em là một thằng kỹ thuật quèn làm việc trong khu công nghiệp. Em ra trường và đi làm cũng được nửa năm với công việc chính là sửa máy. Mỗi ngày xách xe bon chen giữa dòng người và điểm đến là cổng khu công nghiệp. Nhìn cảnh dòng người chen chúc nhau, ai cũng như mang trong mình những áp lực riêng thì em lại rơi vào những chán nản và bất lực. Công việc hàng ngày của em là sửa chữa trong xưởng có 100 máy công nghiệp 150 tấn, làm việc tối mặt tối mũi tới 8h tối tan ca và gần như cả tháng không có ngày nghỉ. Về đến nhà 9h tối, tắm rửa xong nhìn đồng hồ cũng 10h đêm. Đến tháng nhìn bảng lương chưa nổi 10tr, chẳng có thời gian tiêu rồi mỗi người vay một ít là hết. Em thấy nản quá và đã quyết định viết đơn xin nghỉ việc các thím ạ.
Nhiều lúc nằm vắt tay lên chán lại tự cười bản thân. Từ ngày còn đi học, em cực ghét môn công nghệ vì động đến điện đóm. Em có thể học giỏi bất cứ môn học nào ngoài cái món điện, thậm chí em còn không thể hiểu nổi tại sao nguồn điện phải có âm dương. Em không bao giờ động vào điện ở nhà dù chỉ là cái bóng đèn. Cuối cấp 3, em nhớ mình thích học kinh tế lắm, thích xem CEO chìa khóa thành công, thích làm việc với tiền bạc nhưng nhà nghèo thầy u lắc đầu bảo không nuôi được. Nên lại nhắm mắt chọn ngành điện chỉ vì nó gắn với cái mác không bao giờ thất nghiệp. Buồn cười là lên đại học, em lại học rất tốt và cầm trên tay tấm bằng kỹ sư sớm hơn nhiều bạn dù chưa bao giờ em thực sự yêu thích nó. Thời đại học vì mang theo nỗi sợ về điện đóm, máy móc nên em từng thử 2 lần vào kcn để làm thời vụ. Mỗi ngày vào xưởng nhìn những con người như những chiếc máy không cảm xúc, chân thì bị gắn cáp tiếp địa mà em thấy chẳng khác gì con cún bị xích lại cả. Và mỗi khi rời khỏi đó em mới thấy mình được trở lại cuộc sống.
Đến khi ra trường, một lần nữa bước chân vào lại khu công nghiệp. Em thấy bản thân mình bất lực như sa vào vũng lầy không thoát ra được, càng vùng vẫy càng chới với hơn. Em ấp ủ dự định tích lũy kinh nghiệm và chuyển ngành sang làm sale kỹ thuật sau 2 năm nữa rồi chuyển hẳn sang làm bán hàng. Từ đó thoát ly khỏi nghề điện. Nhưng cũng có lúc mọi thứ không như là những gì ta muốn Thế giới này vận hành theo cái cách luôn ghì ta xuống. Cũng phải cảm ơn mấy thằng công nhân thất học cười cợt, trêu đùa em mới ý thức được vẻ ngoài của mình. Nói thẳng là mặt em bị tật nên nụ cười của em không được bình thường và em hiểu điều đó là rào cản khá lớn để em bước chân vào ngành sale. Thế là những dự định, mơ mộng thời sinh viên đi vào ngõ cụt. Bây giờ bản thân em cũng chẳng biết thế nào nữa. Làm kỹ thuật động đến điện đóm thì chán mà bỏ thì lại chẳng biết làm gì tiếp theo. Cứ chênh vênh, mông lung không thoát ra được.
Nhiều lúc nằm vắt tay lên chán lại tự cười bản thân. Từ ngày còn đi học, em cực ghét môn công nghệ vì động đến điện đóm. Em có thể học giỏi bất cứ môn học nào ngoài cái món điện, thậm chí em còn không thể hiểu nổi tại sao nguồn điện phải có âm dương. Em không bao giờ động vào điện ở nhà dù chỉ là cái bóng đèn. Cuối cấp 3, em nhớ mình thích học kinh tế lắm, thích xem CEO chìa khóa thành công, thích làm việc với tiền bạc nhưng nhà nghèo thầy u lắc đầu bảo không nuôi được. Nên lại nhắm mắt chọn ngành điện chỉ vì nó gắn với cái mác không bao giờ thất nghiệp. Buồn cười là lên đại học, em lại học rất tốt và cầm trên tay tấm bằng kỹ sư sớm hơn nhiều bạn dù chưa bao giờ em thực sự yêu thích nó. Thời đại học vì mang theo nỗi sợ về điện đóm, máy móc nên em từng thử 2 lần vào kcn để làm thời vụ. Mỗi ngày vào xưởng nhìn những con người như những chiếc máy không cảm xúc, chân thì bị gắn cáp tiếp địa mà em thấy chẳng khác gì con cún bị xích lại cả. Và mỗi khi rời khỏi đó em mới thấy mình được trở lại cuộc sống.
Đến khi ra trường, một lần nữa bước chân vào lại khu công nghiệp. Em thấy bản thân mình bất lực như sa vào vũng lầy không thoát ra được, càng vùng vẫy càng chới với hơn. Em ấp ủ dự định tích lũy kinh nghiệm và chuyển ngành sang làm sale kỹ thuật sau 2 năm nữa rồi chuyển hẳn sang làm bán hàng. Từ đó thoát ly khỏi nghề điện. Nhưng cũng có lúc mọi thứ không như là những gì ta muốn Thế giới này vận hành theo cái cách luôn ghì ta xuống. Cũng phải cảm ơn mấy thằng công nhân thất học cười cợt, trêu đùa em mới ý thức được vẻ ngoài của mình. Nói thẳng là mặt em bị tật nên nụ cười của em không được bình thường và em hiểu điều đó là rào cản khá lớn để em bước chân vào ngành sale. Thế là những dự định, mơ mộng thời sinh viên đi vào ngõ cụt. Bây giờ bản thân em cũng chẳng biết thế nào nữa. Làm kỹ thuật động đến điện đóm thì chán mà bỏ thì lại chẳng biết làm gì tiếp theo. Cứ chênh vênh, mông lung không thoát ra được.