Tôi và em cách nhau 1 toà nhà. Em bé bỏng, xinh xắn và vui vẻ. Tôi trầm lặng, ngay thẳng và chán chường. Em 25. Tôi 32.
Cuộc đời tôi trải qua nhiều cay đắng, lên voi xuống chó. 1 nhân viên công sở ngày đi làm tối về ngủ. Tôi mơ ước có lại 1 mối tình, 1 mối quan hệ nghiêm túc.
Rồi 1 lần tôi biết em.
Em tràn đầy năng lượng khiến tôi cảm thấy tuổi trẻ của mình quay lại.
Mỗi đêm về tôi lại ngóng ra ngoài cửa nhìn em.
Có lẽ già rồi, tôi sợ nhiều thứ. Tôi cứ theo dõi em và im lặng. Nhưng nó lại khiến tôi rata vui vẻ.

Sáng nay, như thường lệ lên công sở đi làm. Ngồi yên vị mải mê với những con số. Tôi nhận được tin nhắn của em.
Em hỏi tôi có rảnh ko chở em đi công việc. Xe em hỏng.
Nhận được tin nhắn tôi rất vui vẻ, cũng ko kịp hỏi em đi đâu, làm gì, tại sao ko đi xe dịch vụ.
Tôi xin nghỉ và phi thẳng về nhà chở em.
Em mặc váy trắng, tay xách vali. Tôi nhìn và biết em chuẩn bị đi xa. Có lẽ về quê. Tôi ko hỏi nhiều. Vì tôi muốn làm mọi thứ em thích. Tôi vui vì điều đó.
Em đọc cho tôi địa chỉ, là 1 nơi ở trung sơn. Tôi bắt đầu thấy lạ, nhưng cũng ko nói gì. Đến nơi tôi lại biết đây là 1 khách sạn. Uhm. Cầu himlam. Tôi cũng hay ở đây.
Rồi tôi mới nghe em nói, em đợi bạn trai đến rước em đi đà lạt..
Tôi sững sờ, đau buồn. Nhưng cũng ko nói gì và vui vẻ chúc mừng em..