Bình loạn bóng đá: Khi số phận lựa chọn người hùng

-Trong bóng đá đỉnh cao, số phận đôi khi rất nghiệt ngã và trớ trêu.
Có những danh thủ sự nghiệp lẫy lừng và đc coi là huyền thoại, nhưng cả đời cầu thủ vẫn mòn mỏi những danh hiệu còn thiếu
Như Ronaldo, Ibrahimovic ko có Cup C1
Steven Gerrard ko có Premier League
Nhưng cũng có những cầu thủ kém tên tuổi hơn rất nhiều, bỗng chốc vụt sáng trong 1 khoảnh khắc để trở thành người hùng, đem vinh quang về cho tập thể, thậm chí cả 1 dân tộc.

g.png


e.png


-Mario Gotze và Eder là những ví dụ điển hình
Gotze từng đc xem là thần đồng mới của bóng đá Đức, nhưng sự nghiệp ko có gì nổi bật. Tham dự WC 2014 với tư cách là 1 ngôi sao trẻ triển vọng. Nhưng cả giải đấu chơi mờ nhạt, chủ yếu sắm vai kép phụ. Điểm sáng duy nhất của Gotze tại WC năm đó, cũng là điểm sáng lớn nhất cả sự nghiệp chính là bàn thắng quý hơn vàng trong hiệp phụ trận chung kết để đem cup vàng về nước Đức. Sau đó, sự nghiệp của Gotze chìm nghỉm, thậm chí WC 2018 sau đó 4 năm, Gotze còn ko đc gọi, mà lúc đó mới 26 tuổi.



Trường hợp của Eder còn buồn cười hơn. Chắc chắn, nhiều người ko biết đến cái tên này khi Euro 2016 diễn ra (nói thật lúc đó tao cũng ko biết). Và người ta chỉ biết đến anh sau khi ghi đc bàn thắng ở hiệp phụ trong trận chung kết Euro năm đó. Một cầu thủ khá vô danh, chỉ chơi cho những CLB hạng 2, hạng 3 ở châu Âu, và sau đó thì chìm nghỉm.



-Tất nhiên những trường hợp như vậy ko gây ấn tượng mạnh. Trong bài viết này, t sẽ đề cập đến 2 ngôi sao chơi tốt cả giải đấu và đem vinh quang về cho đội nhà. Nhưng đó cũng là giải đấu duy nhất họ tỏa sáng. Có vẻ như đc số phận ưu ái lựa chọn để trở thành người hùng.

1-Fabio Grosso
Nhắc đến bóng đá Ý thập niên 90 và thâp niên 2000. Ai cũng sẽ ấn tượng với Paolo Maldini, huyền thoại vĩ đại của màu áo thiên thanh.
Maldini có 1 sự nghiệp lẫy lừng, đoạt vô số danh hiệu ở cấp CLB. Nhưng cấp độ đội tuyển lại rất vô duyên. Khi 2 lần cay đắng thất bại tại 2 trận chung kết (World Cup 1994 và Euro 2000)
-WC 2006, Maldini đã giã từ sự nghiệp thi đấu quốc tế. Để thay thế anh, HLV M.Lippi đã mang đến Đức 1 cái tên rất mới mẻ, đó là Fabio Grosso. Nếu ai ko theo dõi Serie-A giai đoạn này thì chắc cũng ko biết đến cái tên Grosso. Từng đc coi là 1 gã nhà quê, khi sự nghiệp phát triển chậm. Đến năm 21 tuổi, khi các cầu thủ cùng lứa đã thành danh ở Serie-A thì Grosso vẫn đang đá bóng… nghiệp dư. Hai năm sau, anh mặc áo số 10, thi đấu ở Serie C2 trong vai trò… trequartista.

gros.png


-Cũng cần phải nói thêm rằng, vào thời điểm ấy, bóng đá đối với Grosso đơn giản chỉ là một thú vui mang tính giải trí. Dưới tư cách một sinh viên khoa chính trị ở trường đại học, Grosso chưa hề có ý định nghiêm túc về việc theo đuổi sự nghiệp quần đùi áo số. Phải mãi tới khi được Chủ tịch Luciano Gaucci chiêu mộ về Perugia trong kỳ chuyển nhượng mùa Hè 2001, để rồi sau đó được trải nghiệm bầu không khí Serie A, cầu thủ người Ý mới bắt đầu cống hiến hết mình cho sân cỏ. Tuy trải qua hơn hai năm không mấy dễ chịu trong màu áo Perugia nhưng chí ít, HLV Serse Cosmi cũng giúp Grosso tìm ra vị trí thi đấu thực sự phù hợp dành cho anh, đó là một hậu vệ cánh trái với khả năng lên công về thủ bền bỉ.

Giữa mùa giải 2003/04, thay vì lựa chọn một Inter Milan đình đám, “gã nhà quê” Grosso lại đi tìm thử thách mới cho mình tại xứ đảo Sicilia, dưới màu áo Palermo. Để rồi, sau khi CLB chủ sân Renzo Barbera thăng hạng lên chơi ở Serie A, cái tên Grosso cùng những người đồng đội khác như Luca Toni, Barzagli hay Zaccardo cũng nhanh chóng lọt vào “mắt xanh” của HLV Marcelo Lippi. Trải qua 2,5 mùa giải, từ một đội bóng bình dân, Palermo của Grosso đã lọt vào top 5 Serie A và phần thưởng cho hậu vệ sinh năm 1977 này, không gì khác chính là một tấm vé đến World Cup.

-Sinh năm 1977, Ở độ tuổi 29, Grosso đến VCK World Cup 2006 cùng một bản lý lịch gần như bằng không, bên cạnh vô số anh tài “máu mặt” trong màu áo ĐT Italia như Buffon, Del Piero, Totti, Cannavaro, Nesta, Pirlo, Zambrotta, Camoranesi… Nhưng rồi, định mệnh đã gọi tên chàng trai xứ Abruzzo như một món quà dành cho đội bóng áo Thiên thanh.
-Thuộc dạng nở muộn, nhưng những gì Grosso làm đc trên đất Đức mùa hè 2006 vẫn khiến người hâm mộ nhớ mãi. Hình ảnh Grosso năm đó chính là hiện thân của chính đội tuyển Ý với 3 dấu ấn chói lọi

-Trận gặp Australia tại vòng 1/16, khi đội quân của HLV Lippi chỉ còn 10 người (Materazzi dính thẻ đỏ rời sân), chính Grosso đã kiếm về một quả phạt đến để Totti thực hiện thành công đưa Italia vào tứ kết.
-Khoảnh khắc ấn tượng nhất là pha lập công vào lưới ĐT Đức trong trận bán kết sau đó. Xuyên suốt 90 phút đầy căng thẳng, có những thời điểm các tifosi cảm thấy lo lắng về một kịch bản Azzurri sẽ kiệt quệ và phải đầu hàng trước người Đức khi bước sang loạt penalty cân não. Nhưng rồi, từ một quả phạt góc trong hiệp phụ, bóng đã tìm đến chân Andrea Pirlo. Tiền vệ thuộc biên chế AC Milan quan sát rất nhanh trước khi thực hiện một đường chọc khe hoàn hảo, còn Grosso thì cứa lòng một chạm trong vô định. Bóng đi cuộn vào góc xa khung thành, Jens Lehmann bất lực và phần còn lại chỉ là cơn điên của những người Ý trên khắp các góc khán đài Signal Iduna Park. Camera ghi lại khoảnh khắc Grosso sung sướng như phát điên, anh vừa chạy vừa khóc...
-Và cuối cùng chính Grosso cũng là người chốt lại giải đấu mỹ mãn cho người Ý, khi anh thực hiện thành công quả đá luân lưu cuối cùng trong trận chung kết. Mang chiếc cup thế giới về đất nước hình chiếc ủng sau 24 năm chờ đợi.





2-Marco Materazzi
-So với Grosso thì gã đồ tể có biệt danh Matrix có tên tuổi hơn rất nhiều. Nhưng hành trang đến với WC 2006 cũng chẳng khá hơn Grosso là bao.
-Trước giải đấu, Materazzi đã có 5 năm ăn cơm tuyển và đc tham dự 2 giải đấu lớn trước đó (WC 2002 và Euro 2004) nhưng mãn kiếp dự bị. Ko hẳn là trình độ Materazzi kém. Nhưng giai đoạn đó, bóng đá Ý có rất nhiều trung vệ đẳng cấp, và mặc định suất đá chính trên tuyển ko ai cạnh tranh đc với cặp Nesta - Cannavaro.
-Tưởng như lại mòn đít quần trên băng ghế dự bị. Nhưng cơ hội bất ngờ đến với anh khi Nesta dính chấn thương trong lượt đấu thứ 3 vòng bảng với Czech. Một sự sắp đặt của số phận.
-Cũng phải nói thêm 1 chút về Nesta, trung vệ đẳng cấp này thực sự quá đen. Ba lần tham dự WC (98-2002-2006) trong vai trò đá chính, thì cả 3 lần đều dính chấn thương giữa chừng.
-Còn Materazzi, giải đấu này anh ko còn bặm trợn, chặt chém, ko còn hình ảnh của 1 gã đồ tể năm nào mà chơi điềm đạm, chắc chắn hơn bên cạnh đội trưởng Cannavaro và vụt sáng để trở thành người hùng.

mat.png


-Cả sự nghiệp, Materazzi có 8 năm chơi trên tuyển đá tổng cộng 41 trận, ghi đc 2 bàn thắng. Nhưng kỳ lạ thay, cả 2 bàn thắng đó đều đc ghi tại WC 2006 và đều lã những quả đánh đầu. Bàn đầu tiên là bàn nở tỷ số trong trận đấu với Czech tại vòng bảng, khi vừa vào sân thay Nesta bị chấn thương. Và quan trọng nhất là bàn gỡ hòa 1-1 trong trận chung kết với tuyển Pháp.
-The Matrix còn là 1 trong 5 người thực hiện thành công loạt đá luân lưu và có pha cà khịa khiến Zidane nối điên để rồi sau đó nhận thẻ đỏ. Có thể với người Pháp, Materazzi là kẻ đáng nguyền rủa, nhưng với người Ý anh lại là người hùng. Một hậu vệ đạm chất Ý, quyết liệt, mạnh mẽ, tiểu xảo và rất quái. Từ 1 tên đồ tể thường xuyên làm bạn với băng ghế dự bị. Bỗng chốc có cơ hội trời cho và tỏa sáng đem về chức vô địch thế giới cho đội nhà...
-Grosso và Materazzi đã có 1 giải đấu ấn tượng như vậy. Những gì đã làm trên đất Đức mùa hè 2006 sẽ còn ghi dấu ấn đậm sâu trong lòng người hâm mộ nhiều năm về sau...



 
Số phận lựa chọn 50% người hùng, 50% còn lại bị bọn nhà cái kìm hãm
 
Năm đó Bồ thiếu ST tới mức mà để Eder mang số 9 luôn hả mày
Tao coi Bồ năm đó đúng cụ rùa hiển linh độ, tao thích Ronaldo từ giải mày máu lửa chửi bới kích động anh em lên tinh thần
Năm đó Bồ ko có tiền đạo cắm nào ra hồn. Toàn cho Ronaldo + Nani đá cặp, mà 2 thằng này ko phải số 9
 
Xưa giờ tau vẫn thic mẫu tiền vệ công, toàn diện
 
Toàn người Ý thế này. Thôi thì nhân tiện chia sẻ chút về bóng đá Ý mặc dù biết thằng thớt có lập riêng 1 thớt về Bóng đá Ý. Đã từng là 1 Rossoneri nên giải Ý với tao có rất nhiều kỷ niệm. Thích mà không hiểu vì sao mình thích luôn. Nhớ hồi đầu Milan có Boban, Weah, Maldini, Costacurta…Giải Ý hùng mạnh với “7chị em gái” và với những cái tên như: Del Piero, Edgar David, Zamorano (tao thích nhất biệt danh của thằng này Ivan “Bạo chúa” gọi theo tên sa hoàng Ivan đệ tứ của Nga), Zanetti, Thuram, Cannavaro, E. Chiesa (cha của F. Chiesa bây giờ), Batigol, Totti, Montella, Vieri, Nedved… thời đấy bóng đá Ý là số 1 khỏi bàn cãi. Nhưng sau vụ Calciopoli là đến giai đoạn suy tàn. Giai đoạn này tao vẫn xem và cổ vũ. Chỉ bỏ hẳn khi thằng BLV Anh Ngọc bình luận 1 cách cực đoan và hằn học các đội khác khi các CLB hay đội tuyển Ý bị loại ở 1 giải nào đấy. Và từ đấy cũng chấm dứt luôn 1 tình yêu thời trai trẻ của tao với Milan và bóng đá Ý.
 
Toàn người Ý thế này. Thôi thì nhân tiện chia sẻ chút về bóng đá Ý mặc dù biết thằng thớt có lập riêng 1 thớt về Bóng đá Ý. Đã từng là 1 Rossoneri nên giải Ý với tao có rất nhiều kỷ niệm. Thích mà không hiểu vì sao mình thích luôn. Nhớ hồi đầu Milan có Boban, Weah, Maldini, Costacurta…Giải Ý hùng mạnh với “7chị em gái” và với những cái tên như: Del Piero, Edgar David, Zamorano (tao thích nhất biệt danh của thằng này Ivan “Bạo chúa” gọi theo tên sa hoàng Ivan đệ tứ của Nga), Zanetti, Thuram, Cannavaro, E. Chiesa (cha của F. Chiesa bây giờ), Batigol, Totti, Montella, Vieri, Nedved… thời đấy bóng đá Ý là số 1 khỏi bàn cãi. Nhưng sau vụ Calciopoli là đến giai đoạn suy tàn. Giai đoạn này tao vẫn xem và cổ vũ. Chỉ bỏ hẳn khi thằng BLV Anh Ngọc bình luận 1 cách cực đoan và hằn học các đội khác khi các CLB hay đội tuyển Ý bị loại ở 1 giải nào đấy. Và từ đấy cũng chấm dứt luôn 1 tình yêu thời trai trẻ của tao với Milan và bóng đá Ý.
T vẫn hâm mộ đội Ý như thuở ban đầu nhưng giờ nhiều cầu thủ lạ quá tại ít theo dõi.
 
còn th james rodriguez nữa. Vua phá lưới WC 2014 nhưng sau đó cũng lụi tàn một cách khó hiểu
 
Toàn người Ý thế này. Thôi thì nhân tiện chia sẻ chút về bóng đá Ý mặc dù biết thằng thớt có lập riêng 1 thớt về Bóng đá Ý. Đã từng là 1 Rossoneri nên giải Ý với tao có rất nhiều kỷ niệm. Thích mà không hiểu vì sao mình thích luôn. Nhớ hồi đầu Milan có Boban, Weah, Maldini, Costacurta…Giải Ý hùng mạnh với “7chị em gái” và với những cái tên như: Del Piero, Edgar David, Zamorano (tao thích nhất biệt danh của thằng này Ivan “Bạo chúa” gọi theo tên sa hoàng Ivan đệ tứ của Nga), Zanetti, Thuram, Cannavaro, E. Chiesa (cha của F. Chiesa bây giờ), Batigol, Totti, Montella, Vieri, Nedved… thời đấy bóng đá Ý là số 1 khỏi bàn cãi. Nhưng sau vụ Calciopoli là đến giai đoạn suy tàn. Giai đoạn này tao vẫn xem và cổ vũ. Chỉ bỏ hẳn khi thằng BLV Anh Ngọc bình luận 1 cách cực đoan và hằn học các đội khác khi các CLB hay đội tuyển Ý bị loại ở 1 giải nào đấy. Và từ đấy cũng chấm dứt luôn 1 tình yêu thời trai trẻ của tao với Milan và bóng đá Ý.
Milan bây giờ nát vãi, thế mà năm ngoái vẫn vô địch Serie-A mới tài
 
Do cả Seria A đều nát nên Lan già nát ít hơn chút thì vô địch thôi. Nhưng công nhận với đội hình vô địch của Milan năm trước mà đưa về Serie A năm 2000 thời 7 chị em gái chắc đứng thứ 10 là thành công.
Inter của tao cũng ko khá hơn là mấy.
Toàn phải bán máu, rồi mua về mấy thằng già khú, thế méo nào năm nay lết vào chung kết C1, ảo vãi
Tiếc là thua cmnr, ko cũng có cơ hội bốc phét tí chút.
Mà trận vừa rồi đá cũng ngang phân MC phết. có 3,4 cơ hội ngon ăn mà ko ghi bàn đc. Toàn thằng Ku đen tấu hài
 
Toàn người Ý thế này. Thôi thì nhân tiện chia sẻ chút về bóng đá Ý mặc dù biết thằng thớt có lập riêng 1 thớt về Bóng đá Ý. Đã từng là 1 Rossoneri nên giải Ý với tao có rất nhiều kỷ niệm. Thích mà không hiểu vì sao mình thích luôn. Nhớ hồi đầu Milan có Boban, Weah, Maldini, Costacurta…Giải Ý hùng mạnh với “7chị em gái” và với những cái tên như: Del Piero, Edgar David, Zamorano (tao thích nhất biệt danh của thằng này Ivan “Bạo chúa” gọi theo tên sa hoàng Ivan đệ tứ của Nga), Zanetti, Thuram, Cannavaro, E. Chiesa (cha của F. Chiesa bây giờ), Batigol, Totti, Montella, Vieri, Nedved… thời đấy bóng đá Ý là số 1 khỏi bàn cãi. Nhưng sau vụ Calciopoli là đến giai đoạn suy tàn. Giai đoạn này tao vẫn xem và cổ vũ. Chỉ bỏ hẳn khi thằng BLV Anh Ngọc bình luận 1 cách cực đoan và hằn học các đội khác khi các CLB hay đội tuyển Ý bị loại ở 1 giải nào đấy. Và từ đấy cũng chấm dứt luôn 1 tình yêu thời trai trẻ của tao với Milan và bóng đá Ý.
Tình yêu con cẹc mà bị Ngọc Anh ảnh hưởng. Thằng già dẩm lol
 
Euro vs WC công nhận có mấy thằng cũng toả sáng dữ lắm nhưng sau này thấy chết chìm cũng khá nhiều cái thằng đầu tiên mà tao ấn tượng nhất là Oleg Salenko của Nga nó từng ghi đến 5 bàn thắng trong một trận đấu hồi WC 94, Arshavin của Nga Euro 2008 cũng chơi khá tốt trận tứ kết nó giúp cho Nga Loại Hà Lan ứng cử viên vô địch hàng đầu khi đó khi mới tàn sát Pháp vs Ý bằng Lối đá tấn công tổng lực của Van Basten xây dựng, sau này nó sang Chú 4 chơi tốt được thời gian ngắn xong cũng chìm. Milan Baros của Séc hồi Euro 2004 là vua phá lưới nhưng sau giải này cũng sa sút khá nhiều.
2004 tiền đạo toàn hàng khủng mà nó lại đá cho đội hạng 2 là liv thì bó tay thôi. Với lại lúc đó dần chuyển qua đá 4-3-3 mẹ rồi nên nó cũng phế vì nó chỉ đá 4-4-2. Sau euro xong hình như chìm mẹ luôn vì tao ko thể nhớ ra team tiếp theo của nó nếu đéo google.
 
Có thằng thủ môn ochoa tuy ko phải 1 mùa nhưng cứ wc nó mới bắt hay.trong giới bóng đá chắc chỉ có thằng bendner là tầm thường vl nhưng lại đc nhắc đến nhiều và lâu nhất
 

Có thể bạn quan tâm

Top