Mình vào Nam từ lúc hết 12, học ĐH được 4 năm, ra trường đi làm hơn 6 năm tổng thời gian khoản 11 năm hơn ở SG.
Mình làm chứng khoán, lúc xưa học BUH.
Vì độ tuổi cũng ngót ngét 30 rồi nên gia đình kêu về gần nhà.
Lúc ở SG thu nhập mình khoản 28trieu chưa kể thưởng. Nhưng khổ nổi là chưa có nhà, đi ăn ngoài thường xuyên.
Viễn cảnh gia đình mình vẽ ra rất đẹp về Đn giảm lương tý nhưng có nhà cửa ăn uống thoải mái, làm ổn 1 2 năm nữa thì bán nhà hiện tại ra cho mình mua nhà riêng ở.
Thực tế về : Mọi khách ở SG mình phát triển đều bị thu hồi lại, từ thu nhập 28trieu cứ giảm không phanh, vừa về đầu năm là 18trieu, tháng sau xuống 14, tháng tiếp xuống 12, hiện tại xuống 9trieu.
Các bác trong hoàn cảnh bị giảm thu nhập mới hiểu, mỗi tháng cứ rút tiền từ từ h cảm giác ko dám tiêu pha gì.
Từ một người top đầu về chi nhánh top dưới, phong cách văn hoaa và mọi thứ đều không hợp.
Và đặt biệt tất cả mối quan hệ hơn 12 năm của mình là coi như vứt bỏ hết, bạn bè đều dân banker học BUH ra nhưng h hỏi thì đều bảo ko rành khu vực.
Và thê thảm hơn là ko có bạn 😂😂😂
Được 2 người bạn thân ở quê nhà Đà Nẵng, nhưng nó ko đi vs mình mãi đc.
Gia đình thì h ở va bố mẹ lớn tuổi, h giấc phải trước 12h về nhà, đi ăn nhậu là bị than phiền.
Mà đặc điểm dân bank như mình đi tiếp khách thường xuyên.
Hàng xóm thì tọc mạch vào cuộc sống gia đình khác.
Hàng xóm nó bảo mình đi ăn nhậu tối ngày, khuya về ồn nó ko ngủ đc 🤣🤣🤣
H cảm giác lựa chọn sai lầm quá, vừa bị giảm lương, vừa bị chửi, vừa bị soi mói.
Còn nhà cửa thì quá đau đầu.
H đi làm về cứ nằm nhà bấm Đthoai hoặc uống cho hết ngày.
Nên khuyên ae mà ở lâu trong nam tốt nhất đừng về, vì lệch nhịp cuộc sống lắm
Mình làm chứng khoán, lúc xưa học BUH.
Vì độ tuổi cũng ngót ngét 30 rồi nên gia đình kêu về gần nhà.
Lúc ở SG thu nhập mình khoản 28trieu chưa kể thưởng. Nhưng khổ nổi là chưa có nhà, đi ăn ngoài thường xuyên.
Viễn cảnh gia đình mình vẽ ra rất đẹp về Đn giảm lương tý nhưng có nhà cửa ăn uống thoải mái, làm ổn 1 2 năm nữa thì bán nhà hiện tại ra cho mình mua nhà riêng ở.
Thực tế về : Mọi khách ở SG mình phát triển đều bị thu hồi lại, từ thu nhập 28trieu cứ giảm không phanh, vừa về đầu năm là 18trieu, tháng sau xuống 14, tháng tiếp xuống 12, hiện tại xuống 9trieu.
Các bác trong hoàn cảnh bị giảm thu nhập mới hiểu, mỗi tháng cứ rút tiền từ từ h cảm giác ko dám tiêu pha gì.
Từ một người top đầu về chi nhánh top dưới, phong cách văn hoaa và mọi thứ đều không hợp.
Và đặt biệt tất cả mối quan hệ hơn 12 năm của mình là coi như vứt bỏ hết, bạn bè đều dân banker học BUH ra nhưng h hỏi thì đều bảo ko rành khu vực.
Và thê thảm hơn là ko có bạn 😂😂😂
Được 2 người bạn thân ở quê nhà Đà Nẵng, nhưng nó ko đi vs mình mãi đc.
Gia đình thì h ở va bố mẹ lớn tuổi, h giấc phải trước 12h về nhà, đi ăn nhậu là bị than phiền.
Mà đặc điểm dân bank như mình đi tiếp khách thường xuyên.
Hàng xóm thì tọc mạch vào cuộc sống gia đình khác.
Hàng xóm nó bảo mình đi ăn nhậu tối ngày, khuya về ồn nó ko ngủ đc 🤣🤣🤣
H cảm giác lựa chọn sai lầm quá, vừa bị giảm lương, vừa bị chửi, vừa bị soi mói.
Còn nhà cửa thì quá đau đầu.
H đi làm về cứ nằm nhà bấm Đthoai hoặc uống cho hết ngày.
Nên khuyên ae mà ở lâu trong nam tốt nhất đừng về, vì lệch nhịp cuộc sống lắm
