Nguyenanhdung89
đệ sếp mùa xuân
1 - Xử Tạ Vinh
Trong những năm 1950-1960, Chợ Lớn xuất hiện nhiều ông “vua không ngai” người Hoa như vua hàng phế liệu chiến tranh, vua lúa gạo, vua sắt thép, vua xuất nhập khẩu… đều có quan hệ chặt chẽ với Hội Tam Hoàng. Những vua này thao túng giá cả trường một thời gian dài, chèn ép dân nghèo khiến tướng râu kẽm Nguyễn Cao Kỳ phải xử bắn một ông vua không ngai ngành lúa gạo là Tạ Vinh hôm 14 tháng Ba năm 1966.
Mặc dù Tạ Vinh không phải là hội viện Hội Tam Hoàng, nhưng khi ông ta bị bắt và bị xử trong một phiên toà chớp nhoáng, cả Tam Hoàng Chợ Lớn lẫn Tam Hoàng Hong Kong để ra sức cứu Tạ Vinh bởi lẽ “nếu không nhanh chóng dập đám cháy nhỏ bằng một thùng nước lớn thì sẽ phải dập bằng một hồ nước”
https://i.*********/2023/11/27/00F89055-4535-4ADB-BB4F-BE9B8D196D53b88340dec3c22870.jpeg
Sau khi lên nắm quyền ở miền Nam, Ngô Đình Diệm ra lệnh quân đội xoá sổ, tước vũ khí của những nhóm tội phạm có tổ chức ở vùng Sài Gòn, Gia Định, Biên Hoà, Vũng Tàu, Mỹ Tho, Cần Thơ, đồng thời truy quét các tiệm nhà thổ, massage, song bạc, ổ thuốc phiện và hộp đêm… vì đây là những cơ sở của Hội Tam Hoàng
Thấy rằng thương nghiệp Việt Nam sau thời Pháp nằm dưới quyền kiểm soát của Hoa Kiều, Ngô Đình Diệm tìm cách giúp đỡ thương nhân địa phương bằng cách hạn chế quyền lợi người Hoa.
Đạo luật 53 ban hành năm 1956 là để cấm ngoại kiều tham gia 11 ngành nghề liên quan đến thóc gạo, than đá, điền địa, thịt cá, dầu lửa…. những người Hoa sẽ bị trục xuất nếu không nhập quốc tịch Việt. Sau khi Ngô Đình Diệm bị lật đổ năm 1963 thì những điều luật này coi như bị xoÁ bỏ
Sau khi Ngô Đình Diệm sụp đổ, Nam Việt Nam rơi vào cảnh nhiễu nhương, các tướng lĩnh tranh giành quyền lực
Trước khi nói đến chuyện Tạ Vinh bị đưa ra pháp trường cát và bị xử bắn thì thiết tưởng cũng nên nhìn qua bối cảnh chính trị ở miền Nam Việt Nam lúc bấy giờ.
Sau khi tướng Nguyễn Khánh quậy nát thể chế Việt Nam Cộng hòa rồi bốc một "nắm đất quê hương" đi lưu vong, Thủ tướng Trần Văn Hương lại phải đương đầu với cuộc khủng hoảng trong nội bộ Thượng Hội đồng Quốc gia (THĐQG - là một nhóm gồm 17 chính trị gia được sự ủng hộ của các tướng lĩnh, đã đứng ra điều hành đất nước).
Bác sĩ Nguyễn Xuân Chữ, quyền Chủ tịch THĐQG phản đối ông Hương vì cho rằng thành phần chính phủ không phản ảnh đúng nguyện vọng của các đảng phái. Tiếp theo, Chữ lôi kéo sinh viên và nhiều tổ chức tôn giáo khác, tiến hành những cuộc hội thảo, nhóm họp, biểu tình, đòi Hương phải cải tổ nội các.
Trước sức ép ấy, Trần Văn Hương vẫn cương quyết giữ vững lập trường. Ông ta tuyên bố: "Nhất định không cải tổ, không lùi bước, bằng mọi cách phải tái lập trật tự". Chả thế mà báo chí hồi đó đã đặt cho ông ta cái biệt danh là "Ông già gân".
Nhận thấy tình hình rối ren, không thể khoanh tay đứng nhìn, ngày 24/1/1965 Hội đồng tướng lĩnh nhóm họp để tìm phương cách giải quyết.
Sau 3 ngày thảo luận, các tướng lĩnh cho rằng đã đến lúc cần phải vãn hồi trật tự xã hội đồng thời cũng để xoa dịu sự chống đối, Hội đồng quyết định giữ nguyên chức vụ Quốc trưởng của Phan Khắc Sửu, bãi nhiệm Thủ tướng Trần Văn Hương và đưa đi quản thúc tại Vũng Tàu, đề cử Phó thủ tướng Nguyễn Xuân Oánh làm thủ tướng để thành lập nội các mới.
Tuy nhiên, ông Oánh xin từ nhiệm vì ông bị áp lực phải dành chức Tổng trưởng Nội vụ cho trung tướng Nguyễn Chánh Thi. Thế nên, nội các chưa thành hình thì đã chết yểu rồi được thay thế bằng chính phủ của Thủ tướng Phan Huy Quát, trong đó Phó thủ tướng kiêm Tổng trưởng Quốc phòng là trung tướng Nguyễn Văn Thiệu, Phó thủ tướng kiêm Tổng trưởng Ngoại giao là bác sĩ Trần Văn Đỗ, Phó thủ tướng phụ trách kế hoạch là luật sư Trần Văn Tuyên.
https://i.*********/2023/11/27/2C06E324-365C-4178-BC5A-42424A52D57C6de00f110cfecbb5.jpeg
Một ngày sau khi nội các Phan Huy Quát trình diện Quốc trưởng Phan Khắc Sửu, Hội đồng Quân lực ra quyết định thành lập Hội đồng Quốc gia Lập pháp để thay thế Thượng Hội đồng Quốc gia đã bị giải tán.
Ngày 19/2/1965, Đại tá Phạm Ngọc Thảo làm đảo chính nhưng không thành. Bảy ngày sau, một phái đoàn đại diện “Lực lượng Công giáo đoàn kết” do linh mục Hoàng Quỳnh cầm đầu đến gặp Quốc trưởng Phan Khắc Sửu và Hội đồng Quốc gia Lập pháp, trình kiến nghị yêu cầu giải nhiệm chính phủ của Quát vì “chính phủ này không được sự ủng hộ của đồng bào miền Nam, chỉ phục vụ quyền lợi đảng phái, gây chia rẽ nghiêm trọng…”.
Đến đầu tháng 6/1965, nhiều phái đoàn tôn giáo và đảng phái chính trị khác lại tiếp tục đòi Phan Huy Quát từ chức.
Ngày 11/6/1965, Quát triệu tập một phiên họp đặc biệt dưới sự chủ tọa của Quốc trưởng Phan Khắc Sửu, gồm trung tướng Phạm Xuân Chiểu, Chủ tịch Hội đồng Quốc gia Lập pháp; trung tướng Nguyễn Văn Thiệu, Phó chủ tịch kiêm Tổng trưởng Quốc phòng, thiếu tướng Linh Quang Viên, Tổng trưởng Thông tin…
Trong cuộc họp này, cả Sửu lẫn Quát không ai nhượng bộ ai. Bất ngờ, Quát tuyên bố từ chức và giải tán chính phủ, Sửu thấy vậy cũng đành phải tuyên bố từ chức theo.
Trong những năm 1950-1960, Chợ Lớn xuất hiện nhiều ông “vua không ngai” người Hoa như vua hàng phế liệu chiến tranh, vua lúa gạo, vua sắt thép, vua xuất nhập khẩu… đều có quan hệ chặt chẽ với Hội Tam Hoàng. Những vua này thao túng giá cả trường một thời gian dài, chèn ép dân nghèo khiến tướng râu kẽm Nguyễn Cao Kỳ phải xử bắn một ông vua không ngai ngành lúa gạo là Tạ Vinh hôm 14 tháng Ba năm 1966.
Mặc dù Tạ Vinh không phải là hội viện Hội Tam Hoàng, nhưng khi ông ta bị bắt và bị xử trong một phiên toà chớp nhoáng, cả Tam Hoàng Chợ Lớn lẫn Tam Hoàng Hong Kong để ra sức cứu Tạ Vinh bởi lẽ “nếu không nhanh chóng dập đám cháy nhỏ bằng một thùng nước lớn thì sẽ phải dập bằng một hồ nước”
https://i.*********/2023/11/27/00F89055-4535-4ADB-BB4F-BE9B8D196D53b88340dec3c22870.jpeg
Sau khi lên nắm quyền ở miền Nam, Ngô Đình Diệm ra lệnh quân đội xoá sổ, tước vũ khí của những nhóm tội phạm có tổ chức ở vùng Sài Gòn, Gia Định, Biên Hoà, Vũng Tàu, Mỹ Tho, Cần Thơ, đồng thời truy quét các tiệm nhà thổ, massage, song bạc, ổ thuốc phiện và hộp đêm… vì đây là những cơ sở của Hội Tam Hoàng
Thấy rằng thương nghiệp Việt Nam sau thời Pháp nằm dưới quyền kiểm soát của Hoa Kiều, Ngô Đình Diệm tìm cách giúp đỡ thương nhân địa phương bằng cách hạn chế quyền lợi người Hoa.
Đạo luật 53 ban hành năm 1956 là để cấm ngoại kiều tham gia 11 ngành nghề liên quan đến thóc gạo, than đá, điền địa, thịt cá, dầu lửa…. những người Hoa sẽ bị trục xuất nếu không nhập quốc tịch Việt. Sau khi Ngô Đình Diệm bị lật đổ năm 1963 thì những điều luật này coi như bị xoÁ bỏ
Sau khi Ngô Đình Diệm sụp đổ, Nam Việt Nam rơi vào cảnh nhiễu nhương, các tướng lĩnh tranh giành quyền lực
Trước khi nói đến chuyện Tạ Vinh bị đưa ra pháp trường cát và bị xử bắn thì thiết tưởng cũng nên nhìn qua bối cảnh chính trị ở miền Nam Việt Nam lúc bấy giờ.
Sau khi tướng Nguyễn Khánh quậy nát thể chế Việt Nam Cộng hòa rồi bốc một "nắm đất quê hương" đi lưu vong, Thủ tướng Trần Văn Hương lại phải đương đầu với cuộc khủng hoảng trong nội bộ Thượng Hội đồng Quốc gia (THĐQG - là một nhóm gồm 17 chính trị gia được sự ủng hộ của các tướng lĩnh, đã đứng ra điều hành đất nước).
Bác sĩ Nguyễn Xuân Chữ, quyền Chủ tịch THĐQG phản đối ông Hương vì cho rằng thành phần chính phủ không phản ảnh đúng nguyện vọng của các đảng phái. Tiếp theo, Chữ lôi kéo sinh viên và nhiều tổ chức tôn giáo khác, tiến hành những cuộc hội thảo, nhóm họp, biểu tình, đòi Hương phải cải tổ nội các.
Trước sức ép ấy, Trần Văn Hương vẫn cương quyết giữ vững lập trường. Ông ta tuyên bố: "Nhất định không cải tổ, không lùi bước, bằng mọi cách phải tái lập trật tự". Chả thế mà báo chí hồi đó đã đặt cho ông ta cái biệt danh là "Ông già gân".
Nhận thấy tình hình rối ren, không thể khoanh tay đứng nhìn, ngày 24/1/1965 Hội đồng tướng lĩnh nhóm họp để tìm phương cách giải quyết.
Sau 3 ngày thảo luận, các tướng lĩnh cho rằng đã đến lúc cần phải vãn hồi trật tự xã hội đồng thời cũng để xoa dịu sự chống đối, Hội đồng quyết định giữ nguyên chức vụ Quốc trưởng của Phan Khắc Sửu, bãi nhiệm Thủ tướng Trần Văn Hương và đưa đi quản thúc tại Vũng Tàu, đề cử Phó thủ tướng Nguyễn Xuân Oánh làm thủ tướng để thành lập nội các mới.
Tuy nhiên, ông Oánh xin từ nhiệm vì ông bị áp lực phải dành chức Tổng trưởng Nội vụ cho trung tướng Nguyễn Chánh Thi. Thế nên, nội các chưa thành hình thì đã chết yểu rồi được thay thế bằng chính phủ của Thủ tướng Phan Huy Quát, trong đó Phó thủ tướng kiêm Tổng trưởng Quốc phòng là trung tướng Nguyễn Văn Thiệu, Phó thủ tướng kiêm Tổng trưởng Ngoại giao là bác sĩ Trần Văn Đỗ, Phó thủ tướng phụ trách kế hoạch là luật sư Trần Văn Tuyên.
https://i.*********/2023/11/27/2C06E324-365C-4178-BC5A-42424A52D57C6de00f110cfecbb5.jpeg
Một ngày sau khi nội các Phan Huy Quát trình diện Quốc trưởng Phan Khắc Sửu, Hội đồng Quân lực ra quyết định thành lập Hội đồng Quốc gia Lập pháp để thay thế Thượng Hội đồng Quốc gia đã bị giải tán.
Ngày 19/2/1965, Đại tá Phạm Ngọc Thảo làm đảo chính nhưng không thành. Bảy ngày sau, một phái đoàn đại diện “Lực lượng Công giáo đoàn kết” do linh mục Hoàng Quỳnh cầm đầu đến gặp Quốc trưởng Phan Khắc Sửu và Hội đồng Quốc gia Lập pháp, trình kiến nghị yêu cầu giải nhiệm chính phủ của Quát vì “chính phủ này không được sự ủng hộ của đồng bào miền Nam, chỉ phục vụ quyền lợi đảng phái, gây chia rẽ nghiêm trọng…”.
Đến đầu tháng 6/1965, nhiều phái đoàn tôn giáo và đảng phái chính trị khác lại tiếp tục đòi Phan Huy Quát từ chức.
Ngày 11/6/1965, Quát triệu tập một phiên họp đặc biệt dưới sự chủ tọa của Quốc trưởng Phan Khắc Sửu, gồm trung tướng Phạm Xuân Chiểu, Chủ tịch Hội đồng Quốc gia Lập pháp; trung tướng Nguyễn Văn Thiệu, Phó chủ tịch kiêm Tổng trưởng Quốc phòng, thiếu tướng Linh Quang Viên, Tổng trưởng Thông tin…
Trong cuộc họp này, cả Sửu lẫn Quát không ai nhượng bộ ai. Bất ngờ, Quát tuyên bố từ chức và giải tán chính phủ, Sửu thấy vậy cũng đành phải tuyên bố từ chức theo.