Em Yêu bạn tù

Vinh1987

Cái lồn nhăn nheo
Em 33 tuổi. Em học hết C3 cũng ko thi đc vào đâu nên ở nhà lêu lổng. Năm đó NY e học sư phạm dưới hà nội. E thì ở nhà tháng mò xuống ở với NY vài hôm chúng em học cùng trường cùng lớp yêu nhau từ lớp 11. Bản tánh em thì mê bài bạc bi.a cá độ. Để có tiền thường xuyên xuống chỗ NY e càng lao vào sóc đĩa. Hôm đó mâm bạc bọn e bị zích em bị đưa đi giáo dục 2 năm. Lúc đó gđ cũng nghèo ko chạy chọt đc. Lúc đầu xuống cs rất khó khăn. Gđ ko thăm nuôi. Ở đc 1 tháng thì em bị chuyển đi phân trại 2 vì đánh nhau. Đã khổ lại càng khó khăn. E sang trại mới bị ma cũ bắt nạt quá trời. Nhưng cũng may mắn em tù đầu mới 19 tuổi còn non xanh. Đc anh thi đua bằng tuổi của bố em giúp đỡ. Anh ấy lo cho về trực sinh. Anh ấy đưa về ăn chung mâm với anh ấy. Mâm thi đua mà đầy đủ hết. Anh ấy bảo vệ em che chở em. Nhưng rất nghiêm khắc với em. Dáng ah ấy cũng dỏng dỏng người. Da xạm nắng. Nhưng rất đẹp cái vẻ đẹp của người lớn. Lúc đầu anh ấy cũng ngại nên giữ khoảng cách với em. Em vì bơ vơ như vớ đc cọc nên em rất quý mến anh ấy. Nhưng anh ấy nghiêm khắc lắm. Bắt em ngủ cạnh nhà mét chứ ko cho em ngủ tầng trên. Mỗi lần anh ấy đi vs. là hỏi thằng cu hùng ngủ chưa. Giăng màn vào ko muỗi nó đốt chết mẹ mày. Tự dưng anh ấy cho em cảm giác như một người bố thứ 2. Em cứ thắc mắc ko hiểu sao anh ấy đón em về trực sinh. Giúp em chẳng phải làm gì suốt ngày ở trong trại đi kiếm cái nghịch. Nuôi chim… nhưng ăn xong ko để xe rửa bát lại bắt em rửa. Tối thì nằm góc cạnh nhà mét. Hôm đó mất điện ko đc xem ti vi. Em quyết định lên hỏi anh ấy. Tại sao anh lại như thế. Và em nhận đc câu trả lời vì anh ấy yêu em. Anh nói anh yêu em mất rồi. Và ôm em vào lòng. Còn việc bắt em rửa bát và ngủ góc như thế để thử thách em. Lúc đó em lặng đi trong lòng anh ấy. Em ko biết trả lời sao. Vì em là con trai. Nhưng môi trương tù khiến em cũng bị xao động. Và em mới lớn. Trẻ con nên các anh trong trại cưng chiều rất hay trêu như trêu gái. Khiến em cũng quen. Và lại anh ấy già nhưng rất đẹp. Cái đẹp của sự từng trải. Và rất đàn ông. Nên lúc anh nói yêu em thực sự thì em đã rung động. Anh hỏi em em có mến anh ko. Em chỉ biết cúi đầu vào ngực anh ây ko nói ra đc. Nhưng anh ấy cũng hiểu. Thế là từ tối hôm đó em lên ngủ chung với anh ấy. Bọn em quấn quýt lấy nhau như hình với bóng. Em cũng quen mẹ luôn rằng NY em ở ngoài xã hội là một cô bạn rất gái. Anh ấy có nụ cười với hàm răng đều và toả nắng. Rất đẹp. Đc 5 tháng thì trực trại biết chuyện. Chuyển em về đội rau. Tự dưng mọi thứ như chìm xuống. E đã quen cs có anh ấy. Em ko chịu đc. Thực sự thì em đã quá yêu anh ấy. Anh ấy nói để anh ấy lo xin thầy cho em về lại nhưng rồi cả tháng vẫn ko đc. Em quyết định cắt tay. Lúc đó em cũng chỉ nghĩ đc là em ko chịu nổi khi xa anh ấy. Máu chảy chiều quá khiến em cũng sợ. Em nói với thằng nằm cạnh. Thế là cả buồng gọi quản đưa em về bệnh xá cấp cứu. Sáng hôm sau anh ấy xuống bệnh xá thăm em. Lần đầu tiên em chứng kiến 1 người đàn ông lớn tuổi rơi nước mắt vì em. Ổng đặt tay lên má em bảo sao em dại thế. Làm em cũng khóc theo. Thầy trực trại cũng ở đó. Thầy nói mày có muốn chết nữa ko tao cho mày chết. Xong ổng bỏ đi. Vừa đi ổng nói chịu thua. Mấy hôm sau ổng lại chuyển em về trực sinh. Bọn em cứ sống những ngày tháng mà giờ nghĩ lại điều đó chỉ còn trong mộng. Ngày anh ấy ra trại trc em. Em khóc rất nhiều anh ấy cũng quay mặt đi mà lau nước mắt. Em về sau 3 tháng. Mà ba tháng ấy nó dài khủng khiếp. Rồi em cũng đc về. Em xuống hà nội tìm về tận nhà anh ấy. Em cũng ko hiểu sao lúc đầu vợ anh ấy vẫn cởi mở chào đón em. Mặc dù chị đã nghe anh kể hết về cuộc tình của chúng em trong đó. Chị còn rủ em đi ăn đi mua đồ và tâm sự với em về anh ấy. Em cũng chả hiểu nổi. Chị còn xin cho em đi làm lễ tân 1 khách sạn lớn lương cao nữa chứ. Có lẽ do em trông cũng dễ thương, và nghịch ngợm. Nhưng rồi chị ấy cũng ko thể chịu đc cảnh chồng mình vui vẻ cười nói với một thằng con trai mà chị biết đó là người tình của chồng mình. Em với ảnh hay ngồi nhậu và trò chuyện với nhau. Em thấy chị ấy ko vui từ những lần đó. Nên em rút lui và từ đó ko qua nhà anh nữa. Vài năm sau em có đến thăm anh một lần. Thì đúng lúc anh ốm nặng. Lúc đó em cũng nhói lòng lắm. Nhưng vì ko muốn ảnh hưởng đến vợ chồng anh chị nên em ko đến nữa. Bẵng đi từ ngày đó đến giờ đã 8 năm. E đi sài gòn lập nghiệp. Hôm qua em về hà nội chợt nhớ anh ấy. Nên em đã ghé qua nhà anh ấy để thăm anh. Chưa đến cổng em đã gọi to. Anh Sơn ơi Anh sơn. Cũng chẳng thấy ai ra. Em đứng đợi lúc thấy bà hàng xóm em mới hỏi. Anh Sơn đâu rồi cô. Thì bà ấy bảo. Ông sơn ông mất đc 3 giỗ rồi. Em sững người lại. Vậy là người mà em vừa coi là bố vừa coi là anh vừa là người yêu người tình. Anh ấy đã ko còn nữa. Ngồi trên ô tô về nhà những ký ức năm tháng trong trại ùa về.người mà tối tối cho em gối đầu lên tay, đánh cờ thì toàn nhường cho em đi lại.. rồi xoa đầu em nói em là của riêng anh mà. giọt nước mắt của em lăn xuống em Vội lấy tay lau đi sợ những người xung quanh để ý. Người mà đã biến em từ một thằng con trai nghịch ngợm đc các bạn gái rất quý mến trở thành một chàng gay đã ko còn trên đời nữa. Em chưa từng hối hận vì điều đó. Đó là số phận. Nhưng đôi khi trong lúc say em cũng tự nhìn lại giờ ko gia đình vợ con ko kết hôn. Trở thành như này liệu em có trách anh ấy.. ko em ko hề trách. Vốn dĩ vì chúng em nợ nhau. Và anh ấy cũng cho em những tháng ngày đẹp đẽ đó rồi ..
 
Em 33 tuổi. Em học hết C3 cũng ko thi đc vào đâu nên ở nhà lêu lổng. Năm đó NY e học sư phạm dưới hà nội. E thì ở nhà tháng mò xuống ở với NY vài hôm chúng em học cùng trường cùng lớp yêu nhau từ lớp 11. Bản tánh em thì mê bài bạc bi.a cá độ. Để có tiền thường xuyên xuống chỗ NY e càng lao vào sóc đĩa. Hôm đó mâm bạc bọn e bị zích em bị đưa đi giáo dục 2 năm. Lúc đó gđ cũng nghèo ko chạy chọt đc. Lúc đầu xuống cs rất khó khăn. Gđ ko thăm nuôi. Ở đc 1 tháng thì em bị chuyển đi phân trại 2 vì đánh nhau. Đã khổ lại càng khó khăn. E sang trại mới bị ma cũ bắt nạt quá trời. Nhưng cũng may mắn em tù đầu mới 19 tuổi còn non xanh. Đc anh thi đua bằng tuổi của bố em giúp đỡ. Anh ấy lo cho về trực sinh. Anh ấy đưa về ăn chung mâm với anh ấy. Mâm thi đua mà đầy đủ hết. Anh ấy bảo vệ em che chở em. Nhưng rất nghiêm khắc với em. Dáng ah ấy cũng dỏng dỏng người. Da xạm nắng. Nhưng rất đẹp cái vẻ đẹp của người lớn. Lúc đầu anh ấy cũng ngại nên giữ khoảng cách với em. Em vì bơ vơ như vớ đc cọc nên em rất quý mến anh ấy. Nhưng anh ấy nghiêm khắc lắm. Bắt em ngủ cạnh nhà mét chứ ko cho em ngủ tầng trên. Mỗi lần anh ấy đi vs. là hỏi thằng cu hùng ngủ chưa. Giăng màn vào ko muỗi nó đốt chết mẹ mày. Tự dưng anh ấy cho em cảm giác như một người bố thứ 2. Em cứ thắc mắc ko hiểu sao anh ấy đón em về trực sinh. Giúp em chẳng phải làm gì suốt ngày ở trong trại đi kiếm cái nghịch. Nuôi chim… nhưng ăn xong ko để xe rửa bát lại bắt em rửa. Tối thì nằm góc cạnh nhà mét. Hôm đó mất điện ko đc xem ti vi. Em quyết định lên hỏi anh ấy. Tại sao anh lại như thế. Và em nhận đc câu trả lời vì anh ấy yêu em. Anh nói anh yêu em mất rồi. Và ôm em vào lòng. Còn việc bắt em rửa bát và ngủ góc như thế để thử thách em. Lúc đó em lặng đi trong lòng anh ấy. Em ko biết trả lời sao. Vì em là con trai. Nhưng môi trương tù khiến em cũng bị xao động. Và em mới lớn. Trẻ con nên các anh trong trại cưng chiều rất hay trêu như trêu gái. Khiến em cũng quen. Và lại anh ấy già nhưng rất đẹp. Cái đẹp của sự từng trải. Và rất đàn ông. Nên lúc anh nói yêu em thực sự thì em đã rung động. Anh hỏi em em có mến anh ko. Em chỉ biết cúi đầu vào ngực anh ây ko nói ra đc. Nhưng anh ấy cũng hiểu. Thế là từ tối hôm đó em lên ngủ chung với anh ấy. Bọn em quấn quýt lấy nhau như hình với bóng. Em cũng quen mẹ luôn rằng NY em ở ngoài xã hội là một cô bạn rất gái. Anh ấy có nụ cười với hàm răng đều và toả nắng. Rất đẹp. Đc 5 tháng thì trực trại biết chuyện. Chuyển em về đội rau. Tự dưng mọi thứ như chìm xuống. E đã quen cs có anh ấy. Em ko chịu đc. Thực sự thì em đã quá yêu anh ấy. Anh ấy nói để anh ấy lo xin thầy cho em về lại nhưng rồi cả tháng vẫn ko đc. Em quyết định cắt tay. Lúc đó em cũng chỉ nghĩ đc là em ko chịu nổi khi xa anh ấy. Máu chảy chiều quá khiến em cũng sợ. Em nói với thằng nằm cạnh. Thế là cả buồng gọi quản đưa em về bệnh xá cấp cứu. Sáng hôm sau anh ấy xuống bệnh xá thăm em. Lần đầu tiên em chứng kiến 1 người đàn ông lớn tuổi rơi nước mắt vì em. Ổng đặt tay lên má em bảo sao em dại thế. Làm em cũng khóc theo. Thầy trực trại cũng ở đó. Thầy nói mày có muốn chết nữa ko tao cho mày chết. Xong ổng bỏ đi. Vừa đi ổng nói chịu thua. Mấy hôm sau ổng lại chuyển em về trực sinh. Bọn em cứ sống những ngày tháng mà giờ nghĩ lại điều đó chỉ còn trong mộng. Ngày anh ấy ra trại trc em. Em khóc rất nhiều anh ấy cũng quay mặt đi mà lau nước mắt. Em về sau 3 tháng. Mà ba tháng ấy nó dài khủng khiếp. Rồi em cũng đc về. Em xuống hà nội tìm về tận nhà anh ấy. Em cũng ko hiểu sao lúc đầu vợ anh ấy vẫn cởi mở chào đón em. Mặc dù chị đã nghe anh kể hết về cuộc tình của chúng em trong đó. Chị còn rủ em đi ăn đi mua đồ và tâm sự với em về anh ấy. Em cũng chả hiểu nổi. Chị còn xin cho em đi làm lễ tân 1 khách sạn lớn lương cao nữa chứ. Có lẽ do em trông cũng dễ thương, và nghịch ngợm. Nhưng rồi chị ấy cũng ko thể chịu đc cảnh chồng mình vui vẻ cười nói với một thằng con trai mà chị biết đó là người tình của chồng mình. Em với ảnh hay ngồi nhậu và trò chuyện với nhau. Em thấy chị ấy ko vui từ những lần đó. Nên em rút lui và từ đó ko qua nhà anh nữa. Vài năm sau em có đến thăm anh một lần. Thì đúng lúc anh ốm nặng. Lúc đó em cũng nhói lòng lắm. Nhưng vì ko muốn ảnh hưởng đến vợ chồng anh chị nên em ko đến nữa. Bẵng đi từ ngày đó đến giờ đã 8 năm. E đi sài gòn lập nghiệp. Hôm qua em về hà nội chợt nhớ anh ấy. Nên em đã ghé qua nhà anh ấy để thăm anh. Chưa đến cổng em đã gọi to. Anh Sơn ơi Anh sơn. Cũng chẳng thấy ai ra. Em đứng đợi lúc thấy bà hàng xóm em mới hỏi. Anh Sơn đâu rồi cô. Thì bà ấy bảo. Ông sơn ông mất đc 3 giỗ rồi. Em sững người lại. Vậy là người mà em vừa coi là bố vừa coi là anh vừa là người yêu người tình. Anh ấy đã ko còn nữa. Ngồi trên ô tô về nhà những ký ức năm tháng trong trại ùa về.người mà tối tối cho em gối đầu lên tay, đánh cờ thì toàn nhường cho em đi lại.. rồi xoa đầu em nói em là của riêng anh mà. giọt nước mắt của em lăn xuống em Vội lấy tay lau đi sợ những người xung quanh để ý. Người mà đã biến em từ một thằng con trai nghịch ngợm đc các bạn gái rất quý mến trở thành một chàng gay đã ko còn trên đời nữa. Em chưa từng hối hận vì điều đó. Đó là số phận. Nhưng đôi khi trong lúc say em cũng tự nhìn lại giờ ko gia đình vợ con ko kết hôn. Trở thành như này liệu em có trách anh ấy.. ko em ko hề trách. Vốn dĩ vì chúng em nợ nhau. Và anh ấy cũng cho em những tháng ngày đẹp đẽ đó rồi ..
mới sáng mộng tinh. Đọc phát đéo muốn ngủ lại luôn. Thoii dậy cf đi làm
 
Em 33 tuổi. Em học hết C3 cũng ko thi đc vào đâu nên ở nhà lêu lổng. Năm đó NY e học sư phạm dưới hà nội. E thì ở nhà tháng mò xuống ở với NY vài hôm chúng em học cùng trường cùng lớp yêu nhau từ lớp 11. Bản tánh em thì mê bài bạc bi.a cá độ. Để có tiền thường xuyên xuống chỗ NY e càng lao vào sóc đĩa. Hôm đó mâm bạc bọn e bị zích em bị đưa đi giáo dục 2 năm. Lúc đó gđ cũng nghèo ko chạy chọt đc. Lúc đầu xuống cs rất khó khăn. Gđ ko thăm nuôi. Ở đc 1 tháng thì em bị chuyển đi phân trại 2 vì đánh nhau. Đã khổ lại càng khó khăn. E sang trại mới bị ma cũ bắt nạt quá trời. Nhưng cũng may mắn em tù đầu mới 19 tuổi còn non xanh. Đc anh thi đua bằng tuổi của bố em giúp đỡ. Anh ấy lo cho về trực sinh. Anh ấy đưa về ăn chung mâm với anh ấy. Mâm thi đua mà đầy đủ hết. Anh ấy bảo vệ em che chở em. Nhưng rất nghiêm khắc với em. Dáng ah ấy cũng dỏng dỏng người. Da xạm nắng. Nhưng rất đẹp cái vẻ đẹp của người lớn. Lúc đầu anh ấy cũng ngại nên giữ khoảng cách với em. Em vì bơ vơ như vớ đc cọc nên em rất quý mến anh ấy. Nhưng anh ấy nghiêm khắc lắm. Bắt em ngủ cạnh nhà mét chứ ko cho em ngủ tầng trên. Mỗi lần anh ấy đi vs. là hỏi thằng cu hùng ngủ chưa. Giăng màn vào ko muỗi nó đốt chết mẹ mày. Tự dưng anh ấy cho em cảm giác như một người bố thứ 2. Em cứ thắc mắc ko hiểu sao anh ấy đón em về trực sinh. Giúp em chẳng phải làm gì suốt ngày ở trong trại đi kiếm cái nghịch. Nuôi chim… nhưng ăn xong ko để xe rửa bát lại bắt em rửa. Tối thì nằm góc cạnh nhà mét. Hôm đó mất điện ko đc xem ti vi. Em quyết định lên hỏi anh ấy. Tại sao anh lại như thế. Và em nhận đc câu trả lời vì anh ấy yêu em. Anh nói anh yêu em mất rồi. Và ôm em vào lòng. Còn việc bắt em rửa bát và ngủ góc như thế để thử thách em. Lúc đó em lặng đi trong lòng anh ấy. Em ko biết trả lời sao. Vì em là con trai. Nhưng môi trương tù khiến em cũng bị xao động. Và em mới lớn. Trẻ con nên các anh trong trại cưng chiều rất hay trêu như trêu gái. Khiến em cũng quen. Và lại anh ấy già nhưng rất đẹp. Cái đẹp của sự từng trải. Và rất đàn ông. Nên lúc anh nói yêu em thực sự thì em đã rung động. Anh hỏi em em có mến anh ko. Em chỉ biết cúi đầu vào ngực anh ây ko nói ra đc. Nhưng anh ấy cũng hiểu. Thế là từ tối hôm đó em lên ngủ chung với anh ấy. Bọn em quấn quýt lấy nhau như hình với bóng. Em cũng quen mẹ luôn rằng NY em ở ngoài xã hội là một cô bạn rất gái. Anh ấy có nụ cười với hàm răng đều và toả nắng. Rất đẹp. Đc 5 tháng thì trực trại biết chuyện. Chuyển em về đội rau. Tự dưng mọi thứ như chìm xuống. E đã quen cs có anh ấy. Em ko chịu đc. Thực sự thì em đã quá yêu anh ấy. Anh ấy nói để anh ấy lo xin thầy cho em về lại nhưng rồi cả tháng vẫn ko đc. Em quyết định cắt tay. Lúc đó em cũng chỉ nghĩ đc là em ko chịu nổi khi xa anh ấy. Máu chảy chiều quá khiến em cũng sợ. Em nói với thằng nằm cạnh. Thế là cả buồng gọi quản đưa em về bệnh xá cấp cứu. Sáng hôm sau anh ấy xuống bệnh xá thăm em. Lần đầu tiên em chứng kiến 1 người đàn ông lớn tuổi rơi nước mắt vì em. Ổng đặt tay lên má em bảo sao em dại thế. Làm em cũng khóc theo. Thầy trực trại cũng ở đó. Thầy nói mày có muốn chết nữa ko tao cho mày chết. Xong ổng bỏ đi. Vừa đi ổng nói chịu thua. Mấy hôm sau ổng lại chuyển em về trực sinh. Bọn em cứ sống những ngày tháng mà giờ nghĩ lại điều đó chỉ còn trong mộng. Ngày anh ấy ra trại trc em. Em khóc rất nhiều anh ấy cũng quay mặt đi mà lau nước mắt. Em về sau 3 tháng. Mà ba tháng ấy nó dài khủng khiếp. Rồi em cũng đc về. Em xuống hà nội tìm về tận nhà anh ấy. Em cũng ko hiểu sao lúc đầu vợ anh ấy vẫn cởi mở chào đón em. Mặc dù chị đã nghe anh kể hết về cuộc tình của chúng em trong đó. Chị còn rủ em đi ăn đi mua đồ và tâm sự với em về anh ấy. Em cũng chả hiểu nổi. Chị còn xin cho em đi làm lễ tân 1 khách sạn lớn lương cao nữa chứ. Có lẽ do em trông cũng dễ thương, và nghịch ngợm. Nhưng rồi chị ấy cũng ko thể chịu đc cảnh chồng mình vui vẻ cười nói với một thằng con trai mà chị biết đó là người tình của chồng mình. Em với ảnh hay ngồi nhậu và trò chuyện với nhau. Em thấy chị ấy ko vui từ những lần đó. Nên em rút lui và từ đó ko qua nhà anh nữa. Vài năm sau em có đến thăm anh một lần. Thì đúng lúc anh ốm nặng. Lúc đó em cũng nhói lòng lắm. Nhưng vì ko muốn ảnh hưởng đến vợ chồng anh chị nên em ko đến nữa. Bẵng đi từ ngày đó đến giờ đã 8 năm. E đi sài gòn lập nghiệp. Hôm qua em về hà nội chợt nhớ anh ấy. Nên em đã ghé qua nhà anh ấy để thăm anh. Chưa đến cổng em đã gọi to. Anh Sơn ơi Anh sơn. Cũng chẳng thấy ai ra. Em đứng đợi lúc thấy bà hàng xóm em mới hỏi. Anh Sơn đâu rồi cô. Thì bà ấy bảo. Ông sơn ông mất đc 3 giỗ rồi. Em sững người lại. Vậy là người mà em vừa coi là bố vừa coi là anh vừa là người yêu người tình. Anh ấy đã ko còn nữa. Ngồi trên ô tô về nhà những ký ức năm tháng trong trại ùa về.người mà tối tối cho em gối đầu lên tay, đánh cờ thì toàn nhường cho em đi lại.. rồi xoa đầu em nói em là của riêng anh mà. giọt nước mắt của em lăn xuống em Vội lấy tay lau đi sợ những người xung quanh để ý. Người mà đã biến em từ một thằng con trai nghịch ngợm đc các bạn gái rất quý mến trở thành một chàng gay đã ko còn trên đời nữa. Em chưa từng hối hận vì điều đó. Đó là số phận. Nhưng đôi khi trong lúc say em cũng tự nhìn lại giờ ko gia đình vợ con ko kết hôn. Trở thành như này liệu em có trách anh ấy.. ko em ko hề trách. Vốn dĩ vì chúng em nợ nhau. Và anh ấy cũng cho em những tháng ngày đẹp đẽ đó rồi ..
cái địt mẹ mày văn vở ít thôi.cái loại tù ngục người đời nó đã khinh rồi con lên đây kể chuyện
 
Cứ đưa mấy bài như thế này lên mấy group cựu tù về thì hài lắm =)) dần dần trại nó mang tiếng như cái ổ bóng.
 

Có thể bạn quan tâm

Top