Sách nói so sánh bản thân với người khác là tự hạ thấp chính mình. T lúc đéo hiểu cũng vẫn tin, coi như lấy làm an ủi trong xã hội ngập tràn sự so sánh.
Lúc hiểu thì thấy ồ, hóa ra nó không chỉ áp dụng với bản thân như câu nói. Nó áp dụng cho những so sánh không dành cho bản thân.
Chẳng hạn như mẹ bảo con không bằng một góc của con nhà người ta, thì mẹ đã tự so sánh bản thân mẹ với con nhà người ta rồi, và mượn con vào để chỉ ra giá trị của con nhà người ta. Nếu bản thân đứa con xem thằng con nhà người ta như cục cức, thì phải chẳng trước mắt của nó, mẹ nó đang so sánh bản thân với cục cức, mẹ đã tự hạ thấp giá trị bản thân.
Nếu nói mẹ đang so sánh đứa con với cục cức - đứa con thua cục cức, thì đó chỉ là dựa trên suy nghĩ của người con mà áp đặt lên mẹ thôi, nó mâu thuẫn với ý tốt của mẹ là so sánh con với một cái tốt, nó cũng đối nghịch với sự so sánh của đứa con vì đứa con xem thường cục cức.
Như vậy cho ra sự so sánh ngay từ đầu là sai, nếu đứa con xem con nhà người ta là cục cức, hoặc căn bản đứa con không có suy nghĩ so sánh mình với con nhà người ta.
Vậy nên bản chất câu nói tự so sánh mình với người khác là một câu nói rất rất hay, là một tư duy chứ không còn là định nghĩa nữa. Nếu bạn không mang ý so sánh bản thân mình với ai, thì dù xã hội có mang bạn đi so sánh với người nào đi chẳng nữa thì họ cũng sai, hoặc bạn cũng có thể biến những kẻ so sánh bạn thành họ tự so sánh mình với cục cức cũng được, tùy thích.
Lúc hiểu thì thấy ồ, hóa ra nó không chỉ áp dụng với bản thân như câu nói. Nó áp dụng cho những so sánh không dành cho bản thân.
Chẳng hạn như mẹ bảo con không bằng một góc của con nhà người ta, thì mẹ đã tự so sánh bản thân mẹ với con nhà người ta rồi, và mượn con vào để chỉ ra giá trị của con nhà người ta. Nếu bản thân đứa con xem thằng con nhà người ta như cục cức, thì phải chẳng trước mắt của nó, mẹ nó đang so sánh bản thân với cục cức, mẹ đã tự hạ thấp giá trị bản thân.
Nếu nói mẹ đang so sánh đứa con với cục cức - đứa con thua cục cức, thì đó chỉ là dựa trên suy nghĩ của người con mà áp đặt lên mẹ thôi, nó mâu thuẫn với ý tốt của mẹ là so sánh con với một cái tốt, nó cũng đối nghịch với sự so sánh của đứa con vì đứa con xem thường cục cức.
Như vậy cho ra sự so sánh ngay từ đầu là sai, nếu đứa con xem con nhà người ta là cục cức, hoặc căn bản đứa con không có suy nghĩ so sánh mình với con nhà người ta.
Vậy nên bản chất câu nói tự so sánh mình với người khác là một câu nói rất rất hay, là một tư duy chứ không còn là định nghĩa nữa. Nếu bạn không mang ý so sánh bản thân mình với ai, thì dù xã hội có mang bạn đi so sánh với người nào đi chẳng nữa thì họ cũng sai, hoặc bạn cũng có thể biến những kẻ so sánh bạn thành họ tự so sánh mình với cục cức cũng được, tùy thích.
