HỌC CÁCH YÊU BẢN THÂN

ĐộcCôThánhKiếm

Hạt giống tầm thần
Nếu bạn học được cách yêu bản thân, bạn sẽ trở thành chính tình yêu ấy. Tình yêu là phép thuật, bạn chạm vào cái gì, cái đó lập tức cũng biến thành tình yêu. Khi ấy, hơi thở của bạn dường như có giai điệu, bước đi của bạn cũng mang phẩm chất của vũ công, gần như chỉ có bạn mới cảm nhận được. Bạn có thể tận hưởng việc ở một mình mà không biết buồn chán, tình yêu với bản thân có đấy, buồn chán là điều không thể. Cả thế giới nếu chỉ còn lại một người duy nhất là bạn thì bạn cũng không cảm thấy cô đơn.
Người biết yêu bản thân cũng là người mất khả năng cô đơn, người ấy vẫn mỉm cười hạnh phúc kể cả khi bị bỏ lại một mình. Nhưng không có nghĩa là người ấy không cảm thấy niềm vui khi ở nhiều mình. Ở với mọi người, tình yêu trong người ấy vẫn tuôn chảy và biểu hiện thành lòng vị tha, kể cả bạn có xúc phạm, người ấy cũng không thể căm ghét được bạn. Tình yêu có khả năng bao dung mọi hận thù và chữa lành mọi tổn thương do hận thù gây nên. Sức dung chứa của tình yêu là vô hạn, chỉ có điều thân phận con người thì hữu hạn, vượt qua được cái hữu hạn ấy là vượt qua những thử thách về sống và chết, chỉ khi đó bạn mới có thể cảm nhận được trọn vẹn cái vô hạn của tình yêu. Để tình yêu luôn tuôn chảy, những nỗi bất an khi đối diện với những điều chưa biết sẽ xảy ra trong tương lai, cùng mọi ám ảnh sợ hãi dù là nhỏ nhất còn sót lại từ quá khứ, đều phải chấm dứt.
Tình yêu vốn sẵn có và nó luôn sẵn sàng bên trong trái tim bạn, nhưng chính nỗi sợ hãi là chướng ngại ngăn chặn khiến tình yêu không thể tuôn chảy. Điều bạn cần làm không phải là cố để yêu, mà là giải phóng những chướng ngại khiến bạn không thể yêu. Không ai cố gắng để yêu mà có thể thành công, tình yêu không thể gượng cố, bạn không thể làm gì với tình yêu, bạn chỉ có thể làm gì đó với chướng ngại đang ngăn chặn tình yêu mà thôi.
Chướng ngại đầu tiên là niềm tin sai lầm. Chúng ta vẫn tin rằng tình yêu đến từ một ai đó, anh ấy hay cô ấy sẽ xuất hiện và từ đó chúng ta mới biết yêu. Nhưng cội nguồn của tình yêu không đến từ bên ngoài, mà nó xuất phát từ bên trong chính bạn. Khi bạn bắt gặp một ai đó mà bạn cảm thấy tình yêu. Thực ra, tình yêu ấy đã có sẵn bên trong trái tim bạn rồi, người đó chỉ là yếu tố nhắc nhở và khơi gợi khiến cho tình yêu này được bộc lộ mà thôi.
Bạn cần biết nhu cầu được yêu thương và nhu cầu được thấu hiểu từ người khác xuất phát từ thực trạng là bạn chưa yêu và chưa hiểu bản thân mình. Nếu bạn đủ yêu thương và thấu hiểu chính mình rồi thì không có lý do gì để mong đợi sự ban phát tình yêu và đòi hỏi sự thấu hiểu từ bất kỳ ai.
Để yêu bản thân bạn cần học cách chấp nhận và chăm sóc những điểm không hoàn hảo, bằng cách đối mặt và chữa lành cảm xúc nơi trái tim. Cảm xúc chính là trọng tâm của sự tự ngắm nhìn. Để có thể ngắm nhìn chính mình, quan tâm và chữa lành được cảm xúc đòi hỏi bạn phải tập trung rất nhiều năng lượng vào bản thân mới có thể trải nghiệm và thấu hiểu toàn bộ quá trình và cách vận hành của cảm xúc. Quá trình này có thể sẽ mất khá nhiều thời gian, nhưng nếu được kế thừa kinh nghiệm từ người đi trước sẽ tiết kiệm cho bạn hàng chục năm dò dẫm. Còn không bạn có thể phải trải qua rất nhiều lần thất lạc và tìm kiếm chính mình mà vẫn không nhận ra được tình yêu đối với bản thân, bởi đời sống của bạn có quá nhiều mặt nạ mà ngay cả bạn cũng có thể không hề hay biết rằng mình đang đeo nó.


Những mặt nạ là chính là chướng ngại nối tiếp, bạn không thể yêu bản thân khi mà ngay cả bạn cũng không biết rõ bộ mặt thật của mình. Do đó phương châm là luôn sống thật để có cơ hội nhìn ra chính mình. Bộ mặt thật của bạn có thể không hoàn hảo như những gì bạn nghĩ, thậm chí là mặt quỷ. Nhưng là quỷ mà sống thật còn hơn theo Phật mà sống gian. Nhìn thẳng vào sự thật bạn mới có thể khám phá ra tình yêu chân thật, không thì chỉ là một thứ tình yêu ngụy trang khiến con tim bạn càng ngày càng méo mó và mệt mỏi, rồi đến nỗi một ngày chính nó cũng không còn muốn đập thêm một nhịp nào nữa.
Chỉ có sống thật mới có thể rũ bỏ được những gánh nặng mặt nạ ngụy trang để gặp gỡ kết nối được với chính mình. Sống thật cần rất dũng cảm và tỉnh táo, bởi khi lớp ngụy trang được dỡ bỏ cũng là lúc những điểm yếu của bạn lộ diện. Nếu bạn sợ hãi mà tiếp tục che đậy điểm yếu của mình vậy thì bạn sẽ không có cơ hội chăm sóc nó, nó sẽ mãi mãi là điểm yếu, là vết thương luôn trực chờ rỉ máu, âm thầm gây đau đớn và rút cạn năng lượng khiến bạn khánh kiệt trước khi bạn kịp nhận ra tình yêu đích thực là gì.
Người trong tình yêu đích thực là người luôn trân trọng từng hơi thở, từng nhịp đập của trái tim, biết ơn từng miếng ăn thức uống mà cuộc sống ban tặng. Người ấy không có thời gian để giận dữ, không còn lý do để đòi hỏi, người ấy chỉ biết cho đi và yêu thương vô điều kiện. Bởi người ấy nhận ra mình với tất cả là một.
 
Dài qá nghe sơ qa giống dậy đời ng khác nên đéo đọc
TÌNH YÊU KHÔNG THỂ DÀNH CHO MỘT AI
Tình yêu không bao giờ có thể dành cho một ai, nó chỉ dành cho cái đẹp. Cho dù là cái đẹp của một bờ môi, một mái tóc hay cái đẹp của một tâm hồn được toát lên thông qua khí chất với thanh âm của giọng nói hay biểu cảm của ánh nhìn, đều khiến trái tim chúng ta phải rung động. Trái tim không có khả năng rung động yêu thương trước một cái gì mà nó thấy không đẹp. Câu hỏi, "anh có yêu em không?" là câu không nên được hỏi chút nào. Anh không thể yêu em, anh chỉ có thể yêu cái đẹp, cái đẹp ấy chính là những gì anh biết về em. Nhưng những điều anh biết về em không phải là em, đó chỉ là những gì anh nghĩ. Em thực sự có thể rất khác với những gì anh nghĩ, những phần được che đậy, anh không biết, những mặt tối, anh không hay, làm sao anh có thể nói rằng anh yêu em.
Khi chúng ta bắt đầu đến với nhau, những cái đẹp nhất được khoe ra, và chúng ta nói lời yêu thương. Nhưng khi bắt đầu ở với nhau, những mặt tối dần dần bị lộ tẩy, bên cạnh lời yêu thương lại là những lời gây tổn thương. Mặt tối trong mỗi con người không chỉ là cái khiến cho người kia không thể yêu bạn mà còn khiến chính bạn cũng không yêu nổi bạn. Đôi khi bạn có thể bất ngờ là tại sao mình lại có những suy nghĩ đen tối và độc địa đến vậy, những nỗi kinh hoàng và lòng tham lam chợt xuất hiện mỗi khi gặp nghịch cảnh hoặc cám dỗ, và bạn cố gắng đè nén nó thật sâu bên trong trái tim để chính bạn cũng không phải nhìn thấy bộ mặt xấu xí này của mình.


Phần tối trong con người không phải lúc nào cũng bộc lộ, nó chỉ bộc lộ khi gặp những thử thách và một trong những thử thách đó là sự cô độc. Sống cô độc một thời gian đủ lâu, chỉ có một mình bạn đối diện với chính bạn, không có những lời hỏi thăm hay những dòng tin nhắn, cũng không có gì để làm hay để vui chơi giải trí. Nếu có lúc bạn cảm thấy cô đơn buồn chán, thì đó là biểu hiện của sự chán ghét chính mình. Thời gian thử thách với sự cô độc sẽ tạo điều kiện cho phần tối trong bạn trỗi dậy khiến bạn không thể chịu nổi chính bạn. Trong xã hội, bạn có thể trốn tránh bản thân bằng những mối quan hệ bên ngoài, chỉ bởi lý do là chính bạn cũng không yêu nổi bạn, vậy thì không ai có thể yêu được bạn cả, nếu có cũng chỉ là ảo tưởng.
Bạn không yêu được chính mình, nhưng lại muốn người khác phải yêu bạn. Đã bao nhiêu lần bạn tự hứa với bản thân mà không làm được, nhưng ai đó thất hứa với bạn thì giống như người ấy là tội đồ. Trái tim có những lúc rung động với người không phải chồng hay vợ, và bạn chọn sự chung thủy bằng cách chối bỏ những rung động đó. Có thể bạn đã không phản bội chồng hoặc vợ bạn, nhưng bạn đã phản bội con tim của chính mình. Khi trái tim không được rung động như là chính nó thì nó trở nên xấu xí với đầy mặc cảm và ức chế. Một trái tim như thế không thể biết đến tình yêu đích thực.
Tình yêu thực sự chỉ xuất hiện trong một trái tim đẹp. Trái tim đẹp là một trái tim được giải phóng, không bao giờ bị kìm hãm bởi lý trí. Nhiệm vụ của lý trí là phân biệt đúng sai, cái gì nên làm cái gì không nên làm, lý trí được dùng để kiểm soát hành động, đừng bao giờ dùng lý trí để kiểm soát con tim. Con tim không có khái niệm đúng sai, nên hay không nên, nó chỉ có rung động hoặc không mà thôi.
Hãy để cho trái tim của bạn được sẵn sàng rung động với bất kỳ ai hay bất kỳ điều gì mà nó muốn. Gạt bỏ những định kiến, truyền thống, giáo điều sang một bên, thoát khỏi mọi lý tưởng về đúng đắn hay sai lầm. Chỉ đơn giản cho phép trái tim bạn được thổn thức hay run rẩy một cách toàn bộ mà không phán xét, không kìm nén cũng không trốn tránh xao lãng khỏi nó bằng bất kỳ cách nào. Vậy thì trái tim ấy sẽ lột xác để trở nên vô cùng sống động và đẹp đẽ. Một trái tim đẹp không có khả năng căm ghét một ai, nhưng cũng không thể dành riêng cho một ai, nó không biết đến đối tượng, nó chỉ biết đến yêu thương mà thôi, bởi bản thân nó chính là tình yêu. Tình yêu với vẻ đẹp vốn là một, trái tim đẹp là một trái tim không có gì ngoài tình yêu.
 
Sửa lần cuối:
TÌNH YÊU KHÔNG THỂ DÀNH CHO MỘT AI
Tình yêu không bao giờ có thể dành cho một ai, nó chỉ dành cho cái đẹp. Cho dù là cái đẹp của một bờ môi, một mái tóc hay cái đẹp của một tâm hồn được toát lên thông qua khí chất với thanh âm của giọng nói hay biểu cảm của ánh nhìn, đều khiến trái tim chúng ta phải rung động. Trái tim không có khả năng rung động yêu thương trước một cái gì mà nó thấy không đẹp. Câu hỏi, "anh có yêu em không?" là câu không nên được hỏi chút nào. Anh không thể yêu em, anh chỉ có thể yêu cái đẹp, cái đẹp ấy chính là những gì anh biết về em. Nhưng những điều anh biết về em không phải là em, đó chỉ là những gì anh nghĩ. Em thực sự có thể rất khác với những gì anh nghĩ, những phần được che đậy, anh không biết, những mặt tối, anh không hay, làm sao anh có thể nói rằng anh yêu em.
Khi chúng ta bắt đầu đến với nhau, những cái đẹp nhất được khoe ra, và chúng ta nói lời yêu thương. Nhưng khi bắt đầu ở với nhau, những mặt tối dần dần bị lộ tẩy, bên cạnh lời yêu thương lại là những lời gây tổn thương. Mặt tối trong mỗi con người không chỉ là cái khiến cho người kia không thể yêu bạn mà còn khiến chính bạn cũng không yêu nổi bạn. Đôi khi bạn có thể bất ngờ là tại sao mình lại có những suy nghĩ đen tối và độc địa đến vậy, những nỗi kinh hoàng và lòng tham lam chợt xuất hiện mỗi khi gặp nghịch cảnh hoặc cám dỗ, và bạn cố gắng đè nén nó thật sâu bên trong trái tim để chính bạn cũng không phải nhìn thấy bộ mặt xấu xí này của mình.
Phần tối trong con người không phải lúc nào cũng bộc lộ, nó chỉ bộc lộ khi gặp những thử thách và một trong những thử thách đó là sự cô độc. Sống cô độc một thời gian đủ lâu, chỉ có một mình bạn đối diện với chính bạn, không có những lời hỏi thăm hay những dòng tin nhắn, cũng không có gì để làm hay để vui chơi giải trí. Nếu có lúc bạn cảm thấy cô đơn buồn chán, thì đó là biểu hiện của sự chán ghét chính mình. Thời gian thử thách với sự cô độc sẽ tạo điều kiện cho phần tối trong bạn trỗi dậy khiến bạn không thể chịu nổi chính bạn. Trong xã hội, bạn có thể trốn tránh bản thân bằng những mối quan hệ bên ngoài, chỉ bởi lý do là chính bạn cũng không yêu nổi bạn, vậy thì không ai có thể yêu được bạn cả, nếu có cũng chỉ là ảo tưởng.
Bạn không yêu được chính mình, nhưng lại muốn người khác phải yêu bạn. Đã bao nhiêu lần bạn tự hứa với bản thân mà không làm được, nhưng ai đó thất hứa với bạn thì giống như người ấy là tội đồ. Trái tim có những lúc rung động với người không phải chồng hay vợ, và bạn chọn sự chung thủy bằng cách chối bỏ những rung động đó. Có thể bạn đã không phản bội chồng hoặc vợ bạn, nhưng bạn đã phản bội con tim của chính mình. Khi trái tim không được rung động như là chính nó thì nó trở nên xấu xí với đầy mặc cảm và ức chế. Một trái tim như thế không thể biết đến tình yêu đích thực.
Tình yêu thực sự chỉ xuất hiện trong một trái tim đẹp. Trái tim đẹp là một trái tim được giải phóng, không bao giờ bị kìm hãm bởi lý trí. Nhiệm vụ của lý trí là phân biệt đúng sai, cái gì nên làm cái gì không nên làm, lý trí được dùng để kiểm soát hành động, đừng bao giờ dùng lý trí để kiểm soát con tim. Con tim không có khái niệm đúng sai, nên hay không nên, nó chỉ có rung động hoặc không mà thôi.
Hãy để cho trái tim của bạn được sẵn sàng rung động với bất kỳ ai hay bất kỳ điều gì mà nó muốn. Gạt bỏ những định kiến, truyền thống, giáo điều sang một bên, thoát khỏi mọi lý tưởng về đúng đắn hay sai lầm. Chỉ đơn giản cho phép trái tim bạn được thổn thức hay run rẩy một cách toàn bộ mà không phán xét, không kìm nén cũng không trốn tránh xao lãng khỏi nó bằng bất kỳ cách nào. Vậy thì trái tim ấy sẽ lột xác để trở nên vô cùng sống động và đẹp đẽ. Một trái tim đẹp không có khả năng căm ghét một ai, nhưng cũng không thể dành riêng cho một ai, nó không biết đến đối tượng, nó chỉ biết đến yêu thương mà thôi, bởi bản thân nó chính là tình yêu. Tình yêu với vẻ đẹp vốn là một, trái tim đẹp là một trái tim không có gì ngoài tình yêu.
Tình yêu cái đkmm thg nghiện
 
Tình yêu cái đkmm thg nghiện
TIỀN VÀ YÊU
Nếu bạn yêu, bạn không bao giờ có cảm giác tiếc tiền. Nếu bạn tiếc tiền, không phải bạn là người keo kiệt, mà bạn đang không yêu. Không có ai là người keo kiệt trên thế giới này, chỉ có người yêu và người không yêu. Nếu một người đàn ông yêu bạn, anh ấy không tiếc tiền. Nếu anh ấy tiếc tiền trong trường hợp nào đó, chỉ chứng tỏ anh ấy không đủ yêu bạn. Tình yêu ở mức một thì anh ấy sẽ hào phóng một, tình yêu ở mức mười thì anh ấy sẽ hào phóng mười, và khi tình yêu đạt mức cực đại, anh ấy mất cảm giác tiếc, mất khả năng tiếc, anh ấy không còn tiếc bất kỳ cái gì kể cả mạng sống.
Để đàn ông hào phóng, bạn phải chạm được đến trái tim anh ấy, nếu người phụ nữ không có khả năng chạm tới trái tim người đàn ông một chút nào, thì anh ấy không chỉ tiếc tiền đâu, mà tiếc cả từng giây từng phút khi ở bên người phụ nữ ấy. Ngược lại, tiền bạc và thời gian không phải là vấn đề, khi yêu, chúng chỉ là phương tiện, không phải đối tượng của cảm xúc. Khi tiền không chi phối được cảm xúc trong bạn, vậy thì bạn không bao giờ khúm núm tự ti trước người giàu và không bao giờ tự cao trước người nghèo, bạn tự tin trong bất kỳ hoàn cảnh vật chất nào. Khi yêu, bạn hoàn toàn bình tĩnh trước tiền, và đó là khả năng duy nhất để sử dụng tiền, nếu không, vậy thì tiền đang sử dụng bạn, một biến động số dư trong tài khoản cũng có thể chi phối cảm xúc của bạn, bạn kiếm tiền như thể là nô lệ cho nó, lệ thuộc cảm xúc vào nó, chỉ bởi một lý do đơn giản là bạn đang chưa biết thế nào là yêu.
Vậy làm thế nào để kích hoạt trạng thái yêu, làm thế nào để hoàn toàn bình tĩnh trên con đường sự nghiệp, làm thế nào để bạn có thể kiếm tiền mà không bị tiền chi phối cảm xúc, làm thế nào để có một trái tim "nóng" và một cái đầu "lạnh", một cách tự thân?
 
TIỀN VÀ YÊU
Nếu bạn yêu, bạn không bao giờ có cảm giác tiếc tiền. Nếu bạn tiếc tiền, không phải bạn là người keo kiệt, mà bạn đang không yêu. Không có ai là người keo kiệt trên thế giới này, chỉ có người yêu và người không yêu. Nếu một người đàn ông yêu bạn, anh ấy không tiếc tiền. Nếu anh ấy tiếc tiền trong trường hợp nào đó, chỉ chứng tỏ anh ấy không đủ yêu bạn. Tình yêu ở mức một thì anh ấy sẽ hào phóng một, tình yêu ở mức mười thì anh ấy sẽ hào phóng mười, và khi tình yêu đạt mức cực đại, anh ấy mất cảm giác tiếc, mất khả năng tiếc, anh ấy không còn tiếc bất kỳ cái gì kể cả mạng sống.
Để đàn ông hào phóng, bạn phải chạm được đến trái tim anh ấy, nếu người phụ nữ không có khả năng chạm tới trái tim người đàn ông một chút nào, thì anh ấy không chỉ tiếc tiền đâu, mà tiếc cả từng giây từng phút khi ở bên người phụ nữ ấy. Ngược lại, tiền bạc và thời gian không phải là vấn đề, khi yêu, chúng chỉ là phương tiện, không phải đối tượng của cảm xúc. Khi tiền không chi phối được cảm xúc trong bạn, vậy thì bạn không bao giờ khúm núm tự ti trước người giàu và không bao giờ tự cao trước người nghèo, bạn tự tin trong bất kỳ hoàn cảnh vật chất nào. Khi yêu, bạn hoàn toàn bình tĩnh trước tiền, và đó là khả năng duy nhất để sử dụng tiền, nếu không, vậy thì tiền đang sử dụng bạn, một biến động số dư trong tài khoản cũng có thể chi phối cảm xúc của bạn, bạn kiếm tiền như thể là nô lệ cho nó, lệ thuộc cảm xúc vào nó, chỉ bởi một lý do đơn giản là bạn đang chưa biết thế nào là yêu.
Vậy làm thế nào để kích hoạt trạng thái yêu, làm thế nào để hoàn toàn bình tĩnh trên con đường sự nghiệp, làm thế nào để bạn có thể kiếm tiền mà không bị tiền chi phối cảm xúc, làm thế nào để có một trái tim "nóng" và một cái đầu "lạnh", một cách tự thân?
Con lợn này m định dùng đạo lý để khiến bm sợ à. Đkmm nữa
 

Có thể bạn quan tâm

Top