Bọn ml chúng mày có đi làm kinh doanh mới biết; nhiều con chó nó bùng nợ lắm.
ngày còn làm ra việc, nó toàn phông bạt bằng các khoản ứng trước, sau đó dòng tiền bị gãy bởi lý do nào đó; chúng nó quay lại sờ lưng; mới thấy đéo có gì; tài sản gán ngân hàng; nợ vay tiền mặt tứ tung...
rồi nó giở trò trốn thôi, tắt điện thoại.
Luật bất thành văn trong kinh doanh, là nợ thằng nào làm thằng đó chịu, nên vợ con bố mẹ nó không bị sao.
Nhưng nó cứ nghe êm êm tí là nó lại thò ra cắn người một phát.
Tất cả các thằng phông bạt; hay lôi thôi ngoài đời; chúng mày hãy coi là một. Để làm đéo gì; để khi làm ăn; thì phải chung chi và sòng phẳng... đéo tin vào cái ảo bề ngoài để nó nợ sau không đòi được; và đéo được phép coi thường cái lôi thôi ở ngoài; để mất đi cơ hội làm ăn.