Hôm nay tao sẽ minh oan cho anh em bắc kì

vedepvietnam2019

Trẩu tre
Về việc anh em bắc kì hay hỏi kiểu như: Mày biết bố mày là ai không? Hoặc bố mày cho chúng mày biết tay???v.v Thì thực ra đéo phải do anh em Bắc kì nói đầu tiên đâu. Nó phải bắt đầu từ câu chuyện này…Anh em đọc để hiểu chứ đừng chửi anh em bắc kì.

 
Sửa lần cuối:
Ý thức như con cặc,đụ mẹ mày.

Tiểu sử anh hùng Ngô Mây​

Lúc hy sinh, anh mới 23 tuổi. Anh sinh năm 1924 quê ở xã Cát Chánh, tỉnh Bình Định ( cũ )
.Anh là con một của một gia đình nông dân nghèo, mồ côi cha từ nhỏ.
Cách mạng tháng Tám thành công, anh tham gia du kích xã. Tháng 4/1947, anh nhập ngũ và là đội viên đại đội quyết tử.Khi tập luyện quân sự, có lần bị đau chân, anh vẫn ra bãi tập ngồi xem đồng đội tập để rút kinh nghiệm chứ không chịu nghỉ ở nhà. Anh đã có ý thức chuẩn bị thật tốt để chiến đấu thắng lợi.Thu đông năm 1947 đơn vị anh được lệnh chuẩn bị chiến đấu. Thời kỳ này trang bị của ta còn yếu kém, chỉ có vũ khí thô sơ nhưng vẫn quyết tâm diệt bộ binh và xe cơ giới địch. Tuy biết rõ là có thể hy sinh, anh vẫn chuẩn bị, học cách đánh rất kỹ và bình tĩnh tự tin viết thư về động viên mẹ. Anh còn đem những đồ dùng riêng của mình tặng lại các đồng chí còn thiếu.
Đầu tháng 10/1947 đơn vị anh nhận nhiệm vụ phục kích quân địch ở suối Voi ( trên đường An Khê đi Plâycu ). Anh Ngô Mây có nhiệm vụ ôm bom phá xe tăng địch để tạo điều kiện cho đồng đội diệt bộ binh giặc. Anh bình tĩnh thắt lại chiếc khăn quàng màu đỏ trên cổ rồi vào nơi phục kích bên đường. Không may, tình huống trận đánh diễn ra ngoài dự kiến. Trận địa bị lộ, bọn địch tấn công trước và dồn quân ta vào thế bất lực. Lực lượng quá chênh lệch, đơn vị phải vừa đánh vừa yểm hộ cho từng bộ phận rút lui để bảo toàn lực lượng. Anh Ngô Mây đã quyết định chờ cho một toán đông quân giặc tới gần chỗ anh nấp rồi ôm quả bom bước ra, rút chốt. Bọn địch chưa kịp nhìn rõ anh thì một tiếng nỗ dữ dội vang lên. Một trung đội Âu phi tan xác và anh Ngô Mây cũng hy sinh oanh liệt.
 
Ý thức như con cặc,đụ mẹ mày.

Tiểu sử anh hùng Ngô Mây​

Lúc hy sinh, anh mới 23 tuổi. Anh sinh năm 1924 quê ở xã Cát Chánh, tỉnh Bình Định ( cũ )
.Anh là con một của một gia đình nông dân nghèo, mồ côi cha từ nhỏ.
Cách mạng tháng Tám thành công, anh tham gia du kích xã. Tháng 4/1947, anh nhập ngũ và là đội viên đại đội quyết tử.Khi tập luyện quân sự, có lần bị đau chân, anh vẫn ra bãi tập ngồi xem đồng đội tập để rút kinh nghiệm chứ không chịu nghỉ ở nhà. Anh đã có ý thức chuẩn bị thật tốt để chiến đấu thắng lợi.Thu đông năm 1947 đơn vị anh được lệnh chuẩn bị chiến đấu. Thời kỳ này trang bị của ta còn yếu kém, chỉ có vũ khí thô sơ nhưng vẫn quyết tâm diệt bộ binh và xe cơ giới địch. Tuy biết rõ là có thể hy sinh, anh vẫn chuẩn bị, học cách đánh rất kỹ và bình tĩnh tự tin viết thư về động viên mẹ. Anh còn đem những đồ dùng riêng của mình tặng lại các đồng chí còn thiếu.
Đầu tháng 10/1947 đơn vị anh nhận nhiệm vụ phục kích quân địch ở suối Voi ( trên đường An Khê đi Plâycu ). Anh Ngô Mây có nhiệm vụ ôm bom phá xe tăng địch để tạo điều kiện cho đồng đội diệt bộ binh giặc. Anh bình tĩnh thắt lại chiếc khăn quàng màu đỏ trên cổ rồi vào nơi phục kích bên đường. Không may, tình huống trận đánh diễn ra ngoài dự kiến. Trận địa bị lộ, bọn địch tấn công trước và dồn quân ta vào thế bất lực. Lực lượng quá chênh lệch, đơn vị phải vừa đánh vừa yểm hộ cho từng bộ phận rút lui để bảo toàn lực lượng. Anh Ngô Mây đã quyết định chờ cho một toán đông quân giặc tới gần chỗ anh nấp rồi ôm quả bom bước ra, rút chốt. Bọn địch chưa kịp nhìn rõ anh thì một tiếng nỗ dữ dội vang lên. Một trung đội Âu phi tan xác và anh Ngô Mây cũng hy sinh oanh liệt.
Tao chụp từ sách mà sao chửi tao…
 
Hồi nhỏ t được thầy cô sách vở dạy về anh hùng nguyễn văn tám cô sáu Lồn mọe gì đó học thuộc làu làu
Rồi giờ lại nói không có thật,hóa ra t mất thời gian học ba cái thứ xàm Lồn đó à,đụ mọe mất thời gian của bố tốn bao nhiêu noron thần kinh
 
Câu này thật ra miền nam cũng có: mày biết tao là ai không?. Thường phát ra từ mõm những người cậy quan hệ để trèo lên, kiểu người dựa hơi cáo mượn oai hùm, nếu là cao thủ thật sự thì ko cần nói mọi người cũng tự biết, cần gì phải hỏi
 
Quả bom thế đéo nào mà giết được cả một trung đội thế?
Đọc k thấy vô lý à :) 1 là cụ này người Miền Trung họ phải gọi là ba chứ ko phải là bố. 2 là Chả có thằng Tây nào nói tiếng Việt Việt Minh đâu cả. Đéo biết thật hay giả vì tao thấy con hàng xóm mang sang nhà tao nó là bìa vở tao lấy lên đọc thấy thế
 
Việt minh là tên mà việt cộng thủ dâm ra. Ai cũng kêu việt cộng chỉ có việt cộng mới gọi nhau việt minh
 
thôi mày đéo cần phải giải thích đâu,chuyện này quá bình thường với cái văn hóa sau lũy tre làng.mấy thằng già ở bắc cầy này có cái tính văn hóa làng xã từ xưa đến nay rồi.gặp chuyện gì cần va chạm toàn lôi quan hệ ra giải quyết,nên chốt lại mày biết bố mày là ai không?
 
Hồi nhỏ t được thầy cô sách vở dạy về anh hùng nguyễn văn tám cô sáu lồn mọe gì đó học thuộc làu làu
Rồi giờ lại nói không có thật,hóa ra t mất thời gian học ba cái thứ xàm lồn đó à,đụ mọe mất thời gian của bố tốn bao nhiêu noron thần kinh
Mày học về cô tám Lồn và anh sáu cặc à?
 
Về việc anh em bắc kid hay hỏi kiểu như: Mày biết bố mày là ai không? Hoặc bố mày cho chúng mày biết tay???v.v Thì thực ra đéo phải do anh em Bắc kì nói đầu tiên đâu. Nó phải bắt đầu từ câu chuyện này…Anh em đọc để hiểu chứ đừng chửi anh em bắc kì.

Quả bom đấy chứa được bao nhiêu kg thuốc nổ mà nó sát thương lớn vậy. Gần 100 tên giặc chết, phá hủy hàng chục xe tăng và xe cơ giới.
 
Ý thức như con cặc,đụ mẹ mày.

Tiểu sử anh hùng Ngô Mây​

Lúc hy sinh, anh mới 23 tuổi. Anh sinh năm 1924 quê ở xã Cát Chánh, tỉnh Bình Định ( cũ )
.Anh là con một của một gia đình nông dân nghèo, mồ côi cha từ nhỏ.
Cách mạng tháng Tám thành công, anh tham gia du kích xã. Tháng 4/1947, anh nhập ngũ và là đội viên đại đội quyết tử.Khi tập luyện quân sự, có lần bị đau chân, anh vẫn ra bãi tập ngồi xem đồng đội tập để rút kinh nghiệm chứ không chịu nghỉ ở nhà. Anh đã có ý thức chuẩn bị thật tốt để chiến đấu thắng lợi.Thu đông năm 1947 đơn vị anh được lệnh chuẩn bị chiến đấu. Thời kỳ này trang bị của ta còn yếu kém, chỉ có vũ khí thô sơ nhưng vẫn quyết tâm diệt bộ binh và xe cơ giới địch. Tuy biết rõ là có thể hy sinh, anh vẫn chuẩn bị, học cách đánh rất kỹ và bình tĩnh tự tin viết thư về động viên mẹ. Anh còn đem những đồ dùng riêng của mình tặng lại các đồng chí còn thiếu.
Đầu tháng 10/1947 đơn vị anh nhận nhiệm vụ phục kích quân địch ở suối Voi ( trên đường An Khê đi Plâycu ). Anh Ngô Mây có nhiệm vụ ôm bom phá xe tăng địch để tạo điều kiện cho đồng đội diệt bộ binh giặc. Anh bình tĩnh thắt lại chiếc khăn quàng màu đỏ trên cổ rồi vào nơi phục kích bên đường. Không may, tình huống trận đánh diễn ra ngoài dự kiến. Trận địa bị lộ, bọn địch tấn công trước và dồn quân ta vào thế bất lực. Lực lượng quá chênh lệch, đơn vị phải vừa đánh vừa yểm hộ cho từng bộ phận rút lui để bảo toàn lực lượng. Anh Ngô Mây đã quyết định chờ cho một toán đông quân giặc tới gần chỗ anh nấp rồi ôm quả bom bước ra, rút chốt. Bọn địch chưa kịp nhìn rõ anh thì một tiếng nỗ dữ dội vang lên. Một trung đội Âu phi tan xác và anh Ngô Mây cũng hy sinh oanh liệt.
Giờ tao mới biết Hamas học theo ai

:vozvn (12):
 
Cái sai của mày bị ăn chửi chính là. Tml viết sgk nại nà Bake nên nó thêm vô bố mày đây. Thế ăn chửi là đúng
Bom đéo gì nổ chết cả 1 đại đội, lại có phương tiện cơ giới

CA An Hải Bắc, Sơn Trà hiền lắm. Hí hí hí 😂🤣😂
CA An Hải Bắc, Sơn Trà hiền lắm. Hí hí hí 😂🤣😂
Mày debug nãy giờ đấy à. Lên làm việc mấy lần rồi hiền cc ấy.
 

Có thể bạn quan tâm

Top