Thầy Khinh lắmTao mới viết thì nó đánh nốc ao. Đéo thể viết tiếp được
Thầy biết Lồn gì đụ địtThầy Khinh lắm
Kha kha.Thầy biết lồn gì đụ địt
uh t cũng đinh báo thôi. chứ ko giải thích. vì quyền quyết là 2 đứa bọn tao. t sẵn sàng tâm lý là giả vờ điếc rồiTiền bạc phân minh ái tình dứt khoác,tại sao lại đéo cho người thân nhất biết,chỉ về thông báo 1 câu thôi chứ đéo cần nhiều lời .
okTôi có một chị bạn, sáng nào dậy cũng phải định thần một lúc để nhớ lại xem quan hệ với chồng đang như nào, bình thường hay cãi nhau, để còn cư xử. Và sau đó thì nằm nghĩ xem có nên viết đơn xin nghỉ việc không. Hết năm này đến năm khác, tới bây giờ thì cả hai đã già đến mức chẳng dám bỏ nhau nữa.
Thế đấy!
Rốt cuộc thì bất hạnh lớn nhất của đời người là cứ phải đi làm để kiếm sống, các sếp hay nhồi sọ nhân viên là hãy tìm đam mê trong công việc! Đúng là một hoạ sỹ, một người thiết kế phần mềm, một đạo diễn,... có thể thấy niềm đam mê trong công việc, chứ còn bảo một cô kế toán, một chú giao nhận, một bác bảo vệ hay một em mở cửa ở tiệm bán điện thoại mà lại cũng thấy đam mê trong công việc thì khó lắm.
Đáng thương thay, tuyệt đại đa số chúng ta bỏ thời gian ra để kiếm tiền, rồi dùng tiền kiếm được để giết thời gian. Và dù công việc ấy có khốn khổ đến đâu thì đôi khi chúng ta vẫn tự an ủi mình rằng khối đứa còn chẳng được như vậy.
Nhiều khi tôi nghĩ cuộc đời sẽ đẹp hơn biết bao nếu nó đảo ngược lại: Chúng ta được đi chơi đến năm 60 tuổi rồi sau đó đi làm trả nợ. Còn như bây giờ, chúng ta bán những năm sống đẹp nhất lấy vài đồng tiền mà sau 60 tuổi chúng ta hoàn toàn chẳng cần nữa.
Những cuộc đời tuyệt đối vô nghĩa!
Tôi lại nhớ một cuốn phim rất lạ, với cái tên cũng lạ là: "The Curious Case of Benjamin Button". Phim đó về một nhân vật đẻ ra đã già gần chết, nhưng anh ta càng ngày càng trẻ lại và vài chục năm sau thì tan biến đi trong nôi, một ẩn dụ về tử cung phụ nữ.
Chẳng ai được may mắn như thế trong đời thực. Nhưng thay vì để mình chết mòn, thì hãy nghiêm túc suy nghĩ đến 2 việc cần làm ngay sáng mai: Viết 2 lá đơn, một là đơn xin nghỉ việc và hai là đơn xin li dị.
Rồi cứ thế mà ra khỏi nhà thôi, chẳng chết đâu mà sợ.
Miễn là có thẻ ATM. 🙏🙏🙏
Nếu mày có tý tiền thì nó mới rắc rối vì còn phải chia,còn đéo có con cặc gì hay ít ít thì thoả thuận nhanh gọn lẹ lắm. Thời giờ sống với nhau mới khó chứ bỏ nhau ít người quan tâm.uh t cũng đinh báo thôi. chứ ko giải thích. vì quyền quyết là 2 đứa bọn tao. t sẵn sàng tâm lý là giả vờ điếc rồi
tài sản thì có, nhưng trước hôn nhân của t hết. sau hôn nhân 2 vk ck chưa gây dựng được gì. con vợ vcl quáNếu mày có tý tiền thì nó mới rắc rối vì còn phải chia,còn đéo có con cặc gì hay ít ít thì thoả thuận nhanh gọn lẹ lắm. Thời giờ sống với nhau mới khó chứ bỏ nhau ít người quan tâm.
Tao còn phải thông báo với mấy thằng xàm loz còn đéo đến ăn cỗ cơ màyLy hôn phải cho tứ thân phụ mẫu, bà con nội ngoại 2 Bên biết chứ, lúc ăn cỗ đến đông đủ mà.
Công nhận con vk m vkl thật.tài sản thì có, nhưng trước hôn nhân của t hết. sau hôn nhân 2 vk ck chưa gây dựng được gì. con vợ vcl quá
về cái độ vãi Lồn và dẩm thì con vợ tao cũng top đấy.Công nhận con vk m vkl thật.
uh chứ tao chán lắm rồi. cho nó cút cho nhẹ ngườiđàn ông mà viết thì 90% đứt
Đọc quen quen.. hình như mấy năm trc thấy trên Voz có văn này rồi thì phảiTôi có một chị bạn, sáng nào dậy cũng phải định thần một lúc để nhớ lại xem quan hệ với chồng đang như nào, bình thường hay cãi nhau, để còn cư xử. Và sau đó thì nằm nghĩ xem có nên viết đơn xin nghỉ việc không. Hết năm này đến năm khác, tới bây giờ thì cả hai đã già đến mức chẳng dám bỏ nhau nữa.
Thế đấy!
Rốt cuộc thì bất hạnh lớn nhất của đời người là cứ phải đi làm để kiếm sống, các sếp hay nhồi sọ nhân viên là hãy tìm đam mê trong công việc! Đúng là một hoạ sỹ, một người thiết kế phần mềm, một đạo diễn,... có thể thấy niềm đam mê trong công việc, chứ còn bảo một cô kế toán, một chú giao nhận, một bác bảo vệ hay một em mở cửa ở tiệm bán điện thoại mà lại cũng thấy đam mê trong công việc thì khó lắm.
Đáng thương thay, tuyệt đại đa số chúng ta bỏ thời gian ra để kiếm tiền, rồi dùng tiền kiếm được để giết thời gian. Và dù công việc ấy có khốn khổ đến đâu thì đôi khi chúng ta vẫn tự an ủi mình rằng khối đứa còn chẳng được như vậy.
Nhiều khi tôi nghĩ cuộc đời sẽ đẹp hơn biết bao nếu nó đảo ngược lại: Chúng ta được đi chơi đến năm 60 tuổi rồi sau đó đi làm trả nợ. Còn như bây giờ, chúng ta bán những năm sống đẹp nhất lấy vài đồng tiền mà sau 60 tuổi chúng ta hoàn toàn chẳng cần nữa.
Những cuộc đời tuyệt đối vô nghĩa!
Tôi lại nhớ một cuốn phim rất lạ, với cái tên cũng lạ là: "The Curious Case of Benjamin Button". Phim đó về một nhân vật đẻ ra đã già gần chết, nhưng anh ta càng ngày càng trẻ lại và vài chục năm sau thì tan biến đi trong nôi, một ẩn dụ về tử cung phụ nữ.
Chẳng ai được may mắn như thế trong đời thực. Nhưng thay vì để mình chết mòn, thì hãy nghiêm túc suy nghĩ đến 2 việc cần làm ngay sáng mai: Viết 2 lá đơn, một là đơn xin nghỉ việc và hai là đơn xin li dị.
Rồi cứ thế mà ra khỏi nhà thôi, chẳng chết đâu mà sợ.
Miễn là có thẻ ATM. 🙏🙏🙏
Anh tau làm ăn thua lỗ, vợ cằn nhằn nên tự biên ký đơnCác biến cố xảy ra là gì
Bà già vợ đéo quan tâm tao lắm. Mặc dù t làm tròn vai rể.Mày quyết định bỏ thì bỏ luôn, làm xong thủ tục ly hôn hãy báo 2 bên. Chứ báo trước 2 bên sẽ ngăn cản r một mớ đạo lý m phải nghe làm mày chùn bước đấy. Mấy ông bà già rất sợ con cái bỏ chồng/vợ.