
thi thoảng lại nhớ lại mùi của sân trường, mùi của quán cafe từng trốn học tụ tập bạn bè
mùi của mấy con ghệ lông tơ chưa mọc
âm thanh mỗi sáng bố nghe đài fm, mẹ chiên cơm để ăn vội rồi đi học
mùi này lâu lâu nó lại thoảng qua rồi biến mất, giống như tao muốn tìm lại, và lưu luyến những gí đã trãi qua
Chợt hiện về rồi lại mất, làm mọi cách để lưu giữ nó lâu hơn nhưng vì cuộc sống thực tại nên phải bừng tỉnh
Có. Tao cũng giống mày. Tuổi hơn xíu, nhưng vẫn nhớ da diết mùi hoa sữa, nhớ ghế đá, lớp học, hoa phượng, nhớ chăn trâu, nhớ hồi bé đá bóng, đi chơi…
t nhớ ngày xưa đi thuê truyện tranh đọc, mà đọc nhập tâm lắm, cái mùi của trang giấy truyện ôi dm mùi của hũ kẹo dẽo. vừa đọc vừa ăn :still_dreaming:
Ngủ đi tml
 
Có. Tao cũng giống mày. Tuổi hơn xíu, nhưng vẫn nhớ da diết mùi hoa sữa, nhớ ghế đá, lớp học, hoa phượng, nhớ chăn trâu, nhớ hồi bé đá bóng, đi chơi…
Thằng này dạo này chán biên bài lịch sử rồi à. Tao hóng mãi.
 

Có thể bạn quan tâm

Top