kisuxaydung
Chú bộ đội
Chắc chúng mày cũng tò mò về miền nam sau 30 chia 4. Qua nhiều sách, truyện và lời kể từ những các bậc tiền bối, nay tao lại lên xam kể cho chúng mày nghe.
SG sau giải phóng ngoài những thứ biến động như báo đài vẫn đưa tin hằng năm, thì còn một thứ ghê sợ hơn nữa chính là lòng người. Những con người cs nằm vùng, hoặc hoạt động ở tuyến cơ sở mới hôm qua còn tay bắt mặt mừng , thân mật với hàng xóm mà nay đã trở nên lạnh lùng, khó gần và hay gắt gỏng. Bởi vì chính bản thân họ hiểu rõ, họ theo cs là vì cái gì, là vì những lợi ích mà họ nhận được nếu như cách mạng thành công, nhà cửa, tiền bạc, địa vị xã hội, chức vụ, vv.
Không ít cán bộ miền bắc và cs miền nam được tuyên truyền và rỉ tai nhau rằng giải phóng miền nam thì chính bản thân họ sẽ có cuộc sống sung sướng, đặc biệt là thu được nhiều chiến lợi phẩm do mỹ để lại, chính quyền chóp bu vnch phải bị đánh đổ.
Ông tao từng là cán bộ giải phóng tiếp quản thành phố huế, được lấy bất kì tài sản của gia đình nào bỏ trốn hoặc chạy vào sài gòn, sau này thì được cấp nhà và đất.
Nhà thì những ai thuộc tầng lớp tư sản được quy là thân với chế độ cũ, bắt phải đi kinh tế mới hoặc đổi nhà, tịch thu tài sản. Hoặc tìm cách đưa người thân gia đình chính quyền cũ đi cải tạo, tiền bạc cũng phải đút lót cho chính quyền mới. Nhà cấp cho cán bộ theo cấp bậc, nhà to sẽ cấp cho cấp tá, vừa nhỏ sẽ cấp cho cấp uý. Còn chính quyền thì sẽ tự chia đất cho nhau hoặc mua với giá rẻ mạc.
Sau giải phóng, một số giáo viên của chế độ cũ mất việc, phải nghỉ dạy đi làm ruộng. Đây là những thành phần tri thức, có thể tận dụng họ để phát triển đất nước, đó là một trong những ý kiến của ông tao. Nhưng thành phần cán bộ chính quyền mới lúc đó chỉ một số ít là học xong cấp 2, phần còn lại là tốt nghiệp tiểu học, cho nên những góp ý của ông tao hay các cán bộ tâm huyết khác thì được quy chụp là đi ngược với đường lối, chủ trương của đẻng. Cần phải chỉnh đối lại tư tưởng, tác phong, không được mang tư tưởng của bọn tư bản giãy chết. Thế là bị bác bỏ hoàn toàn, sách tiếng anh lúc đó còn bị đốt, cán bộ cấm được học tiếng anh, phải dùng tiếng nga, trung. Bất kể thứ gì cũng đem ra so sánh, ví dụ như cái mũ sắt này so với cái mũ cối đéo có cửa, mũ sắt của bọn mỹ đế mang nặng đầu, cho nên thằng nào thằng nấy sợ thụt cổ, cái mũ của chúng ta dùng để bảo vệ, có nhiều công dụng, khát nước không cần dùng đến cốc vẫn có thể uống tốt, còn mũ bọn mỹ đế làm được gì? Dùng chiếc mũ này để đánh dân, hà hiếp phụ nữ và trẻ em. Những kiểu so sánh này được chính trị viên sử dụng một cách thuần thục để tạo nên cái nhìn thiện cận về vnch. Cán bộ lúc đó xem người của chế độ cũ như nô lệ thời hiện đại, ép cung bắt khai theo lời nói của người hỏi. Ông tao có lần ý kiến về việc họ cũng là con người, là nạn nhân của chế độ, chiến tranh cũng chấm dứt nên đối xử một cách công bằng. Thế là ăn luôn kỉ luật vì lí do nhân nhượng, có lòng thương với kẻ thù.
SG sau giải phóng ngoài những thứ biến động như báo đài vẫn đưa tin hằng năm, thì còn một thứ ghê sợ hơn nữa chính là lòng người. Những con người cs nằm vùng, hoặc hoạt động ở tuyến cơ sở mới hôm qua còn tay bắt mặt mừng , thân mật với hàng xóm mà nay đã trở nên lạnh lùng, khó gần và hay gắt gỏng. Bởi vì chính bản thân họ hiểu rõ, họ theo cs là vì cái gì, là vì những lợi ích mà họ nhận được nếu như cách mạng thành công, nhà cửa, tiền bạc, địa vị xã hội, chức vụ, vv.
Không ít cán bộ miền bắc và cs miền nam được tuyên truyền và rỉ tai nhau rằng giải phóng miền nam thì chính bản thân họ sẽ có cuộc sống sung sướng, đặc biệt là thu được nhiều chiến lợi phẩm do mỹ để lại, chính quyền chóp bu vnch phải bị đánh đổ.
Ông tao từng là cán bộ giải phóng tiếp quản thành phố huế, được lấy bất kì tài sản của gia đình nào bỏ trốn hoặc chạy vào sài gòn, sau này thì được cấp nhà và đất.
Nhà thì những ai thuộc tầng lớp tư sản được quy là thân với chế độ cũ, bắt phải đi kinh tế mới hoặc đổi nhà, tịch thu tài sản. Hoặc tìm cách đưa người thân gia đình chính quyền cũ đi cải tạo, tiền bạc cũng phải đút lót cho chính quyền mới. Nhà cấp cho cán bộ theo cấp bậc, nhà to sẽ cấp cho cấp tá, vừa nhỏ sẽ cấp cho cấp uý. Còn chính quyền thì sẽ tự chia đất cho nhau hoặc mua với giá rẻ mạc.
Sau giải phóng, một số giáo viên của chế độ cũ mất việc, phải nghỉ dạy đi làm ruộng. Đây là những thành phần tri thức, có thể tận dụng họ để phát triển đất nước, đó là một trong những ý kiến của ông tao. Nhưng thành phần cán bộ chính quyền mới lúc đó chỉ một số ít là học xong cấp 2, phần còn lại là tốt nghiệp tiểu học, cho nên những góp ý của ông tao hay các cán bộ tâm huyết khác thì được quy chụp là đi ngược với đường lối, chủ trương của đẻng. Cần phải chỉnh đối lại tư tưởng, tác phong, không được mang tư tưởng của bọn tư bản giãy chết. Thế là bị bác bỏ hoàn toàn, sách tiếng anh lúc đó còn bị đốt, cán bộ cấm được học tiếng anh, phải dùng tiếng nga, trung. Bất kể thứ gì cũng đem ra so sánh, ví dụ như cái mũ sắt này so với cái mũ cối đéo có cửa, mũ sắt của bọn mỹ đế mang nặng đầu, cho nên thằng nào thằng nấy sợ thụt cổ, cái mũ của chúng ta dùng để bảo vệ, có nhiều công dụng, khát nước không cần dùng đến cốc vẫn có thể uống tốt, còn mũ bọn mỹ đế làm được gì? Dùng chiếc mũ này để đánh dân, hà hiếp phụ nữ và trẻ em. Những kiểu so sánh này được chính trị viên sử dụng một cách thuần thục để tạo nên cái nhìn thiện cận về vnch. Cán bộ lúc đó xem người của chế độ cũ như nô lệ thời hiện đại, ép cung bắt khai theo lời nói của người hỏi. Ông tao có lần ý kiến về việc họ cũng là con người, là nạn nhân của chế độ, chiến tranh cũng chấm dứt nên đối xử một cách công bằng. Thế là ăn luôn kỉ luật vì lí do nhân nhượng, có lòng thương với kẻ thù.

