Đầy nhé mày. Nhưng thực sự cũng nhờ vào may mắn và lì nữa. Tao kể câu chuyện của anh trai họ tao ra đây xem như là một tấm gương cho thằng nào đang nợ nần có động lực mà phấn đấu.
Cuối năm 2016 ông anh con O (chị ruột bố tao, dân miền trung bọn tao gọi là O) sau thời gian du học và làm ăn bên Nga được ít tiền, về nước không làm cho công ty nào mà tự mở chuỗi nhà hàng ăn uống ở Đà Lạt. Cụ thể là 2 nhà hàng kiểu BBQ nướng. Tổng tất cả chi phí để hoàn thành 2 cái nhà hàng là gần 4 tỷ. Ông anh tao cũng thuộc dạng liều, trong tay có hơn 2 tỷ nhưng cắm 2 cái sổ đỏ vay ngân hàng 2,5 tỷ và mượn được ae thêm 1 tỷ nữa.
Nói chung là 2 quán đó làm ăn cũng ổn, khách đều. Lợi nhuận trung bình mỗi tháng của 1 quán là gần 150tr.
Thấy khách ổn định với cũng có thương hiệu, ông anh tao mở thêm cái thứ 3 vào gần cuối năm 2019. Vốn đầu tư khoảng 2 tỷ.
Đùng cái Covid xong rồi giãn cách xã hội. Đà Lạt đéo cho khách du lịch lên cộng thêm chỉ thị đéo cho tụ tập ăn nhậu. Vậy là ăn lồn.
Tiền mặt bằng 3 cái quán mỗi tháng mất hơn 200tr. Hợp đồng thì 5 năm mỗi quán mà chỉ mới làm được có hơn 2 năm nên tiếc cứ bám vào đó (tao đọc được trong điều khoản hợp đồng là nếu chậm thanh toán tiền mặt bằng đến tháng thứ 3 thì chủ có quyền hủy hợp đồng và lấy lại mặt bằng) nên cứ mỗi tháng ông anh tao cắn răng bù lỗ hơn 300tr, đen vl vì cái quán thứ 3 mới mở vừa vào hoạt động thì dính luôn covid. Cứ ăn trả tiền lãi ngân hàng với tiền mặt bằng đến tháng thứ 7 thì đéo gồng được nữa. (Nhiều thằng sẽ thắc mắc tại sao ngu mỗi tháng lỗ 300tr mà vẫn gồng đến tháng thứ 7, vì bọn mày biết đó, lần đầu tiên trong đời chứng kiến một đợt dịch như vậy, ai cũng nghĩ là sẽ nhanh qua và có vắc xin sẽ giải quyết được nhưng không ngờ dịch nó quá nguy hiểm và quá giai dẳng, quán thứ 3 thì mới khai trương nên phải gồng). Hình như sau tháng thứ 3 thì anh tao có deal được với chủ hạ tiền mặt bằng xuống gọi là hỗ trợ trong đợt dịch nhưng cũng đéo ăn thua, khách không có ko thu dc đồng nào mà chi ra thì cả mớ nên đến tháng thứ 7 là quyết định không gồng nữa- chính thức vỡ nợ).
Cộng tất cả lại nợ cả ngân hàng và vay mượn xung quanh là hơn 5 tỷ. Thôg báo vỡ nợ xong ông cũng mất tích luôn, hình như có vay cả tiền nặng lãi có dân xã hội nên mới trốn.
Suốt đợt dịch cao trào không ai liên lạc được, tất cả từ Facebook, sdt, zalo ông khóa hết nhiều khi tao sợ ông nghĩ quẩn đi tự tử mất rồi. Ngày nào tao cũng phải lên báo Lâm Đồng xem có vụ nào chết do tự tử hay không? Sợ vl.
Xong đợt đó ông còn đi khám ra bệnh nữa, ung thư máu giai đoạn đầu. Đúng rõ khổ. Sau này ổn rồi gặp lại ông anh tao còn bảo đợt đó mà không vì 2 đứa con còn nhỏ chắc ông tự tử luôn rồi. Ổng kể thời gian đầu khi vừa vỡ nợ, bao nhiêu thứ ập đến. Giang hồ đi kiếm khắp nơi, tiền đóng lãi không có cứ vài tháng phải chuyển trọ một lần, con thì nhỏ khóc nheo nhóc suốt ngày đến nổi ông stress mới sinh ra bệnh. Mà tiền đi khám cũng đéo có, đến khi thiếu máu người nhợt nhạt, đau trong người không chịu dc ông hàng xóm xách đi viện khám mới biết ung thư máu.
Xong chuyện gì rồi cũng qua. Đợt đầu năm 2021 ông trúng coin. Tao còn nhớ ông trúng con Cake của sàn Pancakes Swap. Ông mua giá IDO lúc chào bán là 0.4u xong bán ở giá 20u thì phải. Đéo hiểu ông đặt niềm tin vào cái gì mà ông dám bán hết xe, đồ đạc của vợ vào hết con cake, xong bảo ở nhà bán cả miếng đất bảo lấy tiền trả giang hồ không là nó giết mất, rồi trả được ít xong vào hết con Cake luôn.
Ban đầu lời được lên tầm 3 tỷ là bà vợ nằng nặc đòi bán. Bảo ông anh tao ko bán là ly hôn. Kiểu mất mát một lần xong sợ giờ cũng như vậy, rồi còn đang nợ nần nên số tiền đó giải quyết được rất nhiều việc. Nhưng ông anh tao nhất quyết ko bán. Bảo anh giờ sống cũng chỉ dc thêm tầm chục năm nữa thôi, đây kiểu như là cơ hội cuối cùng để a còn vực dậy dc nên ông lỳ để lại. Xong đợt giữa 2021 đỉnh của coin ông bán ở giá 20u, sau ông bảo với tao là tiếc vì con cake đỉnh của nó là 44u. Ông thu về hơn 15 tỷ- trả nợ xong xuôi tậu được thêm nhà ở Đà Lạt. Giờ thì cuộc sống của ông không còn khó khăn nữa, chỉ là bị bệnh hàng tháng phải đi bệnh viện theo dõi với chữa trị thôi.