bắc kỳ chó ăn cức
Chú bộ đội
bắc kỳ chó 54 với mọi miền đông dô bao biện cho tổng thống tụi mày nè
Tuyên bố về bản chất quan hệ giữa Mỹ và Việt Nam: “Liên quan tới vấn đề an ninh, biên giới của Mỹ không ngừng ở bờ biển Đại Tây dương và Thái Bình dương mà kéo dài, tại Đông Nam Á, tới sông Bến Hải, vốn chia đôi Việt Nam ở vĩ tuyến thứ 17, tạo thành cái biên giới đã bị đe dọa của Thế giới Tự do mà chúng ta đều trân trọng”
Tuyên bố nầy trích từ bài diễn văn của ông Diệm tại khách sạn Waldorf-Astoria ở New York City ngày 13-5-1957, trong bửa tiệc trưa mà vị Thị trưởng Thành phố New York chiêu đải ông. Nguyên văn tiếng Anh như sau: “With regard to security, the frontiers of the United States do not stop at the Atlantic and Pacific Coasts, but extend, in South East Asia, to the Ben Hai river, which partitions Viet-Nam at the 17th parallel, and forms the threatened border of the Free World, which we all cherish”. (Nhấn mạnh của KT)
Toàn bộ bài diễn văn, sau đó, được Tòa Đại sứ Việt Nam (2251 R Street N.W., Washington DC) in lại và phổ biến cho báo giới, các cơ quan chức năng và công chúng.
TRÁI – Trang bìa: Address by His Excellency Ngo Dinh Diem President of the Republic of Viet Nam at Luncheon in His Honor by The Mayor of The City of New York –Waldorf-Astoria Hotel – May 13, 1957 / Embassy of Vietnam, 2251 R Street N.W., Washington DC, Adams 4-3301.
PHẢI – Cuối trang 3 và đầu trang 4: Câu trích dẫn “With regard … which we all cherish”
[Nguồn: Texas Tech University, The Vietnam Center and Archive, Lubbock, TX: https://www.vietnam.ttu.edu/ virtualarchive/items.php?item=2321507006 ]
Trong tuyên bố nầy, cụm từ “biên giới của Mỹ … tới sông Bến Hải” đã làm cho nhiều người sửng sốt và tức giận vì thấy như ông Diệm muốn biến miền Nam Việt Nam thành “Tiểu bang thứ 49” của Hợp Chủng quốc Hoa Kỳ. Nhất là lời tuyên bố đó đã “tạo cơ hội cho đài phát thanh Hà Nội lợi dụng tuyên truyền về bản chất tay sai của chính quyền miền Nam trong quan hệ Mỹ-Diệm, và đã đập tan cái luận cứ độc lập và dân tộc chống Cộng của chính nghĩa miền Nam trong nhân dân” (Hồi ký chính trị của Hoành Linh Đỗ Mậu, Chương 16). Theo sử gia Jacques Dalloz (1943-2005), có lẽ ông Diệm cũng thấy mình “nói hớ” nên ra lệnh cho báo chí Sài Gòn biên tập lại, thay và đổi “biên giới của Mỹ …” thành “biên giới của Thế giới Tự do chạy dài từ Alaska đến sông Bến Hải” [Xem Đề mục “Ngô Đình Diệm”, Tiểu mục “Câu nói” tại Wikipedia, footnote 151]. Sau 1975, tại hải ngoại, ta còn thấy nhóm tàn dư của ông Diệm chế tác ra nhiều dị bản quái lạ khác để bào chữa cho lời tuyên bố từng bị lên án là “dâng miền Nam cho Mỹ” của ông Diệm nữa!
Nhưng tại sao ông Diệm lại “nói hớ” như thế? Đơn giản là tại vì sự hình thành của Đệ nhất Cộng hòa cũng như chức vụ Tổng thống mà ông nắm giữ đều do người Mỹ vận động, dàn xếp và thậm chí có khi trực tiếp can thiệp (như Đại tá Tình báo Mỹ Edwards Lansdale trong thời gian khai sinh chế độ) mới có ngày hôm đó của năm 1957 cho ông đứng đọc diễn văn ở New York City. Ăn quả nhớ kẻ trồng cây, đúng theo truyền thống dòng họ Ngô Đình thời phục vụ cho Thực dân Pháp xảy ra chỉ mới 13 năm trước đó (xem truyền thống nầy trong Lá thư của Giám mục Ngô Đình Thục gửi Toàn quyền Decoux ngày 11-8-1944). Đúng là “Hễ đã phi Dân tộc thì thế nào cũng phản Dân tộc”
Tuyên bố về bản chất quan hệ giữa Mỹ và Việt Nam: “Liên quan tới vấn đề an ninh, biên giới của Mỹ không ngừng ở bờ biển Đại Tây dương và Thái Bình dương mà kéo dài, tại Đông Nam Á, tới sông Bến Hải, vốn chia đôi Việt Nam ở vĩ tuyến thứ 17, tạo thành cái biên giới đã bị đe dọa của Thế giới Tự do mà chúng ta đều trân trọng”
Tuyên bố nầy trích từ bài diễn văn của ông Diệm tại khách sạn Waldorf-Astoria ở New York City ngày 13-5-1957, trong bửa tiệc trưa mà vị Thị trưởng Thành phố New York chiêu đải ông. Nguyên văn tiếng Anh như sau: “With regard to security, the frontiers of the United States do not stop at the Atlantic and Pacific Coasts, but extend, in South East Asia, to the Ben Hai river, which partitions Viet-Nam at the 17th parallel, and forms the threatened border of the Free World, which we all cherish”. (Nhấn mạnh của KT)
Toàn bộ bài diễn văn, sau đó, được Tòa Đại sứ Việt Nam (2251 R Street N.W., Washington DC) in lại và phổ biến cho báo giới, các cơ quan chức năng và công chúng.
TRÁI – Trang bìa: Address by His Excellency Ngo Dinh Diem President of the Republic of Viet Nam at Luncheon in His Honor by The Mayor of The City of New York –Waldorf-Astoria Hotel – May 13, 1957 / Embassy of Vietnam, 2251 R Street N.W., Washington DC, Adams 4-3301.
PHẢI – Cuối trang 3 và đầu trang 4: Câu trích dẫn “With regard … which we all cherish”
[Nguồn: Texas Tech University, The Vietnam Center and Archive, Lubbock, TX: https://www.vietnam.ttu.edu/ virtualarchive/items.php?item=2321507006 ]
Trong tuyên bố nầy, cụm từ “biên giới của Mỹ … tới sông Bến Hải” đã làm cho nhiều người sửng sốt và tức giận vì thấy như ông Diệm muốn biến miền Nam Việt Nam thành “Tiểu bang thứ 49” của Hợp Chủng quốc Hoa Kỳ. Nhất là lời tuyên bố đó đã “tạo cơ hội cho đài phát thanh Hà Nội lợi dụng tuyên truyền về bản chất tay sai của chính quyền miền Nam trong quan hệ Mỹ-Diệm, và đã đập tan cái luận cứ độc lập và dân tộc chống Cộng của chính nghĩa miền Nam trong nhân dân” (Hồi ký chính trị của Hoành Linh Đỗ Mậu, Chương 16). Theo sử gia Jacques Dalloz (1943-2005), có lẽ ông Diệm cũng thấy mình “nói hớ” nên ra lệnh cho báo chí Sài Gòn biên tập lại, thay và đổi “biên giới của Mỹ …” thành “biên giới của Thế giới Tự do chạy dài từ Alaska đến sông Bến Hải” [Xem Đề mục “Ngô Đình Diệm”, Tiểu mục “Câu nói” tại Wikipedia, footnote 151]. Sau 1975, tại hải ngoại, ta còn thấy nhóm tàn dư của ông Diệm chế tác ra nhiều dị bản quái lạ khác để bào chữa cho lời tuyên bố từng bị lên án là “dâng miền Nam cho Mỹ” của ông Diệm nữa!
Nhưng tại sao ông Diệm lại “nói hớ” như thế? Đơn giản là tại vì sự hình thành của Đệ nhất Cộng hòa cũng như chức vụ Tổng thống mà ông nắm giữ đều do người Mỹ vận động, dàn xếp và thậm chí có khi trực tiếp can thiệp (như Đại tá Tình báo Mỹ Edwards Lansdale trong thời gian khai sinh chế độ) mới có ngày hôm đó của năm 1957 cho ông đứng đọc diễn văn ở New York City. Ăn quả nhớ kẻ trồng cây, đúng theo truyền thống dòng họ Ngô Đình thời phục vụ cho Thực dân Pháp xảy ra chỉ mới 13 năm trước đó (xem truyền thống nầy trong Lá thư của Giám mục Ngô Đình Thục gửi Toàn quyền Decoux ngày 11-8-1944). Đúng là “Hễ đã phi Dân tộc thì thế nào cũng phản Dân tộc”