Câu hỏi của topic nghe chia ly phải không? Với quan điểm của tao thì không.
Thực sự tao đéo có nhu cầu sống tới 100 tuổi.
Trong gia đình tao, có người thân sống tới cấp độ 92.
Và tao nhận ra vài vấn đề khi quan sát, đó là:
1. Tất cả lời chúc sức khoẻ đều là giả tạo: chúng mày có để ý tới lời chúc sống lâu trăm tuổi hay không? Nghe rất... thân thương và quan tâm tới người thân. Đúng không? Toàn pha ke.
Vấn đề là: bệnh tật, tuổi tác thì người được chúc vẫn là người chịu. Dù có chúc sức khoẻ cả tỉ lần thì có bệnh là vẫn bay màu.
Có thể sẽ có thằng nghĩ: ờ... thì... lời chúc chỉ mang vai trò tinh thần. Mày mong chờ cái đéo gì?
Chỉ đơn giản là tao thấy nó giả tạo.
2. Sống lâu cũng chỉ là mong muốn cá nhân: thứ tiếp theo tao quan sát được là cơ thể sẽ dần yếu đi. Cái này thì thằng đéo nào cũng thấy. Chỉ có một điều là: sống càng lâu thì việc chăm sóc bản thân còn khó. Thêm nữa, người khác chăm sóc mình cũng chỉ là một cách mình duy trì sự sống.
Tao đéo hiểu nhiều người bảo an hưởng tuổi già là thế nào, khi chân tay thì yếu; đi lại thì khó khăn. Thậm chí, tao để ý có nhiều người cày cấp lên cao; rồi sau này chỉ nằm một chỗ và đợi người đến cho ăn.
Thậm chí, uống thuốc hoặc tiêm thuốc khi ở cấp độ 92; chỉ là một cách để nói lên là: tao muốn sống tiếp.
Kết luận:
Dám chắc đọc xong, nhiều thằng sẽ cảm thấy: ủa! Tao có cảm giác mày đang bất mãn về việc chăm sóc người thân, đặc biệt là người lớn tuổi.
Đương nhiên là không. Thậm chí tần suất chăm sóc người lớn tuổi của tao chỉ đứng thứ 2, sau người chăm sóc chính.
Hoặc có thằng sẽ nghĩ điên hơn là: mày muốn chuẩn bị một vé đi âm phủ cho ai đó ư?
Nghĩ cái đéo gì trong đầu vậy!
Chẳng qua tao thấy chính mình, nếu sống được tới độ tuổi đó.
Tao tạo topic này là chia sẻ góc nhìn về một vấn đề, mà ít người muốn thảo luận công khai: sự chuẩn bị cho cuộc sống ở âm phủ.
Ở Việt Nam thì hạn chế bàn luận về vấn đề này. Bởi vì quá nhiều người sợ nó. Tao thì không.
Chia sẻ thực sự với chúng mày: tao chỉ mong sống được tới 70 là nhiều hoặc 66. Sau đó, chuẩn bị vali âm phủ cho chính mình.
Bản thân tao còn muốn rải tro cốt của mình, ở một dòng sông nào đó.
Bớt đi được bao nhiêu gánh nặng cho người ở lại.
Nhớ nhau thì lôi tấm ảnh cũ ra ngắm.
Tao là vậy, còn chúng mày thì sao?
Thực sự tao đéo có nhu cầu sống tới 100 tuổi.
Trong gia đình tao, có người thân sống tới cấp độ 92.
Và tao nhận ra vài vấn đề khi quan sát, đó là:
1. Tất cả lời chúc sức khoẻ đều là giả tạo: chúng mày có để ý tới lời chúc sống lâu trăm tuổi hay không? Nghe rất... thân thương và quan tâm tới người thân. Đúng không? Toàn pha ke.
Vấn đề là: bệnh tật, tuổi tác thì người được chúc vẫn là người chịu. Dù có chúc sức khoẻ cả tỉ lần thì có bệnh là vẫn bay màu.
Có thể sẽ có thằng nghĩ: ờ... thì... lời chúc chỉ mang vai trò tinh thần. Mày mong chờ cái đéo gì?
Chỉ đơn giản là tao thấy nó giả tạo.
2. Sống lâu cũng chỉ là mong muốn cá nhân: thứ tiếp theo tao quan sát được là cơ thể sẽ dần yếu đi. Cái này thì thằng đéo nào cũng thấy. Chỉ có một điều là: sống càng lâu thì việc chăm sóc bản thân còn khó. Thêm nữa, người khác chăm sóc mình cũng chỉ là một cách mình duy trì sự sống.
Tao đéo hiểu nhiều người bảo an hưởng tuổi già là thế nào, khi chân tay thì yếu; đi lại thì khó khăn. Thậm chí, tao để ý có nhiều người cày cấp lên cao; rồi sau này chỉ nằm một chỗ và đợi người đến cho ăn.
Thậm chí, uống thuốc hoặc tiêm thuốc khi ở cấp độ 92; chỉ là một cách để nói lên là: tao muốn sống tiếp.
Kết luận:
Dám chắc đọc xong, nhiều thằng sẽ cảm thấy: ủa! Tao có cảm giác mày đang bất mãn về việc chăm sóc người thân, đặc biệt là người lớn tuổi.
Đương nhiên là không. Thậm chí tần suất chăm sóc người lớn tuổi của tao chỉ đứng thứ 2, sau người chăm sóc chính.
Hoặc có thằng sẽ nghĩ điên hơn là: mày muốn chuẩn bị một vé đi âm phủ cho ai đó ư?
Nghĩ cái đéo gì trong đầu vậy!
Chẳng qua tao thấy chính mình, nếu sống được tới độ tuổi đó.
Tao tạo topic này là chia sẻ góc nhìn về một vấn đề, mà ít người muốn thảo luận công khai: sự chuẩn bị cho cuộc sống ở âm phủ.
Ở Việt Nam thì hạn chế bàn luận về vấn đề này. Bởi vì quá nhiều người sợ nó. Tao thì không.
Chia sẻ thực sự với chúng mày: tao chỉ mong sống được tới 70 là nhiều hoặc 66. Sau đó, chuẩn bị vali âm phủ cho chính mình.
Bản thân tao còn muốn rải tro cốt của mình, ở một dòng sông nào đó.
Bớt đi được bao nhiêu gánh nặng cho người ở lại.
Nhớ nhau thì lôi tấm ảnh cũ ra ngắm.
Tao là vậy, còn chúng mày thì sao?
