NGƯỜI ĂNG LÊ 100%
Tôi là Thằng mặt lồn
Mối tình đầu của tôi là 1 cô gái gốc Lithuania, em cùng gia đình di cư sang Anh khi em còn nhỏ, em có đôi mắt xanh, tóc vàng, rất xinh đẹp.
Phong cách ăn mặc của em rất đơn giản, thường là quần bò bó chân, áo sơ mi trắng, giầy cao gót, và đeo kính đen nếu trời nắng.
Tôi có hình của em ý nhưng sẽ không đưa lên, các bạn cứ tưởng tượng Julia Loffe còn trẻ là ra đến 80% nhan sắc của em ý. Nhưng em yêu của tôi có một chút đẹp hơn Julia Loffe. Nói về thân hình thì tất nhiên thân hình của Julia không thể so sánh bằng, em yêu của tôi có thân hình rất đẹp nên dù mặc quần jeans, áo phông trắng thì em ý cũng rất gợi cảm rồi.
Lý do 2 chúng tôi không còn bên nhau thì tôi không thể nói, nhưng các bạn có thể hiểu đó là do lỗi của tôi.
Lâu lắm rồi không nhìn thấy em, tôi đã nhiều lần tìm tên em trên các trang mạng xã hội mà không thấy nên rất thất vọng. Chợt 1 lần cách đây khoảng 2-3 tháng, tôi chợt nhớ đến cái tên mà tôi thường dùng để gọi em; tôi hay gọi tắt tên em (ví dụ Julia Loffe thì tôi gọi thành Juli Loff); tôi đã tìm kiếm em bằng tên đó thì tôi đã thấy em.
Khi nhìn thấy hình ảnh của em, dòng suy nghĩ của tôi dừng lại, tôi hít một hơi thật sâu, thở ra từ từ rồi mang thuốc lá ra ban công hút. Tôi hút thuốc thật mạnh và liên tục để cho điếu thuốc cạn thật nhanh để vào xem hình ảnh của em.
Vào lại nhà tôi xem qua tất cả các hình ảnh của em, em yêu của tôi nhìn vẫn như xưa, phong cách ăn mặc vẫn như vậy, vẫn quần jeans, vẫn áo phông trắng, vẫn giầy cao gót, em tuy có 1 chút thay đổi nhưng em vẫn là em yêu của tôi. Nhưng việc em để tên đại diện bằng cái tên mà tôi thường gọi em khi xưa khiến tôi rất bất ngờ.
Xem hết hình ảnh thì tôi nhận ra em đã từng đính hôn với 1 người khác nhưng rồi lại chia tay, tôi thấy rất buồn vì điều đó, tôi muốn em tôi được hạnh phúc chứ không phải là những mối tình dang dở.
Tôi vẫn còn nhớ rất rõ từng kỷ niệm mà 2 chúng tôi có với nhau, tôi sẽ kể cho các bạn nghe về 1 trong số rất nhiều những kỷ niệm đẹp đó.
Mỗi khi chúng tôi yêu nhau xong, tôi thường véo nhẹ vào má rồi nói thầm vào tai em rằng: "Whom do you belong to?" - Em thuộc về ai?
Và sau đó em sẽ cười rồi thì thầm đáp lại vào tai tôi rằng: "No one but you". - Không ai ngoài anh.
100% or less than 100 %?
1000%
Chúng tôi hay có kiểu nói thầm những câu nói tình tứ vào tai nhau như vậy đó.
Tôi thật sự muốn nối lại liên lạc với em yêu của tôi, nhưng tôi bây giờ đã là một kẻ thất bại, tôi không còn gì để đem lại cho em yêu của tôi cả.
Lúc đó tôi mới hiểu cuộc đời của 1 người đàn ông thất bại là khổ như thế nào, cái khổ về vật chất chỉ là nhỏ nhưng cái khổ vì không thể có được người phụ nữ mình yêu mới là cái khổ lớn.
Thật sự là khi nhìn thấy em thì tôi đã phải khóc. Từ lúc đó tôi đã hút thuốc nhiều lên rất nhiều, có lúc tôi đã tự thì thầm trước khi đi ngủ rằng "Juli của anh, anh còn yêu em nhiều lắm". (*Juli là tên giả.)
Phong cách ăn mặc của em rất đơn giản, thường là quần bò bó chân, áo sơ mi trắng, giầy cao gót, và đeo kính đen nếu trời nắng.
Tôi có hình của em ý nhưng sẽ không đưa lên, các bạn cứ tưởng tượng Julia Loffe còn trẻ là ra đến 80% nhan sắc của em ý. Nhưng em yêu của tôi có một chút đẹp hơn Julia Loffe. Nói về thân hình thì tất nhiên thân hình của Julia không thể so sánh bằng, em yêu của tôi có thân hình rất đẹp nên dù mặc quần jeans, áo phông trắng thì em ý cũng rất gợi cảm rồi.
Lý do 2 chúng tôi không còn bên nhau thì tôi không thể nói, nhưng các bạn có thể hiểu đó là do lỗi của tôi.
Lâu lắm rồi không nhìn thấy em, tôi đã nhiều lần tìm tên em trên các trang mạng xã hội mà không thấy nên rất thất vọng. Chợt 1 lần cách đây khoảng 2-3 tháng, tôi chợt nhớ đến cái tên mà tôi thường dùng để gọi em; tôi hay gọi tắt tên em (ví dụ Julia Loffe thì tôi gọi thành Juli Loff); tôi đã tìm kiếm em bằng tên đó thì tôi đã thấy em.
Khi nhìn thấy hình ảnh của em, dòng suy nghĩ của tôi dừng lại, tôi hít một hơi thật sâu, thở ra từ từ rồi mang thuốc lá ra ban công hút. Tôi hút thuốc thật mạnh và liên tục để cho điếu thuốc cạn thật nhanh để vào xem hình ảnh của em.
Vào lại nhà tôi xem qua tất cả các hình ảnh của em, em yêu của tôi nhìn vẫn như xưa, phong cách ăn mặc vẫn như vậy, vẫn quần jeans, vẫn áo phông trắng, vẫn giầy cao gót, em tuy có 1 chút thay đổi nhưng em vẫn là em yêu của tôi. Nhưng việc em để tên đại diện bằng cái tên mà tôi thường gọi em khi xưa khiến tôi rất bất ngờ.
Xem hết hình ảnh thì tôi nhận ra em đã từng đính hôn với 1 người khác nhưng rồi lại chia tay, tôi thấy rất buồn vì điều đó, tôi muốn em tôi được hạnh phúc chứ không phải là những mối tình dang dở.
Tôi vẫn còn nhớ rất rõ từng kỷ niệm mà 2 chúng tôi có với nhau, tôi sẽ kể cho các bạn nghe về 1 trong số rất nhiều những kỷ niệm đẹp đó.
Mỗi khi chúng tôi yêu nhau xong, tôi thường véo nhẹ vào má rồi nói thầm vào tai em rằng: "Whom do you belong to?" - Em thuộc về ai?
Và sau đó em sẽ cười rồi thì thầm đáp lại vào tai tôi rằng: "No one but you". - Không ai ngoài anh.
100% or less than 100 %?
1000%
Chúng tôi hay có kiểu nói thầm những câu nói tình tứ vào tai nhau như vậy đó.
Tôi thật sự muốn nối lại liên lạc với em yêu của tôi, nhưng tôi bây giờ đã là một kẻ thất bại, tôi không còn gì để đem lại cho em yêu của tôi cả.
Lúc đó tôi mới hiểu cuộc đời của 1 người đàn ông thất bại là khổ như thế nào, cái khổ về vật chất chỉ là nhỏ nhưng cái khổ vì không thể có được người phụ nữ mình yêu mới là cái khổ lớn.
Thật sự là khi nhìn thấy em thì tôi đã phải khóc. Từ lúc đó tôi đã hút thuốc nhiều lên rất nhiều, có lúc tôi đã tự thì thầm trước khi đi ngủ rằng "Juli của anh, anh còn yêu em nhiều lắm". (*Juli là tên giả.)
Sửa lần cuối: