Chúng mày thấy lạ không?

nếu thuốc nhà mày tốt, vợ có chuyên môn, giá cả phải chăng, rồi khách họ sẽ tới thôi, có tâm ắt có tầm, cố gắng lên. Chúc 2 vk ck buôn may bán đắt nhé
Uhm. Cảm ơn m. Cũng đang cố gắng từng ngày m nà. Mấy hôm nó lên khách cũng mừng. Mà nhà nó làm j đó nên khách xuống cũng buồn m ạ
 
1 loại thuốc điều trị, với dược liệu như nhau thì sẽ có hàng chục thương hiệu, giá cả chênh lệch nhau chủ yếu do chuẩn của nhà SX.
Chuẩn thấp nhất là chuẩn WHO, ngoài ra có EU, FDA của Mỹ... Chuẩn càng xịn thì càng mắc. Thật ra các chuẩn xịn chủ yếu của các tml nhà SX vẽ ra để tạo khác biệt & bán giá cao chứ chuẩn WHO vẫn phải tuân thủ đầy đủ quy trình kiểm soát.
Bệnh viện giờ các ml bác sĩ ôm tiền của đám trình dược để kê toa thuốc lạ & mắc chứ thật ra 100% đều có thuốc tương tự & giá rẻ hơn nhiều lần.
M. Nhầm. Quy trình của bệnh viện công không đơn giản như m nghĩ đâu. Tầm đó mấy đồng bạc lẻ ăn là chết tươi
 
đéo biết vợ mày nên mày khen hay không nhưng có những bệnh mỗi tiệm có 1 đơn riêng , ví dụ dễ nhất là thuốc ho , tao mua có tiệm nó cho 3 liều uống khỏi , tiệm thì 3 ngày mỗi ngày 2 liều đéo dứt . Ông già tao đau răng thì chỉ mua thuốc của bà bán thuốc xóm tao , thuốc thì ít vì bà bán chơi , nhưng đơn đó bố tao uống thì 1 thời gian sau mới đau lại , còn tiệm khác thì uống đéo đỡ . Theo mày thì tại sao ? Buôn bán thì tao thấy cứ rẻ là dễ bán nhất nhưng những bệnh cảm , sốt, huyết áp , bệnh phổ biến thì hiệu quả phải đặt lên hàng đầu giá đừng quá cao là được .
 
To tao cũng ngại vô vì sợ mắc. Trc sv nghèo kiếm mấy chỗ nhỏ mua cho rẻ
tao cũng thi thoảng vào mấy tiệm lớn vì phải mua thuốc ngoại , thấy đúng là nếu đơn thuốc bình thường thì tiệm lớn bán đắt hơn tiệm nhỏ nhiều .
 
đéo biết vợ mày nên mày khen hay không nhưng có những bệnh mỗi tiệm có 1 đơn riêng , ví dụ dễ nhất là thuốc ho , tao mua có tiệm nó cho 3 liều uống khỏi , tiệm thì 3 ngày mỗi ngày 2 liều đéo dứt . Ông già tao đau răng thì chỉ mua thuốc của bà bán thuốc xóm tao , thuốc thì ít vì bà bán chơi , nhưng đơn đó bố tao uống thì 1 thời gian sau mới đau lại , còn tiệm khác thì uống đéo đỡ . Theo mày thì tại sao ? Buôn bán thì tao thấy cứ rẻ là dễ bán nhất nhưng những bệnh cảm , sốt, huyết áp , bệnh phổ biến thì hiệu quả phải đặt lên hàng đầu giá đừng quá cao là được .
Có 2 thứ m phải biết. Thuốc tây muốn dứt nhanh đơn giản. Nhưng tác hại nó cũng vô kể lắm
 
Có 2 thứ m phải biết. Thuốc tây muốn dứt nhanh đơn giản. Nhưng tác hại nó cũng vô kể lắm
Thế là mày sai từ khâu kê thuốc rồi. Tao bị bệnh thì tìm thuốc chữa nhanh uống mấy liều khỏi để đi làm . Người ta tìm thuốc tây để chữa nhanh mà mày chơi bài an toàn là không phù hợp ở vn rồi. Thuốc có hại thì mày kê ít chứ kê thuốc uống nhiều ngày đéo khỏi thì ai mà mua . Tao ho mà uống thuốc kê 3 ngày đéo khỏi thì lần sau tao cũng đi chỗ khác.
 
Nếu ở quê thì mở đẹp quá người ta ngại vào, bình dân thôi cho dễ. To đẹp người ta cũng sợ đắt
 
T hỏi mất tml. Nếu ông bà mất có tml Nào vẫn đứng ở quán buôn bán không . Nhà nó không thuê nhân viên. Bà ở chỗ chú cách tầm 700m. Nó mở từ sáng đến đêm. Tang dân Cao Đài là cả tuần. Thứ 2 lúc lễ 49 ngày có tml Nào không đi không? Và thứ 3 là có một ai bình thường nếu tưới nước cho cây vào buổi trưa nắng chang chang không?
Nóng quá tưới cây cho mát nhà co loz gi dau.mà chuyện nó theo đạo gi cũng co lien quan kinh doanh dau.có khi nó di ngoại giao trong xóm hết rồi,nhu qua nhà bà kia ăn mì rồi gioi thieu.mà nó làm tu thời xua roi
 
Nếu thực sự mọi thứ như mày nói vậy cái mày thiếu chỉ là thời gian thôi, thời gian để train lại thị trường. Tất nhiên với ngành nào cũng vậy rủi ro là khi khách hàng thay đổi hành vi mua sắm rồi thì cũng là luc thêm nhiều đối thủ nhảy vào.
 
phúc phần cả thôi. con em gái tao đấy 2008 mở quán tạp hóa. cái cửa hàng thuê 3triệu mặt tiền 2 mét. người lách còn khổ. vậy mà 2012 nó vay tap 200tr bảo em mua nhà 2tỷ4. tao còn bảo mày buôn phấn à mà nhiều tiền vậy. nó bảo e nói thật. bỏ ba lô ra thì có 2 tỷ. 4 năm bán hàng tạp hóa nhặt tiền nghìn mà có tiền tỷ thì thử hỏi rằng nói ra mấy ai tin. nhưng đó là sự thật. trong khi quanh đó nhiều nhà cửa hàng to đẹp k ai mua.
vậy nên thành bại ở đời khó nói lắm. phúc đến đâu hưởng đến đó. chớ có ghe ăn tức ở nghiệp trả nhiều kiếp k hết được đâu. hoan hỉ đi
 
Nếu thực sự mọi thứ như mày nói vậy cái mày thiếu chỉ là thời gian thôi, thời gian để train lại thị trường. Tất nhiên với ngành nào cũng vậy rủi ro là khi khách hàng thay đổi hành vi mua sắm rồi thì cũng là luc thêm nhiều đối thủ nhảy vào.
Mong vậy m nà
 
phúc phần cả thôi. con em gái tao đấy 2008 mở quán tạp hóa. cái cửa hàng thuê 3triệu mặt tiền 2 mét. người lách còn khổ. vậy mà 2012 nó vay tap 200tr bảo em mua nhà 2tỷ4. tao còn bảo mày buôn phấn à mà nhiều tiền vậy. nó bảo e nói thật. bỏ ba lô ra thì có 2 tỷ. 4 năm bán hàng tạp hóa nhặt tiền nghìn mà có tiền tỷ thì thử hỏi rằng nói ra mấy ai tin. nhưng đó là sự thật. trong khi quanh đó nhiều nhà cửa hàng to đẹp k ai mua.
vậy nên thành bại ở đời khó nói lắm. phúc đến đâu hưởng đến đó. chớ có ghe ăn tức ở nghiệp trả nhiều kiếp k hết được đâu. hoan hỉ đi
M nói vậy t cũng không biết gt sao cả
 
Top