Một tướng vô năng, lụy chết ba quân

hoangbach0

Phóng viên hợp đồng Xamvn
Cổ ngữ có câu: “Thiên quân dịch đắc, nhất tướng nan cầu”, ngàn quân dễ được, một tướng khó cầu. Cũng có câu rằng “Cường tướng thủ hạ vô nhược binh”, tức là dưới tay tướng mạnh thì không có binh lính yếu nhược. Những lời này đều nói đến vai trò chủ chốt của người đứng đầu điều binh khiển tướng. Lật lại những trận chiến lớn nhỏ trong lịch sử có thể thấy tài năng của tướng quân chính là nhân tố không thể thiếu trong một chiến thắng.

Phương Tây có một câu ngạn ngữ nổi tiếng rằng: “Một con sư tử dẫn theo một đàn cừu có thể đánh bại được một con cừu dẫn theo một đám sư tử”. Cũng có câu: “Đoàn tàu chạy nhanh, toàn bộ là dựa vào toa đầu”. Những câu nói này cũng có chung hàm ý với câu “Một tướng vô năng lụy chết ba quân”.

“Một tướng vô năng lụy chết ba quân”, ý nói một người đứng đầu không có năng lực sẽ làm liên lụy đến rất nhiều người, thậm chí khiến họ bị mất mạng. Đây là câu danh ngôn có xuất xứ từ sách “Lã Thị Xuân Thu”, kể về một vị tướng quân của nước Triệu thời Chiến Quốc.

Năm 262 TCN, Tần Vương phái Bạch Khởi tấn công nước Hàn, chiếm đất Dã Vương, cắt đứt liên hệ giữa quận Thượng Đảng với nước Hàn. Tình hình Thượng Đảng rất nguy cấp, các tướng lĩnh không muốn đầu hàng quân Tần nên đã phái người đem dâng Thượng Đảng cho nước Triệu.

Triệu Vương phái quân đội tiếp nhận Thượng Đảng. Hai năm sau, nước Tần lại phái Vương Hột vây chặt Thượng Đảng. Triệu Vương nghe tin, liền cử Liêm Pha dẫn hai mươi vạn quân cứu Thượng Đảng, nhưng mới đến Trường Bình thì Thượng Đảng đã bị quân Tần chiếm mất.

Vương Hột muốn tấn công Trường Bình. Liêm Pha vội bố trí phòng thủ, sai binh sĩ xây đắp thành luỹ, đào hào sâu để cầm cự với quân Tần, chuẩn bị phòng ngự lâu dài. Vương Hột nhiều lần khiêu chiến nhưng Liêm Pha trước sau đều không chịu ra đánh.

Tần bèn sai người dùng kế phản gián, nói: “Nước Tần chỉ sợ Triệu Quát là người trẻ tuổi hăng hái chỉ huy quân đội, chứ Liêm Pha già cả chẳng làm được gì, xem ra sắp phải đầu hàng rồi”.

Triệu Vương liền phong Triệu Quát làm đại tướng, ra thay thế Liêm Pha.

Lận Tương Như can ngăn: “Triệu Quát chỉ biết đọc binh thư của cha, không biết ứng biến khi lâm trận, không thể cử làm đại tướng được”. Nhưng Triệu Vương không nghe theo.

Mẹ của Triệu Quát xin Triệu Vương đừng cử con mình làm tướng: “Cha của nó trước khi mất đã nói nó coi việc dùng binh đánh trận như trò chơi, nói tới binh pháp thì trên trời dưới biển. Sau này, nếu đại vương không sử dụng nó thì tốt, nếu dùng nó làm đại tướng, e rằng quân Triệu sẽ vì nó mà bị tiêu diệt.”.

Nhưng Triệu Vương vẫn quyết dùng Triệu Quát.

Năm 260 TCN, Triệu Quát dẫn hai mươi vạn quân tới Trường Bình, đòi Liêm Pha trao lại binh quyền. Liêm Pha trở về Hàm Đan. Triệu Quát thống lĩnh bốn mươi vạn đại quân, phế bỏ mọi quy định của Liêm Pha.

Nước Tần nghe tin nước Triệu đã thay Liêm Pha liền bí mật cử Bạch Khởi xuất quân. Bạch Khởi tới Trường Bình, bố trí mai phục, cố ý đánh thua mấy trận. Triệu Quát không biết đó là kế, cứ liều mạng đuổi theo. Bạch Khởi nhử quân Triệu đến nơi bố trí sẵn phục binh, cử hai vạn rưỡi quân tinh nhuệ cắt đứt đường lui của quân Triệu, ngoài ra còn cử năm nghìn kỵ binh xông vào trại quân Triệu, chia cắt bốn mươi vạn quân Triệu làm hai bộ phận. Lúc này Triệu Quát mới biết quân Tần lợi hại, chỉ còn biết xây đắp lũy cố thủ, chờ viện binh tới cứu.

Nước Tần lại phái quân chặn đường quân cứu viện và đường tải lương của quân Triệu. Quân của Triệu Quát hết lương thảo, lại không có viện binh, giữ được hơn bốn mươi ngày thì quân lính không còn lòng dạ nào chiến đấu nữa. Triệu Quát dẫn quân phá vây bị quân Tần bắn chết. Quân Triệu thấy chủ tướng bị giết, liền đua nhau vứt bỏ vũ khí đầu hàng. Bốn mươi vạn quân Triệu dưới sự chỉ huy của Triệu Quát cuối cùng đã bị thất bại hoàn toàn.

Ngày nay, bất luận là đối với một quốc gia hay một công ty thì đạo đức và tài năng của người lãnh đạo là quan trọng nhất. Bởi vì họ là người khởi xướng và thúc đẩy hoạt động của một tổ chức. Mỗi một hành vi một quyết định của họ đều có ảnh hưởng đến sự hưng suy của toàn thể. “Dưới tay tướng yếu sẽ không có binh mạnh, dưới tay tướng mạnh sẽ không có binh yếu”, khi lựa chọn người đứng đầu tất phải hiểu điều này.
 
Thằng cha Bạch Khởi thắng trận này tàn sát luôn mấy chục vạn quân Triệu phải không. Sao hàng rồi không đưa về nước làm lao động, sản xuất nông nghiệp nhỉ. Không thì mang đi đập Hung Nô cũng ngon mà.
Giết cũng là có lý do của nó, mày cảm tưởng cái đống này còn nhiều hơn quân Tần, quản lý làm sao được? Lỡ nó nổi dậy phản kháng thì quân Tần có khi toang, mà thời đó không dễ vận chuyển hết 400.000 tù binh này đâu, cho nên giải pháp tốt nhất dù quá tàn bạo đó là giết hết. Thực ra tao cũng không đánh giá cao hành vi này lắm vì nói gì thì nói cũng là trảo trở thôi, tuy nhiên trong việc nhà binh thì cũng tạm du di chấp nhận được.
 
Giết cũng là có lý do của nó, mày cảm tưởng cái đống này còn nhiều hơn quân Tần, quản lý làm sao được? Lỡ nó nổi dậy phản kháng thì quân Tần có khi toang, mà thời đó không dễ vận chuyển hết 400.000 tù binh này đâu, cho nên giải pháp tốt nhất dù quá tàn bạo đó là giết hết. Thực ra tao cũng không đánh giá cao hành vi này lắm vì nói gì thì nói cũng là trảo trở thôi, tuy nhiên trong việc nhà binh thì cũng tạm du di chấp nhận được.
Hàng quân này mất hết sĩ khí rồi, muốn nhập Tần không khó, thúc một nhánh quân nhỏ đập Hàm Đan diệt xong Triệu là coi như ngon luôn. Tự dưng tàn sàn sát hàng quân để rồi sau đó quân các nước chỉ có sống chết với Tần chứ đéo có hàng.
 
Hàng quân này mất hết sĩ khí rồi, muốn nhập Tần không khó, thúc một nhánh quân nhỏ đập Hàm Đan diệt xong Triệu là coi như ngon luôn. Tự dưng tàn sàn sát hàng quân để rồi sau đó quân các nước chỉ có sống chết với Tần chứ đéo có hàng.
Ừm thì mỗi cái nó đều có nhiều cách nghĩ khác nhau... Cơ mà về sau đánh xong Yên và Sở thì Tần coi như là xong hết rồi. Bọn Tề dân sống bình yên hàng chục năm, mất hết sĩ khí chiến đấu nên auto đầu hàng, không cần đánh.
 
Thằng cha Bạch Khởi thắng trận này tàn sát luôn mấy chục vạn quân Triệu phải không. Sao hàng rồi không đưa về nước làm lao động, sản xuất nông nghiệp nhỉ. Không thì mang đi đập Hung Nô cũng ngon mà.
Hậu cần không đủ, lương thực nuôi quân ko đủ.
Lẽ ra phải đem về cho học tập cải tạo, giác ngộ tư tưởng lãnh tụ Tần vương.
 
Hậu cần không đủ, lương thực nuôi quân ko đủ.
Lẽ ra phải đem về cho học tập cải tạo, giác ngộ tư tưởng lãnh tụ Tần vương.
Đây không phải vấn đề. Lương thực thu được từ Triệu không ít. Tình thế lúc này là Vua Triệu vẫn còn chưa hàng, thời đó chữ Trung rất lớn. Chỉ cần đập vua Triệu, bắt nó hàng sát nhập vào Tần là 40 vạn quân Triệu đổi thanh quân Tần rồi. Thời Doanh Chính về sau là vậy.
 
Thằng cha Bạch Khởi thắng trận này tàn sát luôn mấy chục vạn quân Triệu phải không. Sao hàng rồi không đưa về nước làm lao động, sản xuất nông nghiệp nhỉ. Không thì mang đi đập Hung Nô cũng ngon mà.
Thứ 1 là k bgio thu phục được hết, quân Triệu có vk con gia đình quê hương ở nước Triệu, cho dù có bị cưỡng ép thì cũng sẽ luôn tìm cách về quê
Thứ 2 k thể nào quản lý hết số lượng tù binh lớn như vậy, chỗ ăn ở, rồi quản lý 40 vạn quân Triệu phải tốn ít nhất 20 vạn ng Tần nữa
Thứ 3 rất nguy hiểm, chẳng khác nuôi cọp trong nhà, có bạo loạn hoặc k may bị đánh vô mà đánh quân này nổi dậy là coi như thù trong giặc ngoài.

Trận này là đỉnh cao, chính nó làm nước Triệu k bgio ngóc đầu lên được và cũng chính vì vậy mà Tần Thủy Hoàng thống nhất khó khăn hơn rất nhiều, vì thằng nào cũng liều chết chống trả vì chống hay k thì cũng bị giết. Mà phải công nhận là Bạch Khởi là trùm đánh trận, k to khỏe mạnh mẽ nhưng cầm quân đánh đâu thắng đó.
 
Thứ 1 là k bgio thu phục được hết, quân Triệu có vk con gia đình quê hương ở nước Triệu, cho dù có bị cưỡng ép thì cũng sẽ luôn tìm cách về quê
Thứ 2 k thể nào quản lý hết số lượng tù binh lớn như vậy, chỗ ăn ở, rồi quản lý 40 vạn quân Triệu phải tốn ít nhất 20 vạn ng Tần nữa
Thứ 3 rất nguy hiểm, chẳng khác nuôi cọp trong nhà, có bạo loạn hoặc k may bị đánh vô mà đánh quân này nổi dậy là coi như thù trong giặc ngoài.

Trận này là đỉnh cao, chính nó làm nước Triệu k bgio ngóc đầu lên được và cũng chính vì vậy mà Tần Thủy Hoàng thống nhất khó khăn hơn rất nhiều, vì thằng nào cũng liều chết chống trả vì chống hay k thì cũng bị giết. Mà phải công nhận là Bạch Khởi là trùm đánh trận, k to khỏe mạnh mẽ nhưng cầm quân đánh đâu thắng đó.
Và hơn hết là cái danh sát thần... Nghe tên là run sợ. Kẻ đồ sát 40 vạn quân, nghe kinh khủng hơn là đánh bại 40 vạn quân.
 
Và hơn hết là cái danh sát thần... Nghe tên là run sợ. Kẻ đồ sát 40 vạn quân, nghe kinh khủng hơn là đánh bại 40 vạn quân.
Nói chung cũng do thanh niên Triệu Quát non tay thôi, chứ cứ để Liêm Pha thủ thành kiểu đó thì cứ nhìn nhau vài năm cũng chưa ngã ngũ. Đánh công thành khác đánh đôi công lắm, thủ thành thì ít nhất phải đông gấp đôi may ra.
 
Giết cũng là có lý do của nó, mày cảm tưởng cái đống này còn nhiều hơn quân Tần, quản lý làm sao được? Lỡ nó nổi dậy phản kháng thì quân Tần có khi toang, mà thời đó không dễ vận chuyển hết 400.000 tù binh này đâu, cho nên giải pháp tốt nhất dù quá tàn bạo đó là giết hết. Thực ra tao cũng không đánh giá cao hành vi này lắm vì nói gì thì nói cũng là trảo trở thôi, tuy nhiên trong việc nhà binh thì cũng tạm du di chấp nhận được.
Việc dẫn giải 400k lính về không đơn giản vì lúc đó quân Tần chưa tới 50k, rồi cấp lương thực nuôi bọn nó cả tháng nữa
Nói chung với việc dân Triệu thời đó 5-10tr đổ lại thì mất đi 400k đinh tráng thì trong nước chỉ còn đàn bà và bô lão, chắc kiệt cũng phải 50 năm
 
Thứ 1 là k bgio thu phục được hết, quân Triệu có vk con gia đình quê hương ở nước Triệu, cho dù có bị cưỡng ép thì cũng sẽ luôn tìm cách về quê
Thứ 2 k thể nào quản lý hết số lượng tù binh lớn như vậy, chỗ ăn ở, rồi quản lý 40 vạn quân Triệu phải tốn ít nhất 20 vạn ng Tần nữa
Thứ 3 rất nguy hiểm, chẳng khác nuôi cọp trong nhà, có bạo loạn hoặc k may bị đánh vô mà đánh quân này nổi dậy là coi như thù trong giặc ngoài.

Trận này là đỉnh cao, chính nó làm nước Triệu k bgio ngóc đầu lên được và cũng chính vì vậy mà Tần Thủy Hoàng thống nhất khó khăn hơn rất nhiều, vì thằng nào cũng liều chết chống trả vì chống hay k thì cũng bị giết. Mà phải công nhận là Bạch Khởi là trùm đánh trận, k to khỏe mạnh mẽ nhưng cầm quân đánh đâu thắng đó.
Theo lý thuyết này thì nhà Tần đời đời không thống nhất được Trung Quốc. Vấn đề ở đây chỉ là thằng Vua Triệu. Chỉ cần 1-2 vạn kỵ binh ngày đêm thằng tiến đến Hàm Đan buộc vua Triệu phải hàng là thu được 40 vạn quân. Dùng quân này tiến thẳng sang Tề. Chỉ cần 2-3 năm sau là bình định Trung Hoa.
 
Nói chung cũng do thanh niên Triệu Quát non tay thôi, chứ cứ để Liêm Pha thủ thành kiểu đó thì cứ nhìn nhau vài năm cũng chưa ngã ngũ. Đánh công thành khác đánh đôi công lắm, thủ thành thì ít nhất phải đông gấp đôi may ra.
Liêm Pha là tướng tài, tiếc là đời lận đận quá, đi khắp các nước mà ít nước nào dùng được cái tài cầm quân của ông này một cách triệt để.
 
@xxchuatexx :
"Hèn gì tụi VNCH nó thua phải chạy sang bên kia bờ đại dương
Không có thằng tướng nào ra hồn bảo sao dân nó chọn cách chết trên biển hơn là trên chiến trường."

Lên Fb, tiktok đã đành lên xàm lại gặp đám bò như mày, bị tự kỷ ám thị, tự ái bắc cụ à :)) mấy thằng loz vnch chết mẹ hết, còn sống thì già mắt mờ ai rãnh mò lên xàm?
Đám tướng tá bây giờ nát bị chửi thì mày lại cay zái lắm à? Nhìn quanh éo có ai để lôi vào chữa thẹn phải lôi thằng ở thế kỷ trước ra so :))
Sinh sau đẻ muộn chỉ biết đám 3/ qua sử sách, làm gì có hình ảnh dẫn chứng rõ ràng trực quan như đám tướng tá hiện nay
 
@derick151 cháu bị tự kỉ ám thị à
Topic đang bàn về lịch sử câu nói tại sao tướng tá quan trọng ntn. Còn lịch sử đã có rồi mà còn bảo chưa biết ntn thì quá cha mắt có giả mù =))
Bác đây mới ví dụ cho cháu hiểu mà cháu xửng lên vậy =))
Còn đám tướng bây giờ biết đánh hay không thì cho nó thực nghiệm rồi mới bàn chứ thằng ngu. Dù răng tao cũng tin là nó không biết đánh thật. Nhưng mày có đầu óc cũng phải hiểu topic đang nói vấn đề gì chớ =)) Bớt xù lông nghe chưa =))
BỎ TIKTOK ĐI MÀ LÀM NGƯỜI =))
 
Sửa lần cuối:
1 SỐ THANH NIÊN THUỘC SỬ TÀU HƠN SỬ TA
BẢO SAO VN CÓ NHIỀU THÀNH PHẦN TỰ NHỤC
 
Cổ ngữ có câu: “Thiên quân dịch đắc, nhất tướng nan cầu”, ngàn quân dễ được, một tướng khó cầu. Cũng có câu rằng “Cường tướng thủ hạ vô nhược binh”, tức là dưới tay tướng mạnh thì không có binh lính yếu nhược. Những lời này đều nói đến vai trò chủ chốt của người đứng đầu điều binh khiển tướng. Lật lại những trận chiến lớn nhỏ trong lịch sử có thể thấy tài năng của tướng quân chính là nhân tố không thể thiếu trong một chiến thắng.

Phương Tây có một câu ngạn ngữ nổi tiếng rằng: “Một con sư tử dẫn theo một đàn cừu có thể đánh bại được một con cừu dẫn theo một đám sư tử”. Cũng có câu: “Đoàn tàu chạy nhanh, toàn bộ là dựa vào toa đầu”. Những câu nói này cũng có chung hàm ý với câu “Một tướng vô năng lụy chết ba quân”.

“Một tướng vô năng lụy chết ba quân”, ý nói một người đứng đầu không có năng lực sẽ làm liên lụy đến rất nhiều người, thậm chí khiến họ bị mất mạng. Đây là câu danh ngôn có xuất xứ từ sách “Lã Thị Xuân Thu”, kể về một vị tướng quân của nước Triệu thời Chiến Quốc.

Năm 262 TCN, Tần Vương phái Bạch Khởi tấn công nước Hàn, chiếm đất Dã Vương, cắt đứt liên hệ giữa quận Thượng Đảng với nước Hàn. Tình hình Thượng Đảng rất nguy cấp, các tướng lĩnh không muốn đầu hàng quân Tần nên đã phái người đem dâng Thượng Đảng cho nước Triệu.

Triệu Vương phái quân đội tiếp nhận Thượng Đảng. Hai năm sau, nước Tần lại phái Vương Hột vây chặt Thượng Đảng. Triệu Vương nghe tin, liền cử Liêm Pha dẫn hai mươi vạn quân cứu Thượng Đảng, nhưng mới đến Trường Bình thì Thượng Đảng đã bị quân Tần chiếm mất.

Vương Hột muốn tấn công Trường Bình. Liêm Pha vội bố trí phòng thủ, sai binh sĩ xây đắp thành luỹ, đào hào sâu để cầm cự với quân Tần, chuẩn bị phòng ngự lâu dài. Vương Hột nhiều lần khiêu chiến nhưng Liêm Pha trước sau đều không chịu ra đánh.

Tần bèn sai người dùng kế phản gián, nói: “Nước Tần chỉ sợ Triệu Quát là người trẻ tuổi hăng hái chỉ huy quân đội, chứ Liêm Pha già cả chẳng làm được gì, xem ra sắp phải đầu hàng rồi”.

Triệu Vương liền phong Triệu Quát làm đại tướng, ra thay thế Liêm Pha.

Lận Tương Như can ngăn: “Triệu Quát chỉ biết đọc binh thư của cha, không biết ứng biến khi lâm trận, không thể cử làm đại tướng được”. Nhưng Triệu Vương không nghe theo.

Mẹ của Triệu Quát xin Triệu Vương đừng cử con mình làm tướng: “Cha của nó trước khi mất đã nói nó coi việc dùng binh đánh trận như trò chơi, nói tới binh pháp thì trên trời dưới biển. Sau này, nếu đại vương không sử dụng nó thì tốt, nếu dùng nó làm đại tướng, e rằng quân Triệu sẽ vì nó mà bị tiêu diệt.”.

Nhưng Triệu Vương vẫn quyết dùng Triệu Quát.

Năm 260 TCN, Triệu Quát dẫn hai mươi vạn quân tới Trường Bình, đòi Liêm Pha trao lại binh quyền. Liêm Pha trở về Hàm Đan. Triệu Quát thống lĩnh bốn mươi vạn đại quân, phế bỏ mọi quy định của Liêm Pha.

Nước Tần nghe tin nước Triệu đã thay Liêm Pha liền bí mật cử Bạch Khởi xuất quân. Bạch Khởi tới Trường Bình, bố trí mai phục, cố ý đánh thua mấy trận. Triệu Quát không biết đó là kế, cứ liều mạng đuổi theo. Bạch Khởi nhử quân Triệu đến nơi bố trí sẵn phục binh, cử hai vạn rưỡi quân tinh nhuệ cắt đứt đường lui của quân Triệu, ngoài ra còn cử năm nghìn kỵ binh xông vào trại quân Triệu, chia cắt bốn mươi vạn quân Triệu làm hai bộ phận. Lúc này Triệu Quát mới biết quân Tần lợi hại, chỉ còn biết xây đắp lũy cố thủ, chờ viện binh tới cứu.

Nước Tần lại phái quân chặn đường quân cứu viện và đường tải lương của quân Triệu. Quân của Triệu Quát hết lương thảo, lại không có viện binh, giữ được hơn bốn mươi ngày thì quân lính không còn lòng dạ nào chiến đấu nữa. Triệu Quát dẫn quân phá vây bị quân Tần bắn chết. Quân Triệu thấy chủ tướng bị giết, liền đua nhau vứt bỏ vũ khí đầu hàng. Bốn mươi vạn quân Triệu dưới sự chỉ huy của Triệu Quát cuối cùng đã bị thất bại hoàn toàn.

Ngày nay, bất luận là đối với một quốc gia hay một công ty thì đạo đức và tài năng của người lãnh đạo là quan trọng nhất. Bởi vì họ là người khởi xướng và thúc đẩy hoạt động của một tổ chức. Mỗi một hành vi một quyết định của họ đều có ảnh hưởng đến sự hưng suy của toàn thể. “Dưới tay tướng yếu sẽ không có binh mạnh, dưới tay tướng mạnh sẽ không có binh yếu”, khi lựa chọn người đứng đầu tất phải hiểu điều này.
Mấy thằng khựa toàn chỉ gà mắng chó, lấy tích xưa kể lại nói chuyện nay thôi, đừng nghĩ đấy là thật
 

Có thể bạn quan tâm

Top