Mình chào mọi người!
Mình đọc lịch sử thì trước công nguyên, mới thế kỷ thứ 4, mà ở Trung Quốc có quá nhiều người giỏi, nào Tôn Tử, Lão Tử, Khổng Tử, Quỷ Cốc Tử, Lỗ Ban...
Toàn các tác phẩm để đời như Tứ thư, Ngũ Kinh, Đạo Đức Kinh, Binh Pháp...
Đọc những cuốc sách đó là đọc đâu sáng đấy.
Nhưng cũng thời điểm đấy, cả thời Trung Cổ, ở bên Phương Tây, châu Phi, Trung Đông...sao chẳng thấy có những người thông thái như trên của Trung Quốc, và cũng chẳng thấy có những tác phẩm nào đọc để giúp con người sáng trí ra như trên.
Chứ mấy tác phẩm như kinh Koran, kinh Thánh, kinh Phật mình thấy viết toàn điển tích, hàn lâm, mà chẳng có trí tuệ nào để giúp con người khôn lanh ra như trên cả.
Nhờ mọi người giải thích giúp, mình cảm ơn.
Mình đọc lịch sử thì trước công nguyên, mới thế kỷ thứ 4, mà ở Trung Quốc có quá nhiều người giỏi, nào Tôn Tử, Lão Tử, Khổng Tử, Quỷ Cốc Tử, Lỗ Ban...
Toàn các tác phẩm để đời như Tứ thư, Ngũ Kinh, Đạo Đức Kinh, Binh Pháp...
Đọc những cuốc sách đó là đọc đâu sáng đấy.
Nhưng cũng thời điểm đấy, cả thời Trung Cổ, ở bên Phương Tây, châu Phi, Trung Đông...sao chẳng thấy có những người thông thái như trên của Trung Quốc, và cũng chẳng thấy có những tác phẩm nào đọc để giúp con người sáng trí ra như trên.
Chứ mấy tác phẩm như kinh Koran, kinh Thánh, kinh Phật mình thấy viết toàn điển tích, hàn lâm, mà chẳng có trí tuệ nào để giúp con người khôn lanh ra như trên cả.
Nhờ mọi người giải thích giúp, mình cảm ơn.