[Bạo hành gia đình] Con gái bốc phốt bố đấm mẹ gãy răng, phóng dao vào vợ cũ

[Tội nghiệp bố tôi]

Linh đã nhận được rất nhiều sự chia sẻ. Không quen với điều này nên Linh quá áp lực. Linh hạn chế tương tác của post, mọi người cứ đọc và có cảm nhận riêng cho mình.

--

Bố tôi là người tội nghiệp.

Người tội nghiệp đó đã cảm thấy bị cô lập trong chính ngôi nhà của mình. Người đó luôn cảm thấy mình bất lực, nhỏ bé, bị coi thường, người đó có thể từng bị trầm cảm vì luôn thức đêm ngủ ngày, chỉ biết ăn đồ lạnh vào lúc giữa đêm, con cái đều chẳng quan tâm, vợ không trân trọng.

Khi bố tôi nói, con lớn hơn mới hiểu được bố đã khổ như thế nào, sau đó tôi thực sự đã hiểu, bởi vì khi không còn bố thì tôi thế chỗ, biến thành người chồng mà mẹ tôi coi thường, và đã trải nghiệm đúng quy trình bị cô lập mà bố tôi đã trải qua. Tôi hiểu cảm giác nói mà không ai tin, vì tôi biết chắc rằng tôi nói cũng không ai tin. Mẹ tôi sẽ bảo mẹ đâu có làm vậy, người ngoài sẽ bảo mẹ bạn tốt lắm mà, và những người cùng là nạn nhân với tôi sẽ bảo làm gì đến nỗi đó vì chúng tôi còn chịu được.

Nhưng bố tôi, cũng người tội nghiệp đó, chưa bao giờ phải lo lắng về tiền bạc vì bà nội tôi luôn chu cấp, người tội nghiệp đó luôn đổi iPhone đời mới nhất, luôn có tiền để đi làm vì đam mê và đi nhậu vì đam mê. Người tội nghiệp đó đã khiến người yêu mình phải phá thai và sau đó lại tái phạm, người đó khi vợ đẻ cũng không vào, người đó khi vợ báo tin cấn bầu thì cúp điện thoại và để mẹ thanh minh giùm.

--

Thôi thì hạn chế nói nhiều về những điều mẹ tôi kể bởi tôi đã biết lời kể của mẹ nặng tính chủ quan. Tôi sẽ nói về điều mình từng tự chứng kiến. Năm tôi khoảng 7 tuổi (như trong ảnh), người tội nghiệp đó đã năm tóc, quật vợ mình ra sàn, đứng từ trên cao đấm thẳng xuống từng cú liên tiếp. Người đó rút tấm phản chặn em bé bò (khi đó em tôi mới sinh) đập liên tục lên đầu vợ. Người đó lôi đầu vợ ra WC và đập vỡ lavabo sứ, vỡ răng mẹ tôi. Năm tôi khoảng 12 tuổi, vì mẹ tôi mua hoa không đúng ý bố tôi mà bố ném bình hoa vỡ tan tành và chửi mắng ầm ĩ trước mặt cả tôi và bạn tôi hôm đó sang chơi.

Không chỉ khi tôi còn nhỏ, ngay trước khi bố mẹ tôi ly hôn, tôi đã hai mươi mấy tuổi, vì chuyện ép nước bưởi mà bố tôi giật lấy quả bưởi trên bàn bếp chọi thẳng xuống mặt đất khiến quả bưởi nổ toét ra, chọi con dao bếp thẳng về phía mẹ tôi, sượt qua đầu mẹ và cắm một vết nứt trên tủ bếp, rồi quật mẹ tôi ra sàn và lại đứng sừng sững bên trên đấm lia lịa. Vì mẹ tôi sử dụng lại tủ bếp cũ khi chuyển nhà nên vết dao hiện vẫn còn.

Chỉ trong vài phút, cuộc bạo hành vọt lên đỉnh điểm, tôi lại đóng băng ở cạnh bàn ăn. Mẹ đuổi tôi trốn vào WC, và cũng như mọi lần, tôi nghe tiếng đập phá từ chỗ trốn, tưởng như mẹ tôi sắp bị gi-ết đến nơi. Đánh xong bố tôi đi thay đồ và ra khỏi nhà, nghe tiếng cửa sập, tôi giặt khăn mặt bước ra đưa cho mẹ. Cả căn nhà im phăng phắc thậm chí còn không có tiếng khóc, chỉ có vài tiếng sịt mũi. Mẹ tôi ngồi trên sàn bếp, thất thần, nhận khăn tôi đưa. Tôi chẳng biết phải làm gì hơn.

Nghe mẹ tôi nói khi tôi còn nhỏ, hai người thỏa thuận vào vai good cop bad cop, bố tôi sẽ chịu trách nhiệm kỷ luật tôi để thể hiện cái uy. Đúng là bố tôi luôn là người đánh đòn khi tôi mắc sai lầm, đạt điểm kém. Ngoài ra khi tôi đi đám cưới dì về và bị lậm bài thánh ca phát ở đám cưới, tôi vừa ăn cơm vừa hát ư ử thì bố cũng cho tôi ăn ngay cái bát sứ vào mặt cùng lời gằn giọng: câm mồm.

--

Khi hai người trong quá trình ly hôn, bố đã im lặng cho chú trợ lý dọn toàn bộ đồ đạc sang nhà mới nơi bà nội tôi mua cho bố và bạn gái. Sau đó không cần biết gia đình cũ adjust ra sao, bố liên tục về và cứ tự nhiên bước thẳng vào. Sau một lần tôi đang thay đồ khi ở nhà một mình thì bố xông vào, tôi kiến nghị với mẹ để thay ổ khóa. Bố về không mở được, đập cửa và gào thét liên tục, sau một lúc lâu thì bà nội tôi lên và nói rằng chỉ có một mình bà thôi. Tôi mở cửa ra thì bố tôi xông vào đằng đằng sát khí, “nhà của ông mà chúng mày dám nhốt ông ở ngoài”, bà tôi đã xong nhiệm vụ nhẹ nhàng bỏ đi. Tôi còn nhớ cảm giác sợ đến đóng băng như thể bị khủng bố ập vào, tôi chỉ biết im lặng tìm cách chạy thoát, tôi đạp xe sang ông ngoại và khóc, ông tôi cũng chỉ biết khóc. Rồi tôi cảm thấy tội lỗi vô cùng vì để em tôi ở lại với kẻ ác, tôi đã thật sự cảm giác tuyệt vọng rằng nếu không ai giúp mình thì mấy chị em sẽ chết trong hôm đó.

Khi đã điềm tĩnh hơn trong quá trình ly hôn, bố bắt đầu mong muốn thuyết phục tôi, bố cho rằng tôi mù quáng về phe mẹ. Bố nhiều lần về tìm tôi giải thích, bố nói rằng bố là cung Sư Tử nên rất nhạy cảm, bố nói mẹ dạy các con ghét bố. Khi tôi quá căm ghét và không muốn nghe, tôi lườm bố, và mắt bố long lên, tay giật ngay cái chảo lớn treo trên giá và dứ trên đầu tôi: “Đừng có nhìn tao bằng cái ánh mắt đấy!’.

--

Không phải lúc nào bố tôi cũng bạo lực, ngoài bạo lực ra bố còn có những khoảnh khắc neglect. Khi tôi học tiểu học, 99% là mẹ tôi đưa đón ngay cả khi mẹ có bầu lớn và làm việc full-time. Đúng một lần bố đồng ý đón tôi thì tôi đã ngồi ở bậc thềm trường đến sáu giờ tối, lúc đó tôi còn nhỏ hơn trong ảnh. Chẳng còn ai ngoài chú bảo vệ, đèn cũng không còn, và mẹ tôi vội vã chạy đến. Bố tôi nhậu dưới hầm rượu vang quên mất. Năm tôi tốt nghiệp cấp 2 điểm cao, khoe bên bàn ăn, bố tôi hỏi: ủa học lớp mấy vậy.

Ngày bố tôi dọn đồ đạc sang nhà mới cùng bạn gái trước khi ly hôn, có lẽ mẹ tôi đã biết, nhưng chẳng hề có một dấu hiệu nào cho tôi. Sau một thời gian không thấy bố ở nhà thường xuyên, một sáng tôi ngủ dậy và thấy chú trợ lý vác đồ của bố ra khỏi nhà mình. Chú cười trừ, tôi cũng cười trừ, đầu trống rỗng không kịp hiểu. Có đứa trẻ nào sống mà luôn ý thức rằng gia đình mình vốn không phải là một gia đình và có lúc sẽ có thể không còn là một gia đình? Có đứa trẻ nào không nghĩ bố mẹ nó sinh ra đã là bố và mẹ nó, chứ không phải chỉ là hai người dưng lỡ có thai? Và cứ thế quá trình ly hôn của họ vật vã tiến hành tới khi nó hoàn thành.

--

Chưa bao giờ bố tôi xin lỗi vì đã là một kẻ bạo lực với vợ, vì đã bắt tôi chứng kiến điều đó mà lớn lên, vì neglect cả gia đình. Chắc hẳn đó chỉ là Nguyễn Như Huy thời chưa tỉnh thức, bây giờ hiểu biết rồi thì xí xóa. Nếu nói rằng gia đình phải thế nào, vợ phải thế nào đó, thì có lẽ nên nhìn lại bản thân xem mình là loại người gì mà cho rằng bạo lực là hợp lý trong một số điều kiện nhất định.

Tôi luôn nghĩ rằng những bạo lực nặng nề này là câu chuyện của mẹ tôi nên tôi không được quyền nói. Nhưng gần đây dì tôi nói rằng: với người khác thì Huy fair và nice lắm, làm việc rất chỉn chu, dễ nói chuyện v.v... Ngay lúc đó tôi đã đồng tình vì đúng là như vậy thật, nhưng cứ mỗi ngày trôi qua tôi càng thấy ghét bản thân mình hơn vì đã đồng tình. À thì ra người đó không phải bạo lực impulsive, người đó chọn hành hạ gia đình mình. Điều đó còn tồi tệ hơn gấp nhiều lần.

Nhà thơ, người viết ca khúc, nhà phê bình nghệ thuật, giám đốc nghệ thuật, dịch giả, nghệ sỹ thị giác, giám tuyển độc lập Nguyễn Như Huy. Bố gọi chúng tôi ra cafe để đọc diễn cảm cho nghe bài thơ Bố Dạy Con Gái Về Tình Yêu do bố sáng tác. Đôi khi bố cho tôi vài đồng tiền tiêu vặt, khi đi gặp bố chúng tôi không phải trả tiền ăn. Cả hai bố mẹ cho tôi một khoản nhỏ hậu ly hôn để mua chung cư, nhưng tôi không thể mua vì cần tiền để trị liệu tâm lý. Sẽ chẳng có số tiền nào đủ đền bù cuộc đời tôi, và chắc chắn không thể là vài lần một hai triệu VND.

Tôi thật sự ước rằng những người nói chuyện với bố tôi, những người thưởng thức điều hay ý đẹp, thưởng thức những giai điệu bố tôi đàn hát, thấy bố tôi charismatic trên TV có thể nhìn người tội nghiệp đó và chợt nhớ rằng đây chính là người nằm chơi FIFA suốt thời vợ mang bầu rồi đi làm từ sáng đến khuya (nằm giống trong hình nè), từng phóng dao vào đầu vợ vì quả bưởi, từng chọi bát vào mặt con vì bài hát, và chưa bao giờ nhận lỗi. Họ chẳng cần làm gì nhiều, chỉ cần họ biết như thế thôi. Có lẽ tôi sẽ thấy bớt cô độc và cảnh giác hơn trên cuộc đời này. Người tội nghiệp đó trong quá trình tập làm người đã xé vụn một gia đình và quét đống rác đó xuống gầm giường để tươm tất đối xử tốt với tất cả những người còn lại.

 
Bắc kỳ đánh vợ à?
Uh sn 71 gốc Bắc con gái chắc sn khoảng 2k

Vợ đẻ đứa thứ hai thì đéo ở phòng mổ đi trốn với người yêu

Nguyễn Như Huy là một nghệ sỹ thị giác, nhà thơ, nhà phê bình nghệ thuật, giám tuyển độc lập và nhà sáng tác nhạc. Anh sinh năm 1971 tại Hà Nội và tốt nghiệp Đại học Mỹ thuật TP HCM vào năm 1997. Ngoài công việc của một nghệ sỹ thị giác, Như Huy còn là Giám tuyển độc lập và Giám đốc nghệ thuật Ga 0. Anh cũng là một nhạc sĩ có tác phẩm được yêu thích như “Hà Nội mùa thu” và “Nắng”.
 
Sửa lần cuối:
[Tội nghiệp bố tôi]

Linh đã nhận được rất nhiều sự chia sẻ. Không quen với điều này nên Linh quá áp lực. Linh hạn chế tương tác của post, mọi người cứ đọc và có cảm nhận riêng cho mình.

--

Bố tôi là người tội nghiệp.

Người tội nghiệp đó đã cảm thấy bị cô lập trong chính ngôi nhà của mình. Người đó luôn cảm thấy mình bất lực, nhỏ bé, bị coi thường, người đó có thể từng bị trầm cảm vì luôn thức đêm ngủ ngày, chỉ biết ăn đồ lạnh vào lúc giữa đêm, con cái đều chẳng quan tâm, vợ không trân trọng.

Khi bố tôi nói, con lớn hơn mới hiểu được bố đã khổ như thế nào, sau đó tôi thực sự đã hiểu, bởi vì khi không còn bố thì tôi thế chỗ, biến thành người chồng mà mẹ tôi coi thường, và đã trải nghiệm đúng quy trình bị cô lập mà bố tôi đã trải qua. Tôi hiểu cảm giác nói mà không ai tin, vì tôi biết chắc rằng tôi nói cũng không ai tin. Mẹ tôi sẽ bảo mẹ đâu có làm vậy, người ngoài sẽ bảo mẹ bạn tốt lắm mà, và những người cùng là nạn nhân với tôi sẽ bảo làm gì đến nỗi đó vì chúng tôi còn chịu được.

Nhưng bố tôi, cũng người tội nghiệp đó, chưa bao giờ phải lo lắng về tiền bạc vì bà nội tôi luôn chu cấp, người tội nghiệp đó luôn đổi iPhone đời mới nhất, luôn có tiền để đi làm vì đam mê và đi nhậu vì đam mê. Người tội nghiệp đó đã khiến người yêu mình phải phá thai và sau đó lại tái phạm, người đó khi vợ đẻ cũng không vào, người đó khi vợ báo tin cấn bầu thì cúp điện thoại và để mẹ thanh minh giùm.

--

Thôi thì hạn chế nói nhiều về những điều mẹ tôi kể bởi tôi đã biết lời kể của mẹ nặng tính chủ quan. Tôi sẽ nói về điều mình từng tự chứng kiến. Năm tôi khoảng 7 tuổi (như trong ảnh), người tội nghiệp đó đã năm tóc, quật vợ mình ra sàn, đứng từ trên cao đấm thẳng xuống từng cú liên tiếp. Người đó rút tấm phản chặn em bé bò (khi đó em tôi mới sinh) đập liên tục lên đầu vợ. Người đó lôi đầu vợ ra WC và đập vỡ lavabo sứ, vỡ răng mẹ tôi. Năm tôi khoảng 12 tuổi, vì mẹ tôi mua hoa không đúng ý bố tôi mà bố ném bình hoa vỡ tan tành và chửi mắng ầm ĩ trước mặt cả tôi và bạn tôi hôm đó sang chơi.

Không chỉ khi tôi còn nhỏ, ngay trước khi bố mẹ tôi ly hôn, tôi đã hai mươi mấy tuổi, vì chuyện ép nước bưởi mà bố tôi giật lấy quả bưởi trên bàn bếp chọi thẳng xuống mặt đất khiến quả bưởi nổ toét ra, chọi con dao bếp thẳng về phía mẹ tôi, sượt qua đầu mẹ và cắm một vết nứt trên tủ bếp, rồi quật mẹ tôi ra sàn và lại đứng sừng sững bên trên đấm lia lịa. Vì mẹ tôi sử dụng lại tủ bếp cũ khi chuyển nhà nên vết dao hiện vẫn còn.

Chỉ trong vài phút, cuộc bạo hành vọt lên đỉnh điểm, tôi lại đóng băng ở cạnh bàn ăn. Mẹ đuổi tôi trốn vào WC, và cũng như mọi lần, tôi nghe tiếng đập phá từ chỗ trốn, tưởng như mẹ tôi sắp bị gi-ết đến nơi. Đánh xong bố tôi đi thay đồ và ra khỏi nhà, nghe tiếng cửa sập, tôi giặt khăn mặt bước ra đưa cho mẹ. Cả căn nhà im phăng phắc thậm chí còn không có tiếng khóc, chỉ có vài tiếng sịt mũi. Mẹ tôi ngồi trên sàn bếp, thất thần, nhận khăn tôi đưa. Tôi chẳng biết phải làm gì hơn.

Nghe mẹ tôi nói khi tôi còn nhỏ, hai người thỏa thuận vào vai good cop bad cop, bố tôi sẽ chịu trách nhiệm kỷ luật tôi để thể hiện cái uy. Đúng là bố tôi luôn là người đánh đòn khi tôi mắc sai lầm, đạt điểm kém. Ngoài ra khi tôi đi đám cưới dì về và bị lậm bài thánh ca phát ở đám cưới, tôi vừa ăn cơm vừa hát ư ử thì bố cũng cho tôi ăn ngay cái bát sứ vào mặt cùng lời gằn giọng: câm mồm.

--

Khi hai người trong quá trình ly hôn, bố đã im lặng cho chú trợ lý dọn toàn bộ đồ đạc sang nhà mới nơi bà nội tôi mua cho bố và bạn gái. Sau đó không cần biết gia đình cũ adjust ra sao, bố liên tục về và cứ tự nhiên bước thẳng vào. Sau một lần tôi đang thay đồ khi ở nhà một mình thì bố xông vào, tôi kiến nghị với mẹ để thay ổ khóa. Bố về không mở được, đập cửa và gào thét liên tục, sau một lúc lâu thì bà nội tôi lên và nói rằng chỉ có một mình bà thôi. Tôi mở cửa ra thì bố tôi xông vào đằng đằng sát khí, “nhà của ông mà chúng mày dám nhốt ông ở ngoài”, bà tôi đã xong nhiệm vụ nhẹ nhàng bỏ đi. Tôi còn nhớ cảm giác sợ đến đóng băng như thể bị khủng bố ập vào, tôi chỉ biết im lặng tìm cách chạy thoát, tôi đạp xe sang ông ngoại và khóc, ông tôi cũng chỉ biết khóc. Rồi tôi cảm thấy tội lỗi vô cùng vì để em tôi ở lại với kẻ ác, tôi đã thật sự cảm giác tuyệt vọng rằng nếu không ai giúp mình thì mấy chị em sẽ chết trong hôm đó.

Khi đã điềm tĩnh hơn trong quá trình ly hôn, bố bắt đầu mong muốn thuyết phục tôi, bố cho rằng tôi mù quáng về phe mẹ. Bố nhiều lần về tìm tôi giải thích, bố nói rằng bố là cung Sư Tử nên rất nhạy cảm, bố nói mẹ dạy các con ghét bố. Khi tôi quá căm ghét và không muốn nghe, tôi lườm bố, và mắt bố long lên, tay giật ngay cái chảo lớn treo trên giá và dứ trên đầu tôi: “Đừng có nhìn tao bằng cái ánh mắt đấy!’.

--

Không phải lúc nào bố tôi cũng bạo lực, ngoài bạo lực ra bố còn có những khoảnh khắc neglect. Khi tôi học tiểu học, 99% là mẹ tôi đưa đón ngay cả khi mẹ có bầu lớn và làm việc full-time. Đúng một lần bố đồng ý đón tôi thì tôi đã ngồi ở bậc thềm trường đến sáu giờ tối, lúc đó tôi còn nhỏ hơn trong ảnh. Chẳng còn ai ngoài chú bảo vệ, đèn cũng không còn, và mẹ tôi vội vã chạy đến. Bố tôi nhậu dưới hầm rượu vang quên mất. Năm tôi tốt nghiệp cấp 2 điểm cao, khoe bên bàn ăn, bố tôi hỏi: ủa học lớp mấy vậy.

Ngày bố tôi dọn đồ đạc sang nhà mới cùng bạn gái trước khi ly hôn, có lẽ mẹ tôi đã biết, nhưng chẳng hề có một dấu hiệu nào cho tôi. Sau một thời gian không thấy bố ở nhà thường xuyên, một sáng tôi ngủ dậy và thấy chú trợ lý vác đồ của bố ra khỏi nhà mình. Chú cười trừ, tôi cũng cười trừ, đầu trống rỗng không kịp hiểu. Có đứa trẻ nào sống mà luôn ý thức rằng gia đình mình vốn không phải là một gia đình và có lúc sẽ có thể không còn là một gia đình? Có đứa trẻ nào không nghĩ bố mẹ nó sinh ra đã là bố và mẹ nó, chứ không phải chỉ là hai người dưng lỡ có thai? Và cứ thế quá trình ly hôn của họ vật vã tiến hành tới khi nó hoàn thành.

--

Chưa bao giờ bố tôi xin lỗi vì đã là một kẻ bạo lực với vợ, vì đã bắt tôi chứng kiến điều đó mà lớn lên, vì neglect cả gia đình. Chắc hẳn đó chỉ là Nguyễn Như Huy thời chưa tỉnh thức, bây giờ hiểu biết rồi thì xí xóa. Nếu nói rằng gia đình phải thế nào, vợ phải thế nào đó, thì có lẽ nên nhìn lại bản thân xem mình là loại người gì mà cho rằng bạo lực là hợp lý trong một số điều kiện nhất định.

Tôi luôn nghĩ rằng những bạo lực nặng nề này là câu chuyện của mẹ tôi nên tôi không được quyền nói. Nhưng gần đây dì tôi nói rằng: với người khác thì Huy fair và nice lắm, làm việc rất chỉn chu, dễ nói chuyện v.v... Ngay lúc đó tôi đã đồng tình vì đúng là như vậy thật, nhưng cứ mỗi ngày trôi qua tôi càng thấy ghét bản thân mình hơn vì đã đồng tình. À thì ra người đó không phải bạo lực impulsive, người đó chọn hành hạ gia đình mình. Điều đó còn tồi tệ hơn gấp nhiều lần.

Nhà thơ, người viết ca khúc, nhà phê bình nghệ thuật, giám đốc nghệ thuật, dịch giả, nghệ sỹ thị giác, giám tuyển độc lập Nguyễn Như Huy. Bố gọi chúng tôi ra cafe để đọc diễn cảm cho nghe bài thơ Bố Dạy Con Gái Về Tình Yêu do bố sáng tác. Đôi khi bố cho tôi vài đồng tiền tiêu vặt, khi đi gặp bố chúng tôi không phải trả tiền ăn. Cả hai bố mẹ cho tôi một khoản nhỏ hậu ly hôn để mua chung cư, nhưng tôi không thể mua vì cần tiền để trị liệu tâm lý. Sẽ chẳng có số tiền nào đủ đền bù cuộc đời tôi, và chắc chắn không thể là vài lần một hai triệu VND.

Tôi thật sự ước rằng những người nói chuyện với bố tôi, những người thưởng thức điều hay ý đẹp, thưởng thức những giai điệu bố tôi đàn hát, thấy bố tôi charismatic trên TV có thể nhìn người tội nghiệp đó và chợt nhớ rằng đây chính là người nằm chơi FIFA suốt thời vợ mang bầu rồi đi làm từ sáng đến khuya (nằm giống trong hình nè), từng phóng dao vào đầu vợ vì quả bưởi, từng chọi bát vào mặt con vì bài hát, và chưa bao giờ nhận lỗi. Họ chẳng cần làm gì nhiều, chỉ cần họ biết như thế thôi. Có lẽ tôi sẽ thấy bớt cô độc và cảnh giác hơn trên cuộc đời này. Người tội nghiệp đó trong quá trình tập làm người đã xé vụn một gia đình và quét đống rác đó xuống gầm giường để tươm tất đối xử tốt với tất cả những người còn lại.

Bạo lực gia đình là có thật hả tml.
 
Bài mới


[Con gái của bố mẹ]

*Lúc đầu bài này mình set Friends vì mình thấy rất có lỗi với những người bị bố mình hại ở tư cách bạn bè, đồng nghiệp. Mình cảm thấy nếu mình tha thứ cho bố mình thì chẳng khác nào bác bỏ tổn thương của người khác. Nhưng sau khi suy nghĩ, mình công nhận những cái sai của bố mình, công nhận tổn thương của bạn, đó là tất cả những gì mình có thể làm, và người chuộc lỗi nên là chính bố mình.

Bài viết này chỉ để nói ra cảm nghĩ của một đứa con bởi vì sau cùng thì là một đứa con được sinh ra để làm con, mình vẫn muốn được làm con. Đây sẽ là bài cuối cùng mình Public vì mở ra một chủ đề thì đóng nó lại cũng là trách nhiệm của mình, và đây là cách đóng của mình. Bài này có cách xưng hô khác vì bản chất nó là một trang nhật ký của mình được chỉnh sửa thêm cho đủ những điều mình muốn nói ra công cộng.

Cảm ơn tất cả những lời động viên và chúc cho tất cả những người đồng cảm với mình có cuộc sống hạnh phúc ở hiện tại và tương lai.

** Vì đây là bài Public nên mình che tên những người được nhắc đến trừ bố, vì giờ này còn che tên bố làm chi nữa.

----------

Mình nghĩ rằng mình đang muốn bố mẹ phải chịu trách nhiệm về đứa con họ sinh ra.

Mình luôn open để nói chuyện với bố - mình đã nói như vậy, với điều kiện bố cho mình lời xin lỗi đúng đắn về những tổn thương bố gây ra.

Ngẫm lại thì đó là một góc nhìn từ trên cao, từ sự độc lập cực đoan. Tôi độc bước, và tôi ra điều kiện để một người có đáng tiếp cận tôi hay không.

Thời gian vừa rồi mình có những trải nghiệm cực kỳ dựa dẫm vào bạn bè. Đi chơi với [1] mình không hề care một cái gì, sang nhà [2] cũng ăn dầm nằm dề trong khi nó nấu nướng. [3] không nhắn gì cho mình cũng kệ, mình tự nhắn trước, rồi tự dưng cứ nhắn vậy mà bữa giờ tám dài cả thước. Chuyện các chị mình cứ nghĩ là do mình bị quá tải về chủ đề nhưng thực chất chỉ là mình tự quá tải vai trò cứu rỗi. Khi mình tự nhận thức được và bảo toàn bản thân tốt hơn thì mình không cảm thấy các chị kể chuyện là để rút mất năng lượng của mình nữa. Dần dần mình thích nói cái gì thì nói, mình không nghĩ nữa. Đôi khi mình nhận thấy bản thân đùa mạnh miệng hơn, nói nhiều chủ đề xà lơ hơn, mà không cảm thấy mạo hiểm hay phải lên kế hoạch hay đoán trước phản ứng gì cả.

Những trải nghiệm đó có lẽ chính là nền tảng khiến cho mình chợt mong muốn bố mẹ phải chịu trách nhiệm về mình.

--

Mình nói về những điều bố làm sai, chính là vì bố cần phải chịu trách nhiệm cho điều đó, cần phải che chở mình bằng cách công nhận những sai lầm của bản thân để trở thành một người bố tốt hơn cho mình dựa vào. Ngay sau khi nói xong, suy nghĩ tiếp theo của mình là về những điều bố làm đúng. Mình muốn có bố, và phải là bố Huy. Mình thích bố Huy, bố Huy đã làm tốt rất nhiều điều, và bố Huy cần phải làm tốt hơn bằng cách biết con gái mình cần gì để dẫn đường. Có lẽ điều khiến mình khóc nhiều nhất chính là vì bố đã làm rất nhiều điều đúng mà không cố gắng thêm chút nữa.

Mình mang rất nhiều tổn thương của mẹ, ở địa vị một người vợ không được đối xử tốt, một người con gái, người em, người chị, con dâu không được đối xử tốt. Và mẹ mình lúc nào cũng ở bên bờ vực biến mất cả. Mình tự ràng buộc quá mức với mẹ. Đó là lớp kính đổi màu khiến mình căm thù những người đối xử không tốt với mẹ mình, người mẹ mà mình rất yêu.

Không phải "mẹ dạy các con ghét bố". Mẹ không dạy vậy. Nhưng mẹ là người cuối cùng ở lại, nên nếu không ghét tất cả những người làm tổn thương mẹ để chứng minh mình xứng đáng ở phe mẹ thì mình không còn ai.

Nhưng nếu thực sự xét tổn thương của một đứa con từ bố thì mình đã không có quá nhiều vì bố đánh mẹ chứ không đánh mình, cho tới khi bố biến đổi từ trước lúc bố mẹ ly hôn, khi gia đình mấy mẹ con trong mắt bố trở thành một khối mang tên kẻ thù.

Mình cũng muốn có mẹ, phải là mẹ [4]. Mẹ đã làm rất nhiều điều tốt cho mình và mẹ [4] cũng là một người rất hay ho, nhưng mình muốn thêm một chút nữa, mình muốn có một người mẹ không lúc nào cũng ở tâm thế bất lực, có thể dạy mình nên sống thế nào ngay từ khi mình không có chút ý niệm gì, và đặc biệt là có thể chịu trách nhiệm về những lời dạy đó thay vì trốn chạy khi nó không thành công. Không thể oán trách sự bất lực sinh ra từ hoàn cảnh sống không có ai che chở của mẹ. Nhưng hôm nay mình nhận ra, mình được quyền mong cầu sự che chở từ mẹ dù mẹ không có điều đó từ cha mẹ mình. Mình được quyền chứ.

Có lẽ điều khiến mình cay đắng nhất chính là bố mẹ sợ mình. Họ dè chừng và họ muốn mình tự che chở cho bản thân, họ muốn mình phải tự biết, họ muốn mình giao việc cho họ biết nên làm gì cho mình. Họ cầu cạnh mình hãy công nhận họ, hãy chọn họ thay vì chọn người kia.

--

Thật ra mình nhận ra sự cạnh tranh trẻ con này không phải từ những cuốn sách về cha mẹ mà lại từ cuốn Passionate Work của Renyi Hong nói về cái bẫy "đi làm vì đam mê" được tư bản tạo ra để bóc lột người lao động. Trong sách có một đoạn nói về cách mà chủ thuê & công đoàn "giả đò" cạnh tranh nhau, 1 bên nói giá trị công việc mới quan trọng, 1 bên nói mức lương xứng đáng mới quan trọng, khiến công nhân không nhận thức được rằng quyền của họ khi lao động là có cả hai thứ đó.

Thật ngược đời, cách duy nhất để đạt được sự công nhận từ mình chỉ đơn giản là hãy làm bố mẹ mình, hãy dẫn dắt mình. Một đứa trẻ không chỉ cần vật chất. Nó còn cần sự dẫn dắt về cảm xúc, tâm lý, nó còn cần nhìn thấy bố mẹ nó sống tốt, nó cần cảm giác an toàn đến từ việc mẹ nó luôn an toàn và bố nó không phải là kẻ bạo hành.

Mình nói mẹ như vậy, và mẹ nói thôi chỉ cố khỏe để giúp được cái lặt vặt gì cho các con thì giúp. Lại là sự né tránh cảm xúc của mình.

"Do the best you can until you know better. Then when you know better, do better". Câu nói này của Maya Angelou đã đi với mình suốt chặng chữa lành rất đau này. Mình có trân trọng họ vì chỉ làm được tốt nhất có thể không? Có chứ. Nhưng điều đó không tước đi của mình quyền mưu cầu họ cải thiện bản thân, vì sinh một đứa con ra là đi kèm trách nhiệm phải luôn cố gắng trở thành chỗ dựa tốt nhất mà nó cần, chứ không phải bắt nó kéo thấp nhu cầu của bản thân để cha mẹ không bị quê.

Những năm tuổi 20 của mình là sự hoang mang. Tất cả mọi thứ đều quá tải với mình vì mình không được cài đặt bất cứ một hệ thống giá trị nào. Mình không biết bất cứ một cái gì cả và mọi sự mày mò đều được đáp lại bằng thái độ “mẹ bất lực lắm con tự biết đi” và “bố biết hết nhưng ko phải để giúp con, mà để đánh giá cách tự bơi của con xem có worthy ko”.

Thật cũng buồn cười vì tất cả luồng suy nghĩ này bắt nguồn từ một video về phân chia việc nhà giữa phụ nữ và đàn ông, đàn ông cho rằng họ đã giúp phụ nữ bằng cách nhờ gì làm nấy mà không nhận thức được “mental load” - phần việc lên kế hoạch và danh sách những thứ cần làm - cũng là một gánh nặng cực kỳ lớn, thậm chí lớn hơn việc thực hiện hành động. Tự dưng mình nhận ra, gia đình luôn làm vậy với mình.

--

Sau khi gia đình và những người "giúp" mình liên tục gửi cho mình cái thông điệp đe dọa kia và ám thị cho mình rằng "phải sợ đi", sao dũng cảm thế, phải sợ đi, mình cứ nghĩ mình sợ. Phản ứng cơ thể rất giống sợ: ngón tay lạnh, ngón chân lạnh, cả người co cụm lại, hai bắp tay và da đầu tê râm râm, hụt hơi thở, tim đập nhanh, hai gò má và cơ môi nóng căng, đồng tử giãn và tầm nhìn bị hoa nhẹ. Sự sốc khi đọc nó lần đầu tiên cũng bị mình quy thành nỗi sợ.

Mình dựa dẫm vào những người bạn đã chứng minh cho mình thấy rằng họ yêu quý mình và họ an toàn để tìm lại sự bình tĩnh. Khi đã bình tĩnh, mình đi quanh nhà làm những việc vặt, và trong khi đánh răng mình chợt nhận ra, mình chẳng nhớ bất cứ chữ nào trong cả cái thông điệp dài đó ngoài hai chữ: "dượng" và "attention whore".

Vì đã bình tĩnh về cảm xúc và yên tâm về chỗ dựa tinh thần ở bạn bè, mình dám nhìn vào guilt và shame của bản thân. Chữ đầu tiên, mình ghét bởi bố là bố của mình. Chữ thứ hai, mình bị châm chích bởi đúng vậy, mình muốn attention khi viết bài.

Chị [5] nói là không sao, muốn là bình thường. Ừ đúng, muốn là bình thường, lý trí là vậy, nhưng về cảm xúc của một đứa con có sang chấn bị bỏ rơi về tâm lý từ nhỏ, mình rất nhục và tội lỗi khi muốn được lắng nghe, bởi vì bình thường mình nói nhẹ không ai nghe cả, chỉ khi mình thét lên, khi mình gây chuyện phá hoại, người cần nghe mới nghe và nói rằng: mày phá quá. Tiếng thét lần này của mình là cái post ghi đủ tên bố và set public. Mình không nói rằng mình làm đúng hay sai, mình chỉ có thể công nhận rằng hành động của mình được kích thích bởi tổn thương.

Và còn một điều thậm chí mình chưa bao giờ nói với ai. Đó là không hiểu sao tiềm thức mình vẫn tin rằng ít nhất bố mình sẽ bảo toàn cái mạng này cho mình, vì mình tin bố yêu mình. Trên đường đi mình cứ nghĩ, Chúa yêu mình, Chúa sẽ bảo vệ mình, mình chỉ việc yên tâm thôi. Rồi vô tình trong khi lặp đi lặp lại ý nghĩ đó, một ý nghĩ khác lọt vào: bố Huy sẽ bảo vệ mình, bố Huy yêu mình. Bởi vì bố đã từng bảo vệ mình rất nhiều lần.

Người mà cộng đồng nói tới là một người nghệ sĩ, và người mình nói về là người bố đã tháp tùng mình đi học xa nhà và ngồi trong phòng trọ gọt xoài cho mình.

--

Mình chắc chắn rằng trên đời này không một ai, kể cả bản thân bố và mẹ, nghĩ tốt và luôn hy vọng vào sự tốt đẹp của bố mẹ bằng chị em mình. Chính cái đó mới là sự công nhận mà họ mải miết tìm. Bởi vì nhìn bọn mình đi, bọn mình là những người tuyệt vời. Vậy thì bố mẹ của bọn mình vốn dĩ là những người thế nào, bởi không có quả táo nào lại sinh ra từ cây cam cả.

Mình không muốn dùng từ "potential", vì nó mang hàm ý tương lai. Nhưng mình tin là ở quá khứ, trước khi họ bóp méo bản thân để gánh nổi những tổn thương mà người khác gây ra cho họ, thì họ đã là những con người tuyệt vời. Hai con người đó vẫn còn tồn tại bên trong hàng lớp áo giáp của hiện tại, và mình là con gái của "họ".

Mình không đòi hỏi gì từ bố mẹ mình ở hiện tại, hiện tại họ chưa heal, hiện tại quá sức với họ. Nhưng mình có thể đưa ra kỳ vọng để họ biết, và nếu họ thực sự yêu thương mình, họ sẽ tìm cách để tháo bớt lớp gai bên ngoài, để nó không đâm mình nữa, để có thể tới gần mình hơn. Nếu họ thực sự yêu mình. Nếu không thì thôi, nhưng mình sẽ rất buồn. Bởi vì những kỳ vọng của mình không quá đáng, thậm chí nó là cơ bản nhất.

Quyền cơ bản của một đứa con, quyền được bố mẹ ưu tiên, che chở và dẫn đường.
 
Thấy bài này 2 hôm nay trên fb.
Tao thấy nó viết văn hay như con Bạch Hoàn ý, với kiểu văn này và kiểu văn của con Bạch Hoàn tao thấy có cái gì đó ko đáng tin cậy lắm, vì nó đánh vào cảm xúc của con người. Thà nó viết kiểu thật thà, tường thuật, có thể xen vào sự phẫn nộ, tức giận thì tao còn thấy nó có cái gì đó thật, bức xúc....chứ kiểu văn lấy cảm xúc của người đọc thế này tao cảm giác ko khách quan lắm đâu.
 
Thấy bài này 2 hôm nay trên fb.
Tao thấy nó viết văn hay như con Bạch Hoàn ý, với kiểu văn này và kiểu văn của con Bạch Hoàn tao thấy có cái gì đó ko đáng tin cậy lắm, vì nó đánh vào cảm xúc của con người. Thà nó viết kiểu thật thà, tường thuật, có thể xen vào sự phẫn nộ, tức giận thì tao còn thấy nó có cái gì đó thật, bức xúc....chứ kiểu văn lấy cảm xúc của người đọc thế này tao cảm giác ko khách quan lắm đâu.
Con Bạch Hoàn có cmt ở dưới đó.
 
Cảm ơn mày. À tao nhớ rồi, hồi trước tao vào fb con Bạch Hoàn comment là nó viết bài kiểu kiếm tiền, kiểu đơn đặt hàng nên ko đáng tin. Có 1 dạo nó toàn viết bài quảng cáo cho Vin, rồi bênh vực Đinh La To, rồi bưng bô Vịn Vương:))
Nó block cmn tao:))
 
Cảm ơn mày. À tao nhớ rồi, hồi trước tao vào fb con Bạch Hoàn comment là nó viết bài kiểu kiếm tiền, kiểu đơn đặt hàng nên ko đáng tin. Có 1 dạo nó toàn viết bài quảng cáo cho Vin, rồi bênh vực Đinh La To, rồi bưng bô Vịn Vương:))
Nó block cmn tao:))
Mày cmt chắc đụng chạm gì nó để nó block :))
 
Tóm tắt
Playboy 7x, đẹp giai khoai to, nhà phố bố có làm quan ko méo biết.
Chịch gái như gà, bị trap hay lú quá méo rút kịp lòi ra 2 con mẹt
Quất vợ như boxing, đánh con như kẻ thù, đánh chán kiếm con khác, chả biết có boxing tiếp ko.
Đứa con lớn thì như mọi con dẩm khác, tranh thủ cđm vả đòn thù vào mặt thằng bố chan chát.

Kết
Đã qua 24h mà chưa được 200 còm, dự sẽ là bom xịt, team truyền thông đã vả thêm bài 2 nhưng méo khá hơn. Chuẩn bị chốt hợp đồng, cuốn gói về thôi.
 

Có thể bạn quan tâm

Top