Trước đây t có một thời gian tập thiền, xem clip hướng dẫn của một vài sư ông, cuối cùng tìm thấy phương pháp thích hợp với bản thân.
T ngồi thiền thì thấy: Chân có vấn đề gì đó, t không ngồi kiết già được, xếp lại đau lắm. Ngồi tạm bán già, thấy ổn hơn. Ban đầu thấy đau vai gáy, sau ổn hơn vì thấy ngồi sai tư thế. Sau này, khi ổn hơn rồi thì t thấy tê chân tay, mỏi và đặc biệt là buồn ngủ, ngủ gật chảy cả nước miếng.
T đếm hơi thở, một thời gian thì tạm ổn hơn cho việc này. Số lần vấp ít dần, ít dần. Sau đó thì tập trung vào hơi thở, theo dõi không khí đi ra - vào. T cảm nhận được luồng không khí di chuyển, dõi theo nó, ngày một rõ ràng hơn. Bắt đầu lười nghĩ về những thứ linh tinh khác, cũng thử tập đánh răng, ăn cơm, làm việc, uống trà, cà phê, chuyện trò với người khác chuyên tâm hơn.
Cả một thời gian dài, t bị con ma nó nhập, chính xác là con ma nằm biếng nhập. T ít khi ngồi thiền mà chuyển qua nằm, nằm thiền thì thêm con ma buồn ngủ nhập, nó hành t ngủ suốt, không thiền chi được nữa cả. Rồi tao nghĩ, nên nghiêm túc trước cái đã, chớ việc chi không ra việc chi hắn dở.
Thiền t thấy lợi ích đó, có vài lần, rõ ràng t không ngủ, t vẫn theo dõi hơi thở, nhưng có việc phải dừng lại việc thiền, t thấy người tỉnh táo và sảng khoái lắm (có thể là do làm việc mình yêu thích) cái cảm giác mà trước đây chưa nếm bao giờ, bắt đầu tập trung vào một vấn đề gì đó chuyên tâm hơn.
T chỉ được tới đó, cũng muốn tiến sâu hơn mà chưa có điều kiện để học cho tới nơi tới chốn.