Alex1002
Gió lạnh đầu buồi
Từ lúc đi làm đến nay mười mấy năm tao nghiệm ra một điều sống chỉ cần mình có giỏi cái gì. Mình hay cái gì thì cảm thấy tự hào về chính mình là đủ.
Trong khi trên bàn nhậu hoặc buổi nói chuyện phiếm thì bọn xung quanh cứ khoe quen anh này, quen chú này. Người này giỏi như thế này, người này giàu như thế kia. Tao thấy nếu có thậy như vậy có gì để tự hào.
Công việc tao đi nhiều, càng ra phía bắc tao thấy kiểu văn hoá này càng nhiều.
Tao nghiệm lại do cái cách giáo dục sùng bái cá nhân. Sống theo tấm gương mà ra.
Mà đã là giáo dục thì bọn mày bị nhiễm cmnr.
Những người như tao nghe rất vô lý và khó chịu.
Điều này khi nói chuyện với đám đồng nghiệp ngoại quốc không bao giờ có.
Nếu có nó chỉ khoe chính bản thân nó mà thôi.
Tao nghĩ mình cần gì kiểu nhận vơ như vậy. Cho dù muốn đất nước phát triển, muốn ngạo nghễ việc đầu tiên phải tự hào về mình, tự tạo ra giá trị cho mình thì mới hi vọng cộng đồng nó đi lên đc chứ.
Trong khi trên bàn nhậu hoặc buổi nói chuyện phiếm thì bọn xung quanh cứ khoe quen anh này, quen chú này. Người này giỏi như thế này, người này giàu như thế kia. Tao thấy nếu có thậy như vậy có gì để tự hào.
Công việc tao đi nhiều, càng ra phía bắc tao thấy kiểu văn hoá này càng nhiều.
Tao nghiệm lại do cái cách giáo dục sùng bái cá nhân. Sống theo tấm gương mà ra.
Mà đã là giáo dục thì bọn mày bị nhiễm cmnr.
Những người như tao nghe rất vô lý và khó chịu.
Điều này khi nói chuyện với đám đồng nghiệp ngoại quốc không bao giờ có.
Nếu có nó chỉ khoe chính bản thân nó mà thôi.
Tao nghĩ mình cần gì kiểu nhận vơ như vậy. Cho dù muốn đất nước phát triển, muốn ngạo nghễ việc đầu tiên phải tự hào về mình, tự tạo ra giá trị cho mình thì mới hi vọng cộng đồng nó đi lên đc chứ.
