Khách thì nhiều, nhưng ấn tượng không bao nhiêu. Đang bị cái nắng sài gòn quật cho sml thì có con bé vẩy tay. Tính ko chạy vì cũng trưa rồi cái bụng thì đói. Nhưng thôi ráng cuốc đở cuốc biết đâu chiều lại mưa nên tao đá xi nhanh qua đường.
" Chú cho cháu ra Đại Học Hoa Sen với ạ"
Nắng nóng cộng cái đói cào ruột tao cũng lười hỏi chuyện như mọi khi. Đường thì xa nắng thì gắt, ra tới nơi mồ hôi mẹ mồ hôi con ướt hết hai lớp áo.
Con bé xuống xe , đưa tao tờ 200 với lời nói thanh mảnh " chú giữ lấy uống nước, được thì cho cháu xin số đt dịp khách cháu đi đâu cháu gọi ".
Mẹ cha nhà nó, giờ cặp mắt tao mới bừng tỉnh. Người gì đâu mà dáng cao da trắng đôi mắt lúng la lúng liếng. Đã thế lại có tấm lòng dày hơn cái ví của tao nữa.
Tất nhiên người cho ắt muốn ta nhận, nên tau cũng ko thể từ chối được nhưng số đt thì tao tìm lời từ chối. Ai biết dc hôm nào mát trời nó lại đổi vị thích nhai gân gặm xương thì phiền bome.
Định bụng dằn 100k tiền boa cho ví dày tí nhưng thôi, tau tạt vào làm bát bún đầy giò. Còn 50k tau ủng hộ cô bé bán vé số coi như tán lộc. Chiều nay mà thần tài vấp té ở phòng trọ tau thì tao phát card cho cả xam. Chưa kể, cho hẵn tiền thằng Nhị nó đi mỗ mắt.
Xamer nói là làm.